Khu vực An Thủy, màn đêm đen kịt bị ánh lửa ngút trời xé toạc, nhuộm đỏ cả một góc trời.
Khung cảnh kinh hoàng này đã dẫn dụ vô số quái vật dị giới đổ dồn về đây.
Mười lăm tên Hắc Y Nhân đang lặng lẽ săn lùng lũ hình người quái vật ngạo nghễ đứng trên những tòa cao ốc.
Chúng cực kỳ giỏi ẩn nấp, nhưng dưới lưỡi đao của bọn họ, tất cả chỉ là những cái xác không hồn bị kết liễu trong chớp mắt.
Quỷ Vô Thường cùng đám thuộc hạ đang ẩn nấp trong một góc khuất.
Vị trí này rất hẹp, đủ để che giấu tung tích, khiến lũ quái vật không thể đánh hơi thấy sự hiện diện của bọn họ.
Vút!!
Vài đạo hắc quang xé gió lao qua các tòa nhà phía xa.
Đám người No.1 vừa vặn bắt trọn khoảnh khắc đó.
No.1 cất tiếng:
“Lĩnh Chủ đại nhân, phía kia có kẻ khác.”
“Ta biết. Cứ đứng xem kịch đã.”
Quỷ Vô Thường cười nhạt.
“Đại nhân, bọn chúng đang săn giết hình người quái vật! Đang cướp con mồi của chúng ta. Có cần làm thịt bọn chúng không?”
No.4 hung tợn truy vấn.
Quỷ Vô Thường khẽ nhếch môi, cười đầy ẩn ý:
“Đó là đám người rất mạnh. Không cần xen vào, cứ ngồi đây làm ngư ông đắc lợi là được.”
No.3 vô cùng nhạy bén, lập tức lên tiếng:
“Chẳng lẽ bọn họ giết lũ quái vật, Lĩnh Chủ đại nhân cũng có thể cướp lấy năng lượng từ tinh hạch của chúng?”
“Không tồi.”
Quỷ Vô Thường khẽ mỉm cười.
“Ha ha! Vậy thì tốt quá. Đỡ phải mất công chúng ta ra tay. Nơi này động tĩnh chắc chắn là do bọn chúng gây ra.”
Đám Ác Ma đồng loạt cười lớn.
Quỷ Vô Thường gật đầu:
“Cứ đứng ngoài xem, thu lợi là được rồi.”
Sau vài phút tàn sát, đám Hắc Y Nhân kia đã gần như quét sạch lũ quái vật hình người đang đứng ngạo nghễ trên các tòa cao ốc.
Tại một tòa nhà không còn dấu vết quái vật, bọn họ tụ lại với nhau, trao đổi vài câu rồi đồng loạt lao xuống.
Đám người rút đại đao, điên cuồng lao thẳng vào biển lửa nơi lũ quái vật đang tụ tập thành đàn thành lớp.
Rống rống rống!!
Thấy "con mồi" lao tới, lũ quái vật điên cuồng gào thét, nhe nanh múa vuốt lao vào cắn xé.
Bên ngoài biển lửa là một quảng trường trống trải.
Giờ đây, nơi đó đặc nghẹt lũ quái vật đang chen chúc nhau.
“Tản ra, giết!”
Tên cầm đầu là một gã Hắc Y trung niên, gã gầm lên một tiếng rồi dẫn đầu lao thẳng vào trung tâm đàn quái vật.
Đại đao trên tay gã rung lên, những gợn sóng năng lượng nhàn nhạt tỏa ra.
Gã vung đao quét ngang, đầu của mấy con quái vật lập tức lìa khỏi cổ.
Phập! Phập! Phập!
Mười lăm tên Hắc Y Nhân tung hoành giữa đàn quái vật, hung tàn đến cực điểm.
Bất cứ con quái vật nào dám lại gần, dù ở phía trước hay sau lưng, đều bị bọn họ vung đao kết liễu trong một nốt nhạc.
Lực lượng của bọn họ mạnh đến mức khó tin.
Tiếng gào thét vang lên liên hồi.
Trên mảnh đất trống, lũ quái vật ào lên như thủy triều, lao vào những tên Hắc Y Nhân như thiêu thân.
Con phía trước ngã xuống, con phía sau lập tức chồm lên.
Đồng bạn chết đi cũng không thể khiến chúng lùi bước.
Nếu nhân loại bình thường đối mặt với cảnh này, dù chỉ một con cũng không thể ngăn cản.
Đây đích thực là ngày tàn của nhân loại.
Nếu thế giới này chỉ còn lại những kẻ trói gà không chặt, có lẽ nhân loại đã tuyệt chủng từ lâu rồi.
Dù sở hữu đạn hạt nhân uy lực khủng khiếp, nhưng bức xạ của nó quá lớn.
Nếu tùy tiện sử dụng, chẳng khác nào tự tay đẩy nhân loại vào đường cùng.
Mười lăm tên Hắc Y Nhân quả thực quá mạnh mẽ.
Lũ quái vật lũ lượt lao vào nhưng hoàn toàn không thể chạm tới thân thể bọn họ.
Ánh đao lóe lên, chất lỏng màu trắng văng tung tóe, tiếng gào rú rung chuyển cả bầu trời.
“Wow! Mười kẻ kia thực sự quá mạnh.”
Nhìn cuộc đại chiến từ xa, No.3 không khỏi tán thưởng.
“Hắc hắc hắc! Các ngươi nhìn hai ả mặc sườn xám kia xem, chậc chậc, dáng người thật sự mê người chết đi được.”
No.2 liếm môi, nụ cười đầy tà ác.
“Bọn họ đã chạm ngưỡng B cấp Chiến Sư rồi. Trừ đại nhân ra, chúng ta khó lòng địch lại.”
No.6 lắc đầu.
“Lĩnh Chủ đại nhân, chúng ta có bỏ qua cho bọn chúng không?”
No.2 gãi đầu hỏi.
Quỷ Vô Thường nhìn gã, hỏi:
“Ngươi nhìn trúng hai ả sườn xám kia à?”
“Hắc hắc!”
No.2 gãi đầu cười.
“Vậy thì không tha cho bọn chúng nữa.”
Quỷ Vô Thường gật đầu.
No.2 mừng rỡ, cúi đầu cung kính:
“Tạ đại nhân.”
Cuộc tàn sát phía xa vẫn tiếp diễn.
Phải thừa nhận rằng mười lăm tên Hắc Y Nhân kia thực sự quá bá đạo.
Đại đao trong tay bọn họ cắt lũ quái vật chẳng khác nào chém dưa xắt rau.
Đám người Quỷ Vô Thường vẫn đứng trong góc tối, thản nhiên xem kịch.
Thời gian trôi dần, số lượng quái vật đã giảm đi đáng kể.
Trong lúc hỗn chiến, thi thoảng xuất hiện vài con hình người, nhưng đều bị mười lăm tên Hắc Y Nhân hợp sức chém giết.
……
Một giờ sau, biển lửa bắt đầu lụi tàn.
Trên mảnh đất trống phía xa, lũ quái vật cũng gần như bị tiêu diệt sạch, chỉ còn lại vài chục con đang giãy giụa.
Quỷ Vô Thường liếc nhìn điểm Ác Ma: 2670.
Nhìn con số này, hắn nở nụ cười.
Hắn thầm nghĩ:
“Hệ thống, tiêu hao 300 điểm Ác Ma, nâng cấp thể chất của ta lên C cấp sơ kỳ.”
Đinh… Thể chất Ma Vương, từ D cấp lên C cấp yêu cầu 1200 điểm Ác Ma.
“Gấp bốn lần sao?”
Quỷ Vô Thường câm nín, cảm thấy bị hố nặng.
Đinh… Năng lượng cần thiết để thăng cấp thể chất Ma Vương là cực kỳ khổng lồ.
“Được rồi! Nâng cấp cho ta.”
Quỷ Vô Thường bất lực.
Ngay lập tức, 1200 điểm Ác Ma bay màu.
Theo sau, một luồng năng lượng thần bí tự sâu trong cơ thể nảy sinh, càn quét qua từng tế bào, huyết nhục, xương cốt.
Cuối cùng, nó xông thẳng lên đại não, cường hóa hệ thần kinh của hắn.
Cùng lúc đó, Quỷ Vô Thường cảm nhận được trong mỗi tế bào toàn thân đang được khai phá ra một không gian nhỏ.
Bên trong các không gian tế bào ấy, luồng năng lượng đen nhánh bắt đầu cuộn trào, nghe theo mệnh lệnh, tùy ý hắn điều khiển.
Số lượng tế bào trong cơ thể người nhiều vô kể.
Chỉ cần một phát động là cả thân thể cùng chuyển động.
Ma Vương thể chất sinh ra chính là Ma Vương năng lượng, cuồn cuộn vô biên.
Không gian tế bào này không phải thứ mà người thường có thể so sánh.
Chỉ trong vài nhịp thở, cơ thể hắn trở nên rắn chắc hơn bao giờ hết.
Làn da trắng nõn, nhưng nhìn qua lại tỏa ra một loại sắc thái bệnh hoạn, mang theo vẻ âm nhu kỳ dị.
“Chúc mừng Lĩnh Chủ đại nhân đã tiến thêm một bước.”
Đám Ác Ma cảm nhận được biến đổi trên người Quỷ Vô Thường, đồng loạt chúc mừng.
Quỷ Vô Thường liếc nhìn bọn chúng một cái, tiêu hao 100 điểm Ác Ma nâng No.1 lên D cấp Đỉnh phong, tiêu hao 400 điểm nâng No.2 và No.3 lên D cấp Đỉnh phong.
Sau đó tiêu hao thêm 900 điểm, đưa bốn, năm, sáu hào lên D cấp Đỉnh phong.
2670 điểm Ác Ma, giờ chỉ còn lại 70 điểm.
Số điểm nhanh chóng bốc hơi, dù có nhiều đến đâu cũng chẳng bao giờ là đủ.
“Đa tạ Lĩnh Chủ đại nhân đã ban sức mạnh cho chúng thuộc hạ!”
Đám Ác Ma cảm kích quỳ rạp xuống đất tạ ơn.
“Đứng lên đi. Ta đã nói rồi, các ngươi giống như huynh đệ của ta vậy. Ta ăn thịt, các ngươi được húp canh.”
Quỷ Vô Thường thản nhiên đáp.
Nghe Quỷ Vô Thường nói vậy, sáu tên Ác Ma thần sắc nghiêm trang, không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đứng dậy.
Đừng nhìn bọn chúng được tạo ra từ hệ thống Ác Ma, bọn chúng cũng có tư tưởng và dục vọng, không phải chỉ là những con rối vô hồn.
“Á! Chuyện gì thế này?”
Đột nhiên, vài tiếng gầm gừ giận dữ vang lên.
“Mẹ kiếp! Sao toàn là tinh hạch năng lượng màu xám thế này? Năng lượng đâu? Năng lượng đâu rồi!? Mẹ kiếp! Đây là đang lừa chúng ta à? Tắm máu chiến đấu cả giờ đồng hồ, kết quả chẳng được cái gì cả?”
Âm thanh này tức giận đến mức muốn nổ tung trời.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận