Ký ức của bà con lối xóm trong phút chốc ngược dòng về hồi đầu năm nay.
Đúng là dạo ấy có một nhà tìm đến tận cửa gặp Chân Hoành Vĩ. Vì cái vụ nhảy xuống hố băng cứu người đó, bác đại trưởng còn mở hẳn một buổi họp tuyên dương, ca ngợi tinh thần xả thân vì người khác của Chân Hoành Vĩ cơ mà...
Vừa nghĩ đến bác đại trưởng, cả đám dân làng bỗng rùng mình một cái, vội vàng đảo mắt nhìn về phía bác ấy.
Cái giọng nói vừa rồi... chắc chắn là tiếng lòng của con bé kia rồi!
Chỉ không biết bác đại trưởng có nghe thấy không thôi! Nhưng nhìn cái bản mặt tối sầm như tiền đồ chị Dậu của bác ấy, rõ ràng là nghe không sót chữ nào rồi!
Nếu mà ——
Người nhà họ Chân chẳng dám nghĩ tiếp nữa, Chân Mộng Đông lại càng nhanh tay lẹ chân, bế thốc Chân Mộng Ni lên chạy biến.
"U ơi, u vẫn đang trong cữ, không được hóng gió đâu. Nội ơi, nội mau đưa u về nhà đi, đừng đứng chôn chân ở ngoài này nữa."
"Cái thằng cha này." Triệu Lệ Hồng liếc nhìn đứa cháu gọi bằng bác của mình, vội vàng vỗ đùi một cái: "Xem cái trí nhớ của tôi này, quên khuấy mất Ngọc Phân còn đang ở cữ."
"Ngọc Phân à, giờ mình mẩy con còn yếu, không chịu được gió máy đâu, mau về nhà thôi. Tí về u nấu cho bát cháo kê trứng gà đường đỏ, cái thân này là phải bồi bổ cho thật kỹ vào."
'Vù' một phát, cả nhà Chân Mộng Đông đã mất hút con mẹ hàng lươn.
Đám đông ở lại ngơ ngác nhìn nhau, rồi bỗng đồng loạt nở nụ cười đầy ẩn ý, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Trần Hương Liên.
【 Ui da, anh cả ơi là anh cả, anh chạy gì mà khiếp thế! Em vừa mới bú xong, anh xốc thế này tí nữa em trớ hết ra bây giờ. 】
Chân Mộng Đông khẽ vỗ vỗ vào mông Chân Mộng Ni, bụng dạ đầy tâm sự muốn nói mà chẳng thốt nên lời, cuối cùng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Mãi cho đến khi về tới nhà ——
"Cái đồ nhỏ xíu mới chào đời được hai ngày như mày, đừng có suốt ngày chỉ chực tót ra ngoài. Con gái con lứa thì cứ phải ngoan ngoãn ở trong nhà mới đúng, nhìn xem mày ra cái thể thống gì không."
Tiêu Niệm An vừa dọn dẹp xong hành lý đi ra, nghe thấy thế thì đờ người ra: "Tôi còn chẳng biết anh lại là hạng người hủ lậu thế đấy, đến cửa cũng không cho em gái bước ra."
"Cô thì biết cái gì..." Chân Mộng Đông tùy tiện tìm một cái cớ nghe có vẻ hợp lý: "Làm gì có đứa trẻ nào mới đẻ hai ngày đã hóng hớt ngoài đường suốt thế, không sợ trúng gió lăn ra ốm à."
【 Anh cả đúng là cái đồ chuyên quyền độc đoán. Thay vì lo em ra ngoài đổ bệnh, sao anh không tự lo cho cái chuyện bao đồng của mình đi kìa. 】
【 Tại sao ngày xưa không cưới chị cả? Tại sao chờ chị ấy đi lấy chồng khác rồi anh mới hối hận? Rồi tại sao sau khi biết chị ấy bị chồng đánh chết, anh lại ở vậy cả đời để thương nhớ người ta hả? 】
Tiếng lòng vừa dứt, Chân Mộng Đông sợ đến mức bủn rủn tay chân, suýt chút nữa là đánh rơi cả Chân Mộng Ni xuống đất.
【 Á ~ anh cả xấu xa! Em chỉ quậy tí thôi mà, sao anh lại hù dọa người ta thế hả! 】
Chân Mộng Ni hoàn toàn không biết những lời mình vừa nói có sức công phá kinh khủng đến mức nào.
Hù dọa ai cơ?
Là em đang hù chết anh thì có!
Ngay lúc Chân Mộng Đông còn đang luống cuống không biết làm sao, vừa quay đầu lại đã thấy Lâm Ngọc Phân và Triệu Lệ Hồng đang nhìn mình chằm chằm.
Nhưng bà nội Triệu Lệ Hồng thực sự không biết chuyện này, bà chỉ biết ngơ ngác nhìn về phía con dâu.
Lâm Ngọc Phân gật đầu cái rụp với hai người, sự thật đã rành rành ra đó rồi.
Chân Mộng Đông rơi vào trạng thái mông lung ——
Sao lại như thế được nhỉ? Tại sao lại thành ra thế này?
Chẳng lẽ, mình thực sự thích Tiêu Niệm An sao? Nhưng tại sao lòng mình lại thấy hoang mang thế này?
Triệu Lệ Hồng nhìn đứa cháu trai còn chưa thông suốt mà lắc đầu ngán ngẩm: "Niệm An à, con đi nấu cho u con bát cháo kê trứng gà đường đỏ đi, sẵn tiện hâm nóng mấy cái bánh bao trong nhà luôn. Chạy đôn chạy đáo cả buổi sáng, chắc bụng dạ cũng cồn cào cả rồi."
"Vâng, con đi ngay đây ạ."
Tiêu Niệm An vốn chăm chỉ, bà nội còn chưa dặn xong thì cô đã nhóm bếp lò đun nước nóng rồi.
Chờ Tiêu Niệm An đi khỏi, Triệu Lệ Hồng liền quay sang hỏi thằng cháu ngốc: "Nội đang xem ngày lành tháng tốt cho hai đứa rồi, con có ý kiến gì thì cứ nói thẳng với nội."
Chân Mộng Đông lộ vẻ khó xử: "Con chẳng có ý kiến gì cả!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận