Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Bé Cưng: Mẹ Ơi, Kẻ Xấu Ở Ngay Bên Cạnh! (Dịch)
  4. Chương 9: Hồng nhan bạc mệnh 1

Bé Cưng: Mẹ Ơi, Kẻ Xấu Ở Ngay Bên Cạnh! (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 805 chữ
  • 2026-02-27 10:35:46

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Chát! Chát!”

Chẳng để cho Tôn Lâm có lấy một cơ hội biện bạch, Lâm Ngọc Phân đã thẳng tay vung hai cái tát nảy lửa vào mặt Tôn Chiêu Đệ và Tôn Lâm.

“Nhà họ Tôn các người đúng là khéo dạy con cháu gớm nhỉ! Già thì âm mưu tráo con nhà tôi, trẻ thì lại muốn con trai tôi làm đổ vỏ? Nhà tôi đào mả tổ nhà các người lên hay sao mà cứ nhè nhà này mà hố thế? Thật sự coi nhà họ Chân này không có người à?”

“Tôn Chiêu Đệ, Tôn Lâm, tất cả những gì các người làm ở bệnh viện ngày hôm nay, tôi nhất định sẽ rêu rao không sót một chữ cho bàn dân thiên hạ biết. Nhà họ Chân và nhà họ Tôn các người phải đưa ra một lời xin lỗi thỏa đáng, bằng không chuyện này đừng hòng xong xuôi!”

Trong tiếng gào khóc thảm thiết của Tôn Chiêu Đệ, toàn bộ những kẻ liên quan đều bị áp giải đi.

Trước khi rời đi, Hướng Tiền Tiến lên tiếng: “Chị Lâm, bác sĩ Vương, nhờ hai người thông báo cho viện trưởng và đội trưởng đội bảo vệ qua đây một chuyến. Tôi sẽ ở lại lấy lời khai chi tiết, còn Tiêu Minh sẽ đưa bọn họ về đồn để thẩm vấn kỹ càng từng chân tơ kẽ tóc.”

“Khi nào có kết quả xét nghiệm máu của đứa trẻ, cũng cần cung cấp cho chúng tôi một bản để làm bằng chứng nộp lên trên. Còn về Tôn Lâm, các người cáo buộc cô ta có thai, việc kiểm tra cũng là vô cùng cần thiết.”

Mặc kệ cái đầu đang lắc lia lịa của Tôn Lâm, Lâm Ngọc Phân ôm chặt Chân Mộng Ni, lo lắng hỏi: “Đồng chí công an, bao giờ thì vụ này mới có kết quả ạ?”

“Bằng chứng đã rất rõ ràng, nhưng việc xác minh cần có thời gian. Chị cứ yên tâm, hễ có kết quả chúng tôi sẽ báo ngay.”

Cửa phòng sinh đẩy ra, nhìn thấy Lâm Ngọc Phân bước ra cùng công an, Tiêu Niệm An vội vàng chạy tới đón.

“U ơi, có chuyện gì thế ạ? Con thấy y tá với công an cứ ra ra vào vào, làm con sợ hết cả hồn.” Giọng cô thiếu nữ trong trẻo, mang theo vẻ lo lắng thấy rõ.

Đây chính là người con gái nuôi mà Tôn Chiêu Đệ nhắc tới — Tiêu Niệm An.

Niệm An về nhà họ Chân khi đã biết chuyện, vì để giảm bớt gánh nặng cho gia đình, học xong cấp hai cô liền nghỉ để phụ giúp việc nhà. Những năm qua cô cùng Lâm Ngọc Phân quán xuyến mọi việc, tình cảm mẹ con vô cùng khăng khít. Nếu không thì lúc u đi đẻ, cũng chẳng thể chỉ có mình Niệm An túc trực không rời nửa bước như vậy.

Nhìn thấy gương mặt thân quen của con gái, bao nhiêu tủi thân và sợ hãi lúc nãy bỗng chốc bùng nổ, Lâm Ngọc Phân không cầm được nước mắt mà òa khóc.

“Niệm An à, ban nãy suýt chút nữa u bị người ta dọa chết khiếp rồi.”

Trong phòng bệnh.

Thông qua việc công an lấy lời khai của Lâm Ngọc Phân, Tiêu Niệm An cuối cùng cũng hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện. Cô vạn lần không ngờ tới, chỉ cách nhau một cánh cửa phòng sinh mà lại xảy ra chuyện kinh tâm động phách đến nhường ấy.

“U ơi, sao u không gọi con vào giúp một tay?”

Niệm An tự trách đến phát khóc, “Con thật là vô dụng, đứng đợi ở cửa bao lâu thế mà chẳng nghĩ đến chuyện xông vào xem sao, để u phải chịu khổ thế này.”

“Con ngoan, không phải lỗi tại con, ai mà ngờ được bọn họ lại giở cái trò mèo ấy chứ! Nếu mà trách con thì chả lẽ thầy con, ông bà nội rồi cả anh Mộng Đông của con cũng phải trách hết à? Dẫu sao con cũng đã ở bệnh viện bầu bạn với u suốt rồi.”

Tiêu Niệm An nín khóc mỉm cười: “Đâu có giống nhau, bà nội chân bó không đi xa được, ông nội phải trông mảnh vườn không dời chân ra được, còn thầy đã trực ở đây ba ngày rồi. Thầy tưởng u đẻ luôn nhưng u lại chưa đẻ, lâm trường chỉ cho nghỉ ba ngày, không về là bị đuổi việc mất, nên thầy mới phải về đấy chứ.”

“Còn anh Mộng Đông nữa... đều tại anh ấy hết, về lúc nào không về lại về đúng lúc u sắp đẻ, đã thế còn...” Còn bị bạn học nhắm trúng, “Bằng không cũng chẳng có mấy chuyện rắc rối sau đó.”

Lâm Ngọc Phân biết tâm tư của Niệm An nên cũng không giận: “Được rồi con ngoan, đừng khóc nữa, chẳng phải mọi chuyện đều ổn cả rồi sao!”

【 Ai mà khóc lóc ỉ ôi thế? Ồn ào quá đi mất. 】

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top