Cộp... cộp...
Tiếng bước chân rất chậm.
Mỗi một bước như nện thẳng vào lồng ngực tôi.
Tôi co quắp trên ghế, bịt chặt lấy miệng, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ đành để mặc cho nỗi sợ hãi nuốt chửng toàn bộ cơ thể.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng bước chân mới dần dần dừng lại.
Bốn bề khôi phục lại sự im lặng như tờ.
Tôi quờ quạt nhặt chiếc đèn pin lên, đập mạnh mấy cái, luồng sáng mới chịu sáng trở lại.
Tôi lập tức dùng đèn pin quét qua một lượt khắp đại sảnh, nhưng chẳng có thứ gì cả.
Mọi chuyện vừa rồi tưởng chừng như chỉ là ảo giác của tôi.
Thế nhưng cảm giác lạnh ngắt còn sót lại sau gáy, cùng bóng ma trong tấm đồng kính đã nói cho tôi biết một cách rõ ràng rằng, tất cả đều là sự thật.
Cái gọi là gác đêm bảo tàng này vốn dĩ không phải là ca trực ban đơn thuần.
Mà là đang làm bạn với ma quỷ.
……..
Đêm dài đằng đẵng rốt cuộc cũng thức đến lúc hừng đông vệt trắng.
Sáu giờ sáng.
Cửa sau bảo tàng vang lên tiếng tra chìa mở khóa đúng giờ.
Gã đàn ông mặc bộ đồ Trung Sơn đẩy cửa bước vào.
Gương mặt gã vẫn bợt bạt như cũ, ánh mắt bình thản nhìn tôi, tựa như đã dự liệu từ trước rằng tôi có thể sống sót bước ra.
Tôi kiệt sức toàn thân, gượng đứng dậy khỏi ghế.
Hai chân mềm nhũn.
Giọng tôi khản đặc hỏi: "Đêm qua... rốt cuộc là có chuyện gì? Trong cái bảo tàng này... có phải có thứ không sạch sẽ đúng không?"
Gã đàn ông không trả lời câu hỏi của tôi.
Gã chỉ rút từ trong túi ra một xấp tiền mặt dày cộp, tròn trĩnh một vạn tệ, dúi vào tay tôi.
Giọng gã phẳng lặng không chút gợn sóng: "Tiền lương, kiểm tra lại đi. Chuyện đêm qua, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài nửa chữ, bằng không, cậu sẽ rước lấy rắc rối lớn đấy."
Độ dày của xấp tiền mặt rất thực.
Nắm trong tay nhưng lại khiến tôi nổi toàn bộ da gà.
Đây đâu phải là tiền lương.
Rõ ràng là tiền mua mạng.
Tôi siết chặt xấp tiền, lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi lạnh.
Nhìn ánh mắt lạnh lẽo của gã đàn ông, lời hạch hỏi đã lên đến tận cổ họng lại đành nuốt ngược vào trong.
Tôi biết rất rõ, đêm qua chỉ cần tôi phạm phải bất kỳ quy tắc nào, e rằng lúc này đã biến thành một linh hồn chết oan trong cái bảo tàng này rồi.
"Tôi biết rồi." Tôi đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, nhận lấy tiền, quay người muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này ngay lập tức.
"Chờ đã." Gã đàn ông đột nhiên gọi tôi lại.
Gã đi tới trước cửa phòng giám sát, ra hiệu cho tôi đi vào: "Xem camera đi."
Tôi ngẩn người một chút, bước theo gã vào phòng giám sát.
Trên màn hình theo dõi đang phát lại toàn bộ quá trình tôi trực ban đêm qua.
Trong hình ảnh, ban đầu tôi ngoan ngoãn ngồi trước cửa đại sảnh.
Sau đó bị tiếng bước chân làm giật mình.
Tiếp đó bước tới trước tấm đồng kính ở tầng hai, đứng chết trân tại chỗ.
Cuối cùng hoảng loạn chạy thục mạng về phòng bảo vệ...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận