Hệ thống Ngáo nghe không vô nữa rồi.
【Kí chủ ơi, cô đừng có bảo tôi cứ hở tí là nhảy dựng lên nhé, chính cô nhìn thấy ai là phán một câu về người đó, nghe cũng kinh dị lắm đấy nha.】
【Tính chất của tôi với anh nó khác nhau hoàn toàn nhá! Nhà tôi cũng chỉ có bằng đấy người thôi, có muốn nói nữa tôi cũng chẳng đào đâu ra được. Nhưng mà tôi muốn hóng biến thật sự luôn ấy, có phải Vương chủ nhiệm tới rồi không? Mau cho tôi ra ngoài xem với nào!】
Ngay lúc Chân Mộng Ni đang quậy tưng bừng thì quả nhiên thấy một nhóm người đeo băng đỏ trên tay, đang áp giải hai bóng người quen thuộc đi ngang qua cổng nhà mình.
Cái đứa bé con vừa mới lọt lòng này mắt tinh cực kỳ: 【Vương chủ nhiệm! Bà ấy thật sự đến thôn Chân Gia rồi kìa, tôi thấy họ rồi!】
Vương chủ nhiệm đang bị người của Ủy ban tư tưởng áp chế, đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của Chân Mộng Ni thì cả người bỗng chốc thả lỏng hẳn ra.
Nghe được tiếng lòng!
Điều đó chứng minh bà không đến nhầm chỗ.
Thế nhưng khi họ bế Chân Mộng Ni ra ngoài, lại nghe thấy tiếng lòng của cô bé vang lên lần nữa:
【Không đúng, Ngáo ơi, chuyện này sai sai rồi.】
Cái gì không đúng?
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Chân Mộng Ni.
【Ngáo này, sau khi vận mệnh cháu trai của Tiền Xuân Hương bị thay đổi, anh đã đưa ra gợi ý và phần thưởng hệ thống cho tôi! Sau khi vận mệnh của Vương chủ nhiệm thay đổi, anh cũng cho tôi quà, nhưng tại sao tôi lại không nhận được thông báo hay phần thưởng nào liên quan đến con gái bà ấy? Theo lý mà nói thì vận mệnh của hai mẹ con họ phải được thay đổi cùng lúc chứ nhỉ!】
Đám đông đang ồn ào bỗng chốc im bặt vì tiếng lòng của Chân Mộng Ni.
Vương chủ nhiệm lại càng nhìn chằm chằm về hướng cô bé, chỉ sợ bỏ lỡ nửa câu thông tin quan trọng nào.
【Không lẽ anh "nuốt" luôn đồ của tôi rồi chứ? Có tin tôi báo cáo anh không hả?】
Hệ thống Ngáo cảm thấy bị oan ức vô cùng: 【Kí chủ đại nhân ơi, sao tôi có thể làm ra cái loại chuyện đó được? Sau lưng chúng tôi đều có Cục giám sát cả đấy, chỉ cần đi sai một bước là tôi có nước bị tiêu hủy ngay. Sao tôi có thể vì dăm ba cái phần thưởng lẻ tẻ mà phải trả cái giá cắt cổ là bị xóa sổ cơ chứ?】
【Thế tại sao lại thế...?】
【Còn tại sao nữa? Bởi vì cái thằng cháu đích tôn của mụ Tiền Xuân Hương chính là tên lưu manh đã bắt nạt con gái Vương chủ nhiệm, hại chị ấy phải nhảy sông tự vẫn chứ sao!】
"Làm sao có thể như thế được, cô đừng có mà nói bừa!"
Trong đám đông, một người đàn ông kích động chỉ tay vào Chân Mộng Ni. Khi hắn định nói tiếp thì đã bị người ta bịt chặt miệng lại.
【Ai đang nói đấy? Sao tôi cứ nghe thấy tiếng ai nói leo vào thế nhỉ? Thôi bỏ đi, Ngáo ơi, rốt cuộc là sao? Chẳng phải bảo cháu trai Tiền Xuân Hương bị bắt cóc rồi bị đánh gãy tay gãy chân phải đi ăn xin sao, sao giờ lại thành thế này...?】
【Thằng cháu mụ Tiền Xuân Hương đúng là thảm thật, nhưng đó là do tự nó chuốc lấy thôi. Sau khi bị bắt cóc, nó được một hộ gia đình cực kỳ giàu có nhận nuôi. Nhà đó không có con trai nên chiều chuộng nó đến mức coi trời bằng vung, hư hỏng vô cùng tận.】
【Nhà đó giàu nứt đố đổ vách thật, sau khi nó ức hiếp con gái Vương chủ nhiệm đến mức nhảy sông, nó quả thực có bị bắt, nhưng chưa được hai năm đã được thả ra ngoài rồi...】
【Đệch!】 Chân Mộng Ni chửi thề một tiếng, giọng điệu đầy bất cam hỏi tiếp: 【Rồi sau đó thì sao?】
【Thì gặp phải một kẻ còn ác ôn hơn xử đẹp nó luôn chứ sao. Hắn đánh gãy chân nó, bắt nó đi ăn xin, cuối cùng nó chết cóng vào một đêm mùa đông lạnh giá. Có thể nói là chết đáng đời lắm!】
Nghe thấy cái kết cục đó, Chân Mộng Ni mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng người nhà họ Tiền thì không thể nào tin nổi. Nếu không phải bị dân làng đè chặt xuống đất, chắc chắn họ đã nhảy dựng lên chất vấn ngay tại chỗ rồi.
【Nếu cái loại người xấu xa đó mà có cái kết viên mãn thì tôi thề là tôi sẽ nhịn không được mà tự tay bóp chết nó ngay từ bây giờ luôn đấy!】
【Nhưng giờ tính sao đây? Thay đổi được vận mệnh của Vương chủ nhiệm nhưng con gái bà ấy thì vẫn chưa, thậm chí giờ còn ở chung một thôn nữa. May mà tôi chưa biết nói, chứ nếu Vương chủ nhiệm vì nghe lời tôi mà mới tới thôn này thì tôi cắn rứt đến chết mất.】
Hệ thống Ngáo lại chẳng mảy may lo lắng: 【Chúng ta đã biết trước kịch bản rồi, nếu chuyện đó xảy ra thì ngăn chặn kịp thời là được mà? Vương chủ nhiệm là ân nhân cứu mạng của cô, giờ bà ấy đã ở ngay dưới mí mắt cô rồi, cô còn để mẹ con bà ấy bị bắt nạt được à?】
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận