Ở trang cuối cùng, một dòng chữ màu máu chậm rãi hiện ra, từng chữ đập vào mắt đến rợn người:
Huyết Ngọc xuất thế, oán khí bình tức.
Tuy nhiên phong ấn địa cung đã vỡ.
Tà tà ngoại vực đang nương theo oán khí tìm đến.
Họa kiếp thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Dịch nghĩa:
Huyết Ngọc xuất thế, oán khí bình tức.
Tuy nhiên phong ấn địa cung đã vỡ.
Tà tà ngoại vực đang nương theo oán khí tìm đến.
Họa kiếp thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Tim tôi đột ngột chùng xuống.
Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về màn đêm tối đen như mực.
Một luồng khí lạnh còn ớn lạnh hơn cả trước đó lập tức cuốn lấy toàn thân tôi.
Cứ tưởng đã chấm dứt được ân oán trăm năm thì mọi thứ có thể an bài, nào ngờ đâu, đây mới chỉ là khởi đầu.
……….
Sảnh trưng bày ở tầng hai từ lâu đã biến thành một bãi chiến trường hỗn loạn.
Dư uy của trận hỗn chiến ba bên vừa rồi vẫn còn vẩn đục trong từng tấc không khí.
Mùi thuốc súng nồng sặc trộn lẫn với âm hàn oán khí chưa tan xộc thẳng vào mũi, xộc thẳng vào cổ họng làm người ta thắt lại.
Tủ kính vỡ vụn văng vãi khắp sàn.
Những mảnh kính sắc nhọn cắm xéo trên mặt sàn gỗ nứt nẻ, dính vết tàn dư thuật pháp mờ nhạt, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới quầng sáng đỏ thẫm u ám của Huyết Ngọc.
Cổ vật đồ đồng vốn được trưng bày nay rơi vỡ ngổn ngang, thân đồng va đập tạo thành những vết móp méo lồi lõm.
Lớp bụi tích tụ trong từng đường văn cổ bị chấn động hất tung, rồi từ từ đáp xuống, phủ lên những vật trưng bày tàn hại, càng thêm phần tàn tro phá bại.
Các mảng thạch cao trên trần nhà bong tróc từng mảng lớn, để lộ khung thép gỉ sét bên trong.
Mấy dải dây điện đứt đoạn rủ xuống, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lửa điện nhỏ vụn.
Tiếng xè xè vang lên giữa sảnh trưng bày vừa tĩnh mịch trở lại đặc biệt rõ ràng, mỗi một âm thanh như gõ thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn.
Thanh Đồng Quan trơ trọi mở toang nắp.
Các đường văn cổ trên thành quan tài dưới ánh hồng quang của Huyết Ngọc chiếu rọi trở nên đan xen sáng tối.
Luồng hắc sắc oán khí cuồn cuộn không ngừng khi trước giờ đã thu liễm lại, chỉ còn vài dải sương mù nhạt thong thả lượn quanh, chẳng còn nửa phần bạo liệt hay hung tợn như ban đầu.
Trên mặt đất, cái xác của tên áo đen họ Chu nằm xụi lơ trong góc, mặt mũi tím tái, quanh thân phảng phất một làn tử khí chập chờn.
Đó là dáng vẻ thảm khốc sau khi bị chính tội nghiệt của bản thân phản phệ, bị oán hồn đòi mạng.
Cảnh tượng ấy khiến tim tôi trĩu nặng, hoàn toàn không có cảm giác khoái xả sau khi trả thù, chỉ còn lại sự đè nén trĩu nặng.
Tôi đứng chết dí bên cạnh Thanh Đồng Quan.
Tay phải nắm chặt lấy miếng ngọc bội sắc huyết, ngón tay vì dùng lực quá mạnh mà trắng bệch.
Khối ngọc dán vào lòng bàn tay ấm áp, nhưng một luồng lạnh thấu xương lại giội thẳng từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu.
Cơn lạnh buốt chạy dọc theo từng mạch máu, tràn qua tứ chi, khiến toàn thân tôi run lên bẩy bẩy trong sự mất khống chế hoàn toàn.
Đó không phải là âm hàn oán khí vốn có trong bảo tàng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận