Lời cáo buộc đột ngột khiến sắc mặt của Tôn Lâm và tiểu Liêu cắt không còn giọt máu.
Tôn Lâm bủn rủn cả tay chân, nghe "bịch" một tiếng đã ngã quỵ xuống đất. Đôi mắt mụ hiện rõ vẻ kinh hoàng cùng tuyệt vọng, miệng lắp bắp muốn nói gì đó nhưng chẳng thảy ra được nửa lời.
Tiểu Liêu lại càng hồn siêu phách lạc, hắn vung vẩy đôi tay, cuống cuồng bào chữa: "Không, không phải đâu! Vương chủ nhiệm nói láo! Tôi chẳng biết gì hết! Tôi chỉ là một gã bảo vệ quèn, sao có thể tùy tiện ra vào khoa sản được? Chuyện 5 đứa trẻ mất tích sao có thể dính líu đến tôi! Mấy anh Công an đồng chí, các anh nhất định phải điều tra rõ ràng để trả lại sự trong sạch cho tôi!"
Thế nhưng, cái điệu bộ sụp đổ của hai kẻ này, trong mắt mọi người chẳng khác nào đã cúi đầu nhận tội.
Nhớ lại "tiếng lòng" khi nãy, vị Công an đảo mắt nhìn qua nhìn lại giữa Vương chủ nhiệm và bé Chân Mộng Ni. Cuối cùng, anh cố nén sự hoài nghi trong lòng, trầm giọng hỏi: "Vương chủ nhiệm, cho hỏi vì sao bà lại phát hiện chuyện này có liên quan đến hai người họ? Có bằng chứng xác thực nào không?"
【Chìa khóa! Trong túi của mụ Tôn Lâm có chìa khóa phòng trẻ sơ sinh đấy! Là tên tiểu Liêu lén đem ra ngoài đánh thêm một bộ, cứ tìm đúng ông thợ đánh khóa về đối chứng là ra ngô ra khoai ngay! Một con y tá mới chân ướt chân ráo đến như mụ ta thì lấy tư cách gì mà giữ chìa khóa phòng trẻ? Một gã bảo vệ như gã Liêu mà đi đánh khóa khoa sản lại càng mờ ám!】
【Còn nữa! Sổ sách chia chác của hai đứa nó giấu ở nhà tiểu Liêu và tận sâu trong tủ đồ của Tôn Lâm ở bệnh viện ấy! Với lại mụ Tôn Lâm đã dính bầu với tên Liêu rồi, cứ đưa đi khám là biết mặt nhau ngay! Giờ chúng nó đang sợ mất mật ra rồi, các anh cứ thái độ cứng rắn lên mà hỏi cung, đảm bảo "nổ" ra sự thật hết cho xem!】
Chân Mộng Ni sốt ruột đến phát điên: 【Ái chà chà! Sao mình lại mọc ra cái mồm không biết nói thế này? Bao nhiêu là biến hay, từng việc một rõ mồn một mà chẳng tài nào phun ra được, tức chết tôi rồi!】
Vương chủ nhiệm như muốn trấn an, khẽ nắn nắn cái bàn chân nhỏ xíu của bé Ni, rồi khẳng định chắc nịch: "Trên người Tôn Lâm có chìa khóa khoa sản, lúc trước tôi vô tình nhìn thấy nên mới sinh nghi. Các anh chỉ cần tìm được người đánh khóa, xác nhận là do tiểu Liêu làm thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ."
"Ngoài ra, trong tủ đồ ở bệnh viện của Tôn Lâm có sổ sách phạm tội của hai đứa nó, đây chắc chắn là bằng chứng trực tiếp cho vụ này."
【Oa, hóa ra Vương chủ nhiệm biết tỏng từ lâu rồi! Bà ấy hẳn là đang đợi thời cơ thích hợp để tóm gọn hai kẻ này... Chỉ tiếc là hai ngày nữa bà ấy sẽ bị ông chồng làm liên lụy. Có lẽ chính vì thế mà kiếp trước bà ấy mới không có cơ hội nói ra.】
【Nếu lúc đó bà ấy nói sớm hơn, thì không chỉ tìm lại được những đứa trẻ bị mất tích gần đây, mà cả hai anh Công an Hướng Tiền Tiến và Tiêu Minh cũng sẽ không bị phục kích rồi hy sinh trên đường truy đuổi bọn buôn người. Cả ba đồng chí khác cùng đội cũng sẽ không bị trọng thương đến mức bại liệt, hủy hoại cả đời như thế.】
Vị Công an đứng đầu bỗng dưng cứng đờ người —
Anh tên là Hướng Tiền Tiến.
Còn người đồng chí đứng sau anh, chính là Tiêu Minh.
Hai người nhìn nhau trân trối, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng. Tiêu Minh không kìm được, sấn tới một bước, thò tay vào túi áo Tôn Lâm lôi ra một chùm chìa khóa.
"Có một chùm chìa khóa đây, không biết có cái nào mở phòng trẻ không."
Hướng Tiền Tiến đanh mặt lại: "Đồng chí y tá, phiền cô dẫn đường, cùng đồng chí Tiêu Minh đi thử xem chìa nào mở được cánh cửa kia!"
"Để tôi dẫn đi!"
Vương Cúc lập tức xung phong, dẫn Tiêu Minh chạy vội ra khỏi phòng đẻ.
Hướng Tiền Tiến nén lại cơn sóng dữ trong lòng, đang phân vân không biết dùng cách nào để dò hỏi thêm thông tin thì chính bé Chân Mộng Ni lại tự mình thắc mắc.
【Ơ kìa, anh Công an lúc nãy vừa gọi "Tiêu Minh" phải không? Không lẽ chính là anh Tiêu Minh sắp hy sinh đó sao? Này Hệ thống Ngáo? Đúng là anh ấy à?】
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận