Một chiếc đèn sợi đốt cũ kỹ, treo lủng lẳng bằng sợi dây điện đen ngòm, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt như người đau ốm.
Không gian tĩnh mịch đến rợn người, cái tĩnh lặng ấy cứ thế loang ra, thấm đẫm vào từng ngóc ngách.
Tâm điểm của căn phòng là chiếc bàn tròn mục nát, lớp sơn bong tróc như những mảng da chết.
Vây quanh bàn là mười con người với trang phục phong trần, khuôn mặt bám đầy tro bụi.
Kẻ gục xuống bàn, người ngửa ra ghế, tất cả đều đang chìm trong giấc ngủ mê mệt.
Cạnh họ, một gã đàn ông mặc vest đen đứng lặng lẽ.
Gã đeo chiếc mặt nạ đầu dê kỳ quái, ánh mắt xuyên qua khe hở, thích thú quan sát mười "con mồi".
Cộc. Cộc.
Kim phút và kim giờ cùng chỉ vào số mười hai.
Từ nơi nào đó xa xăm bên ngoài căn phòng, một tiếng chuông trầm đục vang lên.
Cùng lúc đó, mười người quanh bàn chậm rãi tỉnh giấc.
Họ ngơ ngác nhìn quanh, rồi hoang mang nhìn nhau.
Không ai nhớ nổi tại sao mình lại có mặt ở chốn này.
"Chào buổi sáng, chín vị."
Gã mặt nạ dê cất tiếng.
"Rất vinh hạnh được gặp mặt. Các người đã ngủ say suốt mười hai tiếng đồng hồ rồi đấy.".
Dưới ánh đèn lờ mờ, diện mạo của gã khiến ai nấy đều rùng mình.
Chiếc mặt nạ dường như được làm từ đầu dê thật, mớ lông bết dính đã ngả sang màu đen vàng loang lổ.
Qua hai hốc mắt sâu hoắm, đôi mắt gã lộ vẻ xảo quyệt.
Mỗi cử động của gã đều tỏa ra mùi gây nồng của loài dê, lẫn trong đó là mùi tử khí thối rữa nồng nặc.
Một gã đàn ông xăm trổ đầy mình sững sờ mất vài giây mới nhận ra sự bất thường.
Gã dè chừng hỏi:
"Ông... ông là ai?".
"Hẳn là ai cũng thắc mắc điều đó. Để tôi giới thiệu qua cho chín vị."
Gã mặt nạ dê hưng phấn vung tay, có vẻ đã chuẩn bị sẵn kịch bản.
Tề Hạ, một thanh niên trẻ ngồi ở vị trí xa nhất, lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt anh đanh lại.
Căn phòng này quá dị thường: không cửa ra vào, tứ phía đều là tường kín mít.
Họ đã vào đây bằng cách nào?
Bị ném vào đây rồi thợ xây mới bít tường lại sao?.
Anh nhìn xuống sàn, rồi lên trần nhà.
Những đường kẻ dọc ngang đan xen chia mặt phẳng thành vô số ô vuông đều chắp.
Nhưng điều khiến Tề Hạ bận tâm nhất chính là cụm từ "chín vị".
Quanh bàn rõ ràng có mười người, cộng thêm gã mặt nạ dê là mười một.
Tại sao lại là chín?.
Anh chạm vào túi quần.
Đúng như dự đoán, điện thoại đã biến mất.
"Khỏi cần giới thiệu."
Một người phụ nữ với vẻ ngoài lạnh lùng cắt ngang.
"Tôi khuyên ông nên dừng ngay hành động này lại. Tôi nghi ngờ ông đã giam giữ chúng tôi quá 24 giờ, điều này cấu thành tội 'Bắt giữ người trái phép'. Mọi lời ông nói sẽ được ghi lại làm bằng chứng chống lại ông trước tòa.".
Vừa dọa dẫm, cô ta vừa phủi bụi trên cánh tay một cách ghét bỏ.
Có vẻ với cô ta, việc cơ thể bị lấm bẩn còn đáng sợ hơn việc bị bắt cóc.
Những lời đanh thép của cô ta tạm thời trấn an đám đông, dù sao việc bắt cóc mười người cùng lúc đã chạm tới lằn ranh đỏ của pháp luật.
"Khoan đã..."
Một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng ngắt lời.
Ông ta nhìn xoáy vào người phụ nữ lạnh lùng kia, hỏi bằng giọng điềm tĩnh nhưng sắc lẹm:
"Tất cả đều vừa mới tỉnh, sao cô biết chúng ta đã bị giam giữ quá 24 giờ?".
Người phụ nữ thản nhiên chỉ tay vào chiếc đồng hồ trên bàn:
"Đồng hồ chỉ 12 giờ. Tôi có thói quen thức khuya, lần cuối tôi xem giờ ở nhà cũng là 12 giờ đêm. Nghĩa là chúng ta đã ở đây ít nhất 12 tiếng.".
Cô ta chỉ tiếp vào bốn bức tường:
"Căn phòng này không có cửa. Để đưa chúng ta vào đây chắc chắn mất không ít công sức. Hắn nói chúng ta đã ngủ 12 tiếng, giờ đồng hồ lại chỉ 12 giờ, nghĩa là kim đã quay ít nhất hai vòng. Vậy tôi nghi ngờ mốc 24 tiếng là có cơ sở. Có vấn đề gì sao?".
Vị bác sĩ im lặng, ánh mắt vẫn đầy vẻ hoài nghi.
Trong hoàn cảnh này, sự bình tĩnh của người đàn bà này thật quá phi lý.
Lúc này, một thanh niên cao lớn mặc áo phông đen lên tiếng:
"Này mặt nạ dê, ở đây có mười người, sao ông lại bảo là chín?".
Gã mặt nạ dê im lặng, không đáp.
"Mẹ kiếp, tao không quan tâm có bao nhiêu người!"
Gã xăm trổ chửi thề một tiếng, định đứng phắt dậy nhưng bỗng tái mặt khi nhận ra đôi chân mình mềm nhũn, không chút sức lực.
Gã đành ngồi ghẻ trên ghế, chỉ tay quát:
"Thằng chó, khôn hồn thì thả tao ra. Mày không biết mày đang đụng vào ai đâu. Tao sẽ giết mày đấy!".
Lời đe dọa khiến bầu không khí thêm căng thẳng.
Những gã đàn ông khác bắt đầu tính chuyện hợp lực khống chế gã mặt nạ dê.
Thế nhưng, tất cả đều bàng hoàng nhận ra cơ thể mình như bị tiêm thuốc tê, hoàn toàn bất lực.
Gã xăm trổ chỉ còn biết dùng lời lẽ thô tục để che đậy nỗi sợ.
Tề Hạ vẫn giữ im lặng, tay khẽ vuốt cằm.
Anh nhìn trân trân vào chiếc đồng hồ.
Mọi chuyện không đơn giản như thế.
Anh hiểu ý của gã mặt nạ dê: "chín vị" nghĩa là "chín người chơi".
Nếu có mười người ngồi đây, đồng nghĩa với việc có một kẻ không phải người chơi.
Vậy kẻ đó là ai?
Một tên đồng phạm trà trộn vào sao?.
Gã mặt nạ dê vẫn lặng thinh, gã chậm rãi tiến về phía Tề Hạ, rồi dừng lại sau lưng một người thanh niên khác.
Mọi người nhìn theo.
Khác với vẻ hoang mang của những người còn lại, gương mặt lấm lem của gã thanh niên này lại đang nở một nụ cười hạnh phúc đến rợn người.
Gã mặt nạ dê đặt tay lên gáy gã thanh niên đó.
Nụ cười của gã càng thêm quái dị, ánh mắt hưng phấn nhìn quanh như thể đã biết trước kết cục.
Rầm!
Một tiếng động khô khốc vang lên.
Gã mặt nạ dê tóm đầu gã thanh niên, đập mạnh xuống mặt bàn gỗ.
Máu và những mảnh trắng đục bắn tung tóe như một bảng pha màu bị đổ nhào, phủ kín mặt bàn.
Những vệt đỏ li ti bắn cả lên mặt những người ngồi cạnh.
Hộp sọ cứng cáp của con người vỡ nát ngay lập tức dưới sức mạnh kinh hồn.
Bên ngoài căn phòng, tiếng chuông trầm đục lại vang lên lần nữa.
Tề Hạ ngồi gần đó nhất.
Anh cảm nhận được một khối vật chất ấm nóng, dính nhớp bám chặt vào da mặt mình.
Dù luôn tự hào về bản lĩnh thép, nhưng khoảnh khắc này, toàn thân anh vẫn không kìm được mà run lên bần bật.
Người phụ nữ ngồi cạnh nạn nhân sững sờ mất ba giây trước khi gương mặt méo xệch đi, tiếng thét chói tai xé toạc bầu không khí, đánh sập mọi rào cản tâm lý cuối cùng của những người còn lại.
Sức mạnh nào có thể khiến một gã đàn ông gầy gò đập vỡ xương sọ người khác bằng tay không như vậy?
Gã mặt nạ dê kia liệu có còn là "người"?.
Gã mặt nạ dê chậm rãi cất giọng, phá tan sự hỗn loạn:
"Chuẩn bị mười người, chẳng qua là để mượn một mạng khiến các người trật tự hơn mà thôi.".
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận