Nào có ai ngờ được, A Bố tìm đến họ là để tố cáo một vụ án mạng kinh hoàng cơ chứ?
Hơn nữa, cảnh sát cũng không thể tùy tiện khám xét nhà dân khi không có lệnh hoặc bằng chứng xác thực.
Sơ Ngữ thở dài, cô đâu phải là dân chuyên nghiệp, làm việc quả thực còn thiếu sót nhiều.
Nhưng bây giờ không phải lúc để hối hận, việc cấp bách là phải tìm cách bù đắp.
Nếu cô là hung thủ, sau khi thấy cảnh sát gõ cửa, việc đầu tiên cô làm chắc chắn là phi tang đống thịt trong tủ lạnh kia ngay lập tức.
“Sen ơi, hay là để tôi đi theo dõi hắn cho? Xem hắn định giở trò gì.”
Nhị Lang Thần xung phong.
“Đừng, nguy hiểm lắm! Hắn là kẻ biến thái giết người phân xác đấy, mạng người hắn còn coi rẻ thì nói gì đến động vật?”
Sơ Ngữ chợt nhớ ra điều gì:
“Còn A Bố thì sao? Nó dẫn cảnh sát về đó rồi không quay lại à?”
“Dạ không, A Bố bị chủ nó gọi vào nhà rồi. Lúc đó em thấy nó run cầm cập vì sợ, không biết nó có làm sao không nữa…”
Sơ Ngữ giật mình:
“Hỏng rồi, rất có thể Hình Thiên Hải sẽ trút giận lên đầu A Bố!”
Cô suy nghĩ chớp nhoáng rồi hạ quyết tâm:
“Kệ đi, dù cảnh sát có nghi ngờ đến mình thì cũng phải báo án thôi.”
Dù A Bố chỉ là một chú chó, nhưng trong mắt Sơ Ngữ, đó là một sinh mạng sống động.
Từ khi nghe hiểu tiếng của chúng, cô thấy động vật cũng chẳng khác gì con người, cũng có tư duy, có buồn vui hờn giận.
Bảo cô trơ mắt nhìn A Bố gặp nguy hiểm, cô không làm được.
Sơ Ngữ vừa định đứng dậy đi trình báo thì Đại Miêu bỗng reo lên:
“Sen ơi nhìn kìa! A Bố về rồi!”
Sơ Ngữ vội nhìn ra ngoài.
Từ phía bên kia đường, một bóng dáng vàng óng đang dốc hết sức bình sinh chạy thục mạng về phía này, không phải A Bố thì là ai?
Cô vui mừng khôn xiết, vội vã mở cửa:
“A Bố! Em trốn ra được rồi sao?”
A Bố không kịp trả lời, vừa vào đến cửa tiệm đã kiệt sức đổ rụp xuống.
Sơ Ngữ bàng hoàng nhận thấy toàn thân nó ướt sũng mồ hôi, hơi thở đứt quãng, tứ chi co giật nhẹ, mũi khô khốc…
Cô nhanh chóng chẩn đoán đây là tình trạng mất nước và kiệt sức nghiêm trọng, liền vội vã chuẩn bị truyền dịch cho chú.
Đúng lúc này, A Bố gắng sức há miệng, một mẩu xương dính máu thịt be bét rơi ra.
Sơ Ngữ nhìn mà da đầu tê dại, run run hỏi:
“Đây là… xương của Tống Duyệt?”
A Bố đã không còn sức để gật đầu, chú chỉ khẽ chớp mắt một cái.
“A Bố ngoan lắm, em làm tốt lắm!”
Chỉ cần mang được một mẩu xương ra ngoài, cảnh sát sẽ nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Không cần giải thích nhiều, họ sẽ tự khắc điều tra đến cùng.
Sơ Ngữ lập tức quay sang Nhị Lang Thần:
“A Bố kiệt sức rồi, chị phải trị thương cho nó. Nhị Lang Thần, em chịu khó một chuyến nữa, chạy đến cục cảnh sát, đem cái này giao tận tay họ.”
“Rõ! Chị cứ yên tâm giao cho em.”
Nhị Lang Thần lập tức ngậm mẩu xương mà A Bố vừa nhả ra, xoay người lao đi.
Sơ Ngữ bỗng gọi với theo:
“Đợi đã…”
Nhị Lang Thần quay đầu lại, Sơ Ngữ đắn đo một chút rồi nói:
“Thôi, em đi đi, trên đường chú ý an toàn nhé.”
Cô vốn định dặn Nhị Lang Thần nên tránh mặt Giản Diệc Thừa, vì anh ta từng thấy cô đi cùng hai đứa nhỏ, chắc chắn sẽ nhận ra đây là chó của cô.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cảnh sát có tai mắt khắp nơi, nếu họ muốn tra thì cô cũng chẳng giấu nổi.
Thôi thì tùy cơ ứng biến vậy, chuyện gì đến sẽ đến.
Nhị Lang Thần dốc sức chạy về phía Cục Cảnh sát thành phố.
Chỉ cách có ba con phố, lại là lần thứ hai đi con đường này nên chú chạy rất mượt.
Lúc chú tới nơi cũng là lúc mọi người đang chuẩn bị tan ca.
Lâm Lung tinh mắt, vừa thấy bóng đen quen thuộc đã reo lên:
“Hê, ‘đại ca’ chó lại đến à? Sao đây, lần trước giúp tụi này phá án lớn nên giờ đến lĩnh thưởng hả? Được rồi, để biểu dương tinh thần của chú, hôm nay anh mời chú đi ăn một bữa ra trò!”
Nói đoạn, anh quay sang hỏi Lý Trường Phong:
“Đội trưởng Lý, vụ này có được thanh toán công tác phí không sếp?”
Đồng nghiệp bên cạnh trêu chọc:
“Hà hà, cái thằng Lâm này lại mượn danh khao chó để đi ăn chực của sếp chứ gì?”
Cả phòng cười ồ lên vui vẻ.
Lý Trường Phong cũng cười theo:
“Thôi được rồi, đừng có mơ mà quyết toán công tác phí, bữa này tôi bao! Đi thôi, cả hội đi liên hoan một bữa, cũng là để bồi dưỡng cho vị ‘công thần’ này!”
“Thế thì còn gì bằng! Đội trưởng Lý khó lắm mới chịu chi, không tranh thủ chém một bữa thì phí quá. Đi ăn quán lề đường đi!”
“Thôi đừng, quán lề đường lúc nào chẳng ăn được? Chọn chỗ đó chẳng phải là coi thường ví tiền của Đội trưởng sao?”
Giữa lúc mọi người đang hào hứng bàn tán xem nên đi đâu đánh chén, một giọng nói bình tĩnh đến lạnh lùng vang lên phá tan bầu không khí:
“E là bữa đại tiệc này không ăn được rồi…”
Mọi người quay lại, thấy Giản Diệc Thừa đang ngồi xổm bên cạnh chú chó đen.
Trước mặt anh là một mẩu xương dính đầy máu. Giản Diệc Thừa đã đeo găng tay, cầm mẩu xương lên quan sát một hồi rồi ngẩng đầu nhìn đồng nghiệp:
“Là xương bánh chè của con người.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận