Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. 10 Ngày Sinh Tử: Kẻ Nói Dối Cuối Cùng (Dịch)
  4. Chương 32: Cái Bẫy Của Nhân Thử

10 Ngày Sinh Tử: Kẻ Nói Dối Cuối Cùng (Dịch)

  • 10 lượt xem
  • 1153 chữ
  • 2026-05-02 11:26:26

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Câu nói vừa dứt, bầu không khí đông cứng lại.

Ngay cả Nhân Thử cũng ngẩn người.

"Anh muốn... đặt cược bằng mạng sống?"

Nhân Thử hỏi lại để xác nhận.

"Phải."

Tề Hạ gật đầu dứt khoát.

"Tôi cược bằng mạng mình."

Yết hầu Nhân Thử khẽ động, cô ta nuốt nước bọt, giọng run rẩy:

"Không... không cần thiết đến thế chứ?"

Phản ứng của cô ta nằm ngoài dự tính của Tề Hạ.

Anh cứ ngỡ đám đeo mặt nạ thú này sẽ rất hăm hở đánh cược mạng sống, nhưng tại sao cô ta lại hoảng loạn?

"Tôi... trò chơi 'Tìm kiếm' của tôi đơn giản lắm. Anh đem mạng ra cược thì quá phô trương rồi... Hơn nữa vé vào cửa chỉ có một đồng 'Đạo', không đáng để anh phải liều chết đâu..."

Lâm Cầm và Kiều Gia Kính đứng bên cạnh cũng không khỏi bàng hoàng.

"Trò này... cũng cược mạng được sao?"

Kiều Gia Kính nhíu mày, lo lắng hỏi.

"Mà này anh bạn, sao phải liều thế? Chúng ta thiếu 'Đạo' đến vậy à?"

"Tôi nhớ tới lời lão già gầy gò kia nên muốn thử một chút."

Tề Hạ trầm giọng.

"Nhìn bộ dạng cô ta kìa, cô ta đang sợ cái 'cược mạng' này đấy."

"Tôi biết anh rất muốn thắng."

Lâm Cầm xen vào.

"Nhưng anh định liều mạng chỉ để đi khui mấy cái hộp thiếc đó sao? Nhỡ xảy ra chuyện gì, nhỡ 'Đạo' không nằm trong đó thì sao?"

"Tôi sẽ thắng."

Tề Hạ dứt lời rồi ngước nhìn Nhân Thử:

"Tiền cược đã xuống. Bắt đầu được chưa?"

Nhân Thử im lặng hồi lâu, đôi vai khẽ run:

"Nếu anh đã muốn chết đến thế... thì đừng hối hận. Trò chơi bắt đầu."

Tề Hạ bước vào phòng.

Ngay khi Nhân Thử định lùi ra để đóng cửa, Tề Hạ đột ngột đưa tay giữ chặt cô ta lại.

Hành động này khiến Nhân Thử chết lặng.

Vẻ mặt Tề Hạ không chút cảm xúc.

Anh thản nhiên thọc tay vào túi áo của Nhân Thử, rút ra một đồng 'Đạo'.

"Tìm thấy rồi."

Ba người đứng ngoài cửa đồng loạt há hốc miệng.

Thế này cũng được sao?

Trò chơi vừa bắt đầu đã tìm thấy 'Đạo' ngay trên người trọng tài?

Như vậy không phạm quy à?

Nhân Thử run bần bật, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi.

"Nếu tôi đoán không lầm, chỉ cần cô đóng cửa lại, căn phòng này sẽ chẳng bao giờ tìm thấy 'Đạo' nữa, đúng không?"

Tề Hạ truy hỏi, giọng đầy áp chế.

"Sao anh... sao anh biết..."

"Đơn giản thôi."

Tề Hạ lạnh lùng giải thích.

"Lúc cô giải thích luật, cô luôn đứng trong phòng và nhấn mạnh rằng 'Hiện tại' trong phòng này có một đồng 'Đạo'. Cô không nói dối, nhưng đó là một cái bẫy ngôn từ tinh vi. Đồng 'Đạo' đó có ở đây thật, nhưng nó sẽ biến mất ngay khi cô bước ra."

Nhân Thử không đáp, đôi mắt dưới lớp mặt nạ đảo liên tục.

Tề Hạ tiếp tục dồn ép:

"Lúc nãy khi cô tuyên bố Điềm Điềm thất bại, cô đã lộ đuôi. Cánh cửa đóng kín, cô hoàn toàn không biết tình hình bên trong, vậy mà vừa mở cửa đã khẳng định cô ấy thua cuộc. Tại sao cô lại chắc chắn như vậy?"

"Tôi..."

"Đáp án quá rõ: Cô biết thừa trong phòng làm gì có đồng 'Đạo' nào."

Nhân Thử rùng mình một cái lạnh toát.

"Còn trò 'Chuột' này là một cái bẫy khác. Chúng tôi cứ ngỡ chuột thì thích bóng tối nên Điềm Điềm đã tắt đèn để tìm ánh sáng phát ra từ đồng 'Đạo'. Cô ấy không sai, nhưng cô ấy quên mất rằng có một loài chuột thích giấu những thứ quan trọng ngay trong miệng mình, đúng chứ?"

Nhân Thử nhìn chằm chằm Tề Hạ một lúc lâu.

Cô ta biết mình đã thua trắng.

Bất thình lình, cô ta dùng sức đẩy ngã Tề Hạ rồi quay đầu chạy trốn.

"Mẹ kiếp!"

Kiều Gia Kính định đuổi theo nhưng cô ta lanh lẹ như một con chuột cống thực thụ, thoắt cái đã lách vào bóng tối của con phố.

Mọi người ngơ ngác.

Họ chưa bao giờ nghĩ đám mặt nạ thú này lại có lúc bỏ chạy hèn nhát như vậy.

"Chuyện gì thế này... anh bạn?"

Kiều Gia Kính đỡ Tề Hạ dậy, mặt đầy vẻ khó hiểu.

"Sao nó lại chạy?"

"Tôi không rõ."

Tề Hạ lắc đầu, nhưng trong mắt anh thoáng qua một tia suy ngẫm.

Chẳng lẽ 'cược mạng' nghĩa là...

Anh nhìn theo hướng Nhân Thử chạy rồi bỗng khựng lại, mắt trợn trừng.

"Gì thế?"

Tề Hạ run rẩy chỉ tay về phía xa.

Giữa không trung, một bóng người đang lơ lửng, chặn đứng đường lui của Nhân Thử.

"Cái quái gì thế kia... Người máy hủy diệt à?"

Giọng Kiều Gia Kính lạc đi vì kinh ngạc.

Cảnh tượng trước mắt đã vượt xa trí tưởng tượng của anh ta.

Người lơ lửng trên không khẽ phất tay.

Nhân Thử ngã quỵ xuống đất, toàn thân mềm nhũn như kẻ không xương.

Ngay sau đó, hai bóng người biến mất rồi lại đột ngột hiện ra ngay trước mặt nhóm Tề Hạ.

Một màn di chuyển như quỷ mị khiến bốn người lạnh gáy, đầu óc trống rỗng.

Kẻ đang lơ lửng là một gã đàn ông mảnh khảnh, mình trần, khoác một tấm áo choàng làm từ lông vũ đỏ thắm như máu.

Mái tóc dài rũ rượi cắm vài chiếc lông vũ, gã dập dềnh trong không trung như một con chim săn mồi.

Cả nhóm chết lặng, không ai dám thốt lên lời nào.

Nhân Thử run cầm cập, tiếng nức nở phát ra từ sau lớp mặt nạ.

"Nhân Thử, ngươi định đi đâu?"

Gã đàn ông nhẹ giọng hỏi.

"Ngươi định bỏ trốn sao?"

"Tôi... tôi..."

Nhân Thử run rẩy đến mức giọng biến dạng.

"Trốn là không được đâu."

Gã đàn ông từ từ đáp xuống đất, bàn tay vuốt ve đầu Nhân Thử một cách dịu dàng đến rợn người.

"Phải ngoan chứ. Đã cược bằng mạng thì phải trả bằng mạng."

"Chu Tước đại nhân...!"

Nhân Thử khóc thét lên.

"Xin hãy tha cho tôi...!"

"Không được đâu bé con."

Kẻ tên Chu Tước lướt những ngón tay thuôn dài lên lớp mặt nạ thú.

"Dám cược thì phải dám chịu. Người ta đã cược cả mạng sống với ngươi, ta cũng chẳng giúp gì được."

Tề Hạ cảm nhận được một điềm báo chẳng lành.

Anh lấy hết can đảm lên tiếng:

"Tôi... tôi không muốn lấy mạng cô ta. Tôi cược mạng mình chỉ để kiếm thêm 'Đạo' thôi."

"Ồ?"

Chu Tước nheo mắt nhìn Tề Hạ.

Bàn tay gã chậm rãi trượt xuống, bóp chặt chiếc cổ trắng ngần của Nhân Thử như đang tóm lấy một con chuột nhắt.

Nhân Thử cứng đờ, không dám thốt lên nửa lời.

"Có cần thiết phải thế không?"

Tề Hạ nhíu mày.

"Tôi là người đề nghị cược mạng. Giờ tôi không muốn lấy mạng cô ta nữa, tôi chỉ muốn lấy 'Đạo'. Giết cô ta chẳng có ích gì cho tôi cả."

Nghe Tề Hạ cầu tình cho mình, đôi mắt Nhân Thử nhòe đi vì nước mắt.

Chu Tước khựng lại, rồi gã bật cười "Xì" một tiếng.

"Thú vị đấy... Nhân Thử, đứng dậy đi... Hắn tha mạng cho ngươi rồi đó."

Gã vỗ nhẹ vào lưng Nhân Thử, vẻ mặt đầy cợt nhả.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top