Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch)
  4. Chương 126: Bão Cát Và Biến Cố

Bồ Châu (Dịch)

  • 51 lượt xem
  • 6988 chữ
  • 2025-12-16 10:00:14

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Ngọc Môn Quan.

Mãi đến khi nhìn rõ người đang bước ra khỏi cổng quan, sải bước tiến về phía mình, Hàn Vinh Xương mới hoàn hồn, nhảy phắt xuống ngựa, dẫn những người phía sau lao lên phía trước, quỳ rạp xuống đất, dập đầu hô vang “vạn tuế”.

Lý Thừa Dục dừng bước. Ánh mắt sắc như gươm lướt qua hàng người phía sau Hàn Vinh Xương nhưng lại không thấy bóng dáng mà y ngày đêm mong ngóng. Nụ cười trên mặt y biến mất, đến khi hô “bình thân”, giọng nói đã mang vẻ không vui.

Hàn Vinh Xương nào dám đứng dậy, vầng trán vẫn chạm sâu xuống đất.

Lý Thừa Dục nhìn đoàn người phía sau ông ta lần nữa, y nheo mắt, phất tay ra hiệu cho thị vệ hai bên lui xuống, sau đó bước đến gần Hàn Vinh Xương, cúi đầu nhìn xuống kẻ đang quỳ, giọng lạnh băng: “Người trẫm bảo ngươi đưa về đâu?”

Hàn Vinh Xương vẫn không nhúc nhích, đầu không dám rời khỏi mặt đất, thốt ra mấy tiếng: “Thần có tội! Thần đáng chết!”

Lý Thừa Dục không thể nhẫn nại hơn nữa.

Y đã kiên nhẫn, đã chờ đợi rất lâu, và rốt cuộc, ngày này cũng đến.

Y đã nhẫn nhịn, chờ đợi bấy lâu. Vì chuyện này, thậm chí y đã phớt lờ lời can ngăn của Quách Lãng cùng những người khác, giao việc trấn giữ kinh đô cho Thôi Huyễn, lấy cớ tuần hành, dẫn theo Trần Tổ Đức, người từng theo y bình loạn ở Hà Tây, ngụy trang thân phận, đi thẳng tới Hà Tây.

Bây giờ, Hàn Vinh Xương đã tự mình trở về, còn nàng thì sao?

“Người trẫm muốn đâu? Việc trẫm giao cho ngươi, ngươi dám không làm?”

Giọng y lạnh lẽo, ánh mắt tối sầm, sát khí như muốn tràn ra.

Hàn Vinh Xương ngẩng đầu lên, đáp: “Bệ hạ, dẫu thần có gan hùm mật báo, cũng chẳng dám làm trái Thánh mệnh. Nếu thần không đưa được người ra ngoài, sao dám đơn độc về kinh?”

“Vậy nàng đâu!”

Lý Thừa Dục gần như nổi giận, quát lớn.

“Vương phi… vương phi mất tích dọc đường rồi!”

Hàn Vinh Xương run rẩy, lắp bắp nói.

Lý Thừa Dục sửng sốt, đến khi tỉnh táo trở lại, y cúi xuống, nắm chặt cổ áo Hàn Vinh Xương, suýt nữa lôi ông ta đứng bật dậy: “Ngươi nói gì? Ngươi dám lừa trẫm?”

Hàn Vinh Xương khổ sở đáp: “Bệ hạ, thần không dám! Sau khi nhận được lệnh của bệ hạ, thần đã tìm cơ hội đưa vương phi ra ngoài, ngày đêm lặn lội trên đường, quyết tâm đưa người vào kinh càng sớm càng tốt, hoàn thành sứ mệnh bệ hạ đã giao phó. Dù kinh qua nhiều phen hú vía nhưng may mắn không gặp phải đại nạn. Vài ngày trước, cả đoàn tới được Bạch Long Đôi. Đúng lúc thần nghĩ rằng có thể đưa vương phi về Quan Trung, thì lại bất ngờ gặp phải một trận bão cát lớn khi đi ngang qua Quỷ vực. Cát đá bay tứ tung, che khuất tầm nhìn, ngựa và lạc đà hoảng loạn, sợ hãi bỏ chạy, còn thần thì bị chôn vùi dưới cát. Khi thần thoát ra được thì đã không thấy vương phi đâu nữa. Sau cơn bão, thần đã tìm kiếm khắp nơi, nhưng vẫn không thấy tung tích của người. Cuối cùng, thần tìm thấy chiếc hài này gần một cồn cát cách đó hai dặm…”

Ông run rẩy lục trong chiếc túi đeo bên hông, lấy ra một chiếc hài thêu của phụ nữ, hai tay nâng lên quá đầu, dập đầu than khóc: “Thần đáng chết! Thần phụ lòng bệ hạ!”

Đôi mắt Lý Thừa Dục trợn trừng. Y nhìn chằm chằm vào chiếc hài thêu trong tay Hàn Vinh Xương, vươn tay nhận lấy, bóp thử vài cái. Đột nhiên ánh mắt y lóe lên vẻ hung tợn. Y nhấc chân, đá Hàn Vinh Xương ngã ngửa xuống đất, rồi rút kiếm: “Hàn Vinh Xương, ngươi nghĩ trẫm là đứa trẻ lên ba chắc? Dám dùng lời đó để gạt trẫm? Xem ra ngươi sống đến phát chán rồi!” Nói dứt, mũi kiếm liền đâm thẳng xuống. Một gia tướng nhà họ Hàn xông tới, dùng vai đỡ trọn đường kiếm, mặc cho máu xối thành dòng, y quỳ dưới đất, dập đầu nói: “Bệ hạ! Nhà họ Hàn mấy đời trung thần, tướng quân càng một lòng trung thành với bệ hạ. Nhận được lệnh của bệ hạ, ngài ấy đã bỏ lại mọi việc để đưa người trở về! Đây rõ ràng là chuyện ngoài ý muốn! Nếu vì chuyện này mà bệ hạ giết tướng quân, e rằng sẽ làm lạnh lòng trung của những thần tướng khắp thiên hạ! Xin bệ hạ hãy ban cho tướng quân một cơ hội để lập công chuộc tội!”

Lý Thừa Dục cầm thanh kiếm với mũi kiếm nhuộm đỏ, mắt dán chặt vào Hàn Vinh Xương vừa bò dậy rồi lại quỳ xuống trước mặt y. Y thản nhiên tra kiếm vào vỏ, ánh mắt hướng về bãi sa mạc mênh mông đối diện, nghiến răng nói: “Trẫm cho ngươi một đội binh mã. Lập tức quay lại tìm cho trẫm! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

Dứt lời, y nhìn chằm chặp Hàn Vinh Xương, giọng điệu hung ác: “Nếu ngươi tráo trở thì đừng trách trẫm vô tình!”

Hàn Vinh Xương biết y đang ám chỉ huynh đệ Hàn gia cùng toàn bộ thân quyến của mình, thế nên vừa liên tục đồng ý vừa lồm cồm bò dậy từ dưới đất.

Lý Thừa Dục quay đầu, đang định sai người phái thêm quân đi cùng Hàn Vinh Xương thì chợt thấy một sứ giả thúc ngựa từ hướng cổng quan phi tới. Sứ giả hô to “Cấp báo!”, chỉ một thoáng đã dừng trước lầu quan. Y xuống ngựa, quỳ gối trước Dương Hồng, người đã tháp tùng Hoàng đế suốt mấy ngày nay, dâng lên một phong mật tín bằng cả hai tay, báo là tin cấp báo tám trăm dặm từ phía kinh đô gửi tới.

Hoàng đế xuất hiện bất thình lình ở Hà Tây, Dương Hồng vốn không hề có chuẩn bị.

Hiện ông đang giữ chức Đô úy Hà Tây, Hoàng đế đã đến, mấy ngày nay ông phải gác lại mọi công việc để theo Hoàng đế thị sát biên giới. Thị sát xong, hai ngày nay lại dẫn Hoàng đế đến chỗ này. Tưởng rằng xem qua rồi sẽ đi, chẳng ngờ ngự giá bỗng dừng lại. Hoàng đế không nói ngài muốn tới đây làm gì, mà ông cũng chẳng dám hỏi. Vừa rồi, khi bất chợt thấy có một đội nhân mã tiến vào từ hướng cổng quan, ông đã nhận ra người dẫn đầu chính là Quảng Bình hầu Hàn Vinh Xương, người đã phụng mệnh triều đình hộ tống Bảo Lặc vương về nước. Không những thế, Hoàng đế còn đích thân ra khỏi cổng quan tra hỏi, tiếp đến nổi cơn thịnh nộ, rút ​​kiếm đòi chém người.

Ông vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Khi còn đang thắc mắc, vừa thấy cấp báo từ kinh thành đưa tới, đã thế còn là tin khẩn cấp tám trăm dặm, ông nào dám chậm trễ, vội vàng đón lấy, bước nhanh tới bẩm báo một tiếng rồi dâng thư lên bằng cả hai tay.

Lý Thừa Dục cau mày, nhận thư, bóc lớp niêm phong, rút ra xem. Mới đọc được vài dòng, y đã biến sắc, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo.

Bức thư mang đến một tin chấn động.

Kinh đô đã xảy ra đại sự.

Ngay sau khi y rời khỏi kinh đô chưa lâu, cựu Nam Tư tướng quân Thẩm Dương đã bất ngờ xuất hiện ở Đông Đô. Đông Đô lệnh vốn là người của gã, liền dẫn quân mở cổng nghênh đón. Gã chẳng tốn chút công sức nào mà đã chiếm được Đông Đô.

Nhưng đó chưa phải điều đáng sợ nhất.

Điều đáng sợ hơn là kẻ đã cùng Thẩm Dương tiến vào Đông Đô.

Người ấy chính là Sở vương tôn mà y từng bí mật điều tra.

Thẩm Dương lập đứa bé đó lên làm Hoàng đế, tuyên bố hịch văn, cáo buộc y giết cha giết vua, sau đó dẫn binh tiến thẳng về kinh thành.

Cô mẫu của y, Trưởng công chúa Lý Lệ Hoa, cũng hùa theo. Gần như cùng thời điểm ấy, bà ta đã cấu kết với một nhóm đại thần vốn ẩn mình nhiều năm trong triều, phát động binh biến. Loạn quân đánh úp cả Nam Tư và hoàng cung cùng lúc vào giữa đêm. Mục tiêu của chúng là giết chết Thôi Huyễn, chiếm giữ hoàng cung.

Hoàng cung bị chiếm đóng một thời gian. Loạn quân đã giết chết Thái hậu Thượng Quan và công chúa Ninh Thọ ngay tại chỗ.

Điều đáng mừng duy nhất là cuối cùng cuộc binh biến đã bị dẹp yên.

Thôi Huyễn lĩnh binh trấn áp phản quân. Lý Lệ Hoa mang theo tàn quân hoảng hốt trốn khỏi kinh thành.

Các đại thần trong kinh, đứng đầu là Quách Lãng, khóc lóc cầu xin Hoàng đế mau mau hồi kinh, trấn an lòng người, ổn định triều cục.

Lý Thừa Dục trợn tròn hai mắt, bàn tay hơi run, ngửa mặt lên trời gào lớn một tiếng, rồi quay người bỏ mặc Dương Hồng và Hàn Vinh Xương ở lại, quát truyền lệnh cho Trần Tổ Đức, chuẩn bị hồi kinh ngay trong đêm.

Dương Hồng và Hàn Vinh Xương đều hãi hùng khiếp vía.

Riêng Hàn Vinh Xương thì đang trong trạng thái cực kỳ lo lắng, đầu óc có phần hỗn loạn.

Chuyện phải kể từ sáng nay.

Sáng nay ông đã phái người mang bức thư mà vương phi viết cho Tần vương lên đường, sau đó dẫn theo vương phi cải trang thành nam tử, giả làm tùy tùng của mình, tiếp tục lên đường tiến vào cổng quan. Không ngờ, chưa đi được bao lâu, ông đã gặp được một thiếu niên, tuổi chừng mười bảy mười tám, da ngăm đen, gầy như khỉ, ánh mắt lanh lợi, nhìn rất tinh nhanh.

Thiếu niên tự xưng là Phí Vạn, quen biết với vương phi, nói rằng đã đợi ở đây nhiều ngày rồi.

Điều khiến Hàn Vinh Xương ngạc nhiên hơn nữa là cậu ta được Nam Tư tướng quân Thôi Huyễn phái đến.

Lúc ấy, thiếu niên kia nhìn ông một lượt, rồi lại nhìn sang vương phi đang cải trang. Cậu hành lễ, mở miệng nói: Hoàng đế đã rời kinh, hiện đang ở Ngọc Môn Quan. Trước khi đi, y để Thôi Huyễn lại trấn thủ kinh thành. Nhưng Thôi Huyền dường như đã biết trước việc Hoàng đế chỉ thị cho ông bắt giữ vương phi, nên đã qua mặt Hoàng đế, phái cậu đến đây, chờ cơ hội truyền tin.

Trong mắt Hàn Vinh Xương, họ Thôi kia chính là tay sai thân tín của Hoàng đế.

Đêm qua vương phi có kể rằng nàng và hắn từng có giao tình, muốn viết thư nhờ hắn ra tay giúp đỡ. Khi ấy, Hàn Vinh Xương có phần bất ngờ. Về việc hắn có chịu giúp vương phi hay không, thú thực, ông cũng không mấy chắc chắn.

Nhưng giờ phút này, ông đã tin thật rồi.

Chỉ cần giao lá thư của vương phi tới tay Thôi Huyễn, hắn nhất định sẽ giúp một tay.

Nếu không tận mắt chứng kiến, ông sẽ không bao giờ nghĩ rằng hắn lại to gan đến mức dám lừa gạt cả Hoàng đế.

Sau khi hoàn hồn, Hàn Vinh Xương liền ngăn không cho vương phi nhập quan, khẳng định mình có thể xoay xở được tình hình, dặn nàng cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.

Thiếu niên kia thì đề nghị vương phi nên quay đầu về ngay. Cũng lúc này, Hàn Vinh Xương mới biết thêm một chuyện khác.

Vương phi nói có thể nàng đang mang thai, dọc đường mới phát hiện được. Giờ mà quay về, đường sá xa xôi, đi lại vô cùng bất tiện. Kế hoạch ban đầu của nàng là bí mật đến Thượng Quận, tạm lánh ở chỗ nghĩa phụ nàng, Khương Nghị, vừa chờ tin tức từ phía Thôi Huyễn, vừa nghỉ ngơi ít ngày. Nay tình thế đã thay đổi, không thể nhập quan, nàng quyết định đổi hướng đến Nhu Viễn để lánh mặt, đợi Hoàng đế rời đi rồi tính tiếp.

Nghe xong, Hàn Vinh Xương vừa kinh ngạc xấu hổ, vừa có chút sợ hãi.

Sau khi bắt cóc nàng, vì sợ có người truy đuổi phía sau và lỡ mất thời hạn Hoàng đế đã định, nên suốt dọc đường, ông chỉ biết thúc ngựa không ngừng, hành trình gian khổ khó tả. Vương phi có thai, nếu vì đường xa xóc nảy mà xảy ra sơ suất gì, dù chết muôn lần ông cũng khó đền hết tội.

Nhu Viễn là một nước nhỏ bên ngoài Ngọc Môn Quan, cách nơi này chừng hai trăm dặm, là nước phụ thuộc triều Đại Lý. Không chỉ gánh trọng trách canh phòng cho Đô úy phủ Hà Tây, mà còn là nơi dừng chân, tiếp tế lương thảo cho các đoàn thương lữ và binh sĩ triều Lý khi xuất hành. Vì khoảng cách với Hà Tây không xa, năm dài tháng rộng, ở đó có không ít con dân triều Lý đến định cư.

Hiện tại, đây là lựa chọn duy nhất. Phí Vạn dẫn người hộ tống vương phi đến Nhu Viễn tạm lánh, còn Hàn Vinh Xương thì tiếp tục đi về phía Ngọc Môn Quan.

Tuy lời giải thích của ông với Hoàng đế là dối trá, nhưng ai cũng biết vùng đất này đầy rẫy hiểm nguy, bão cát hoành hành, cát lún nuốt chửng con người. Dù Hoàng đế có nghi ngờ thì cũng chẳng kiểm chứng được.

Nhìn bóng lưng Hoàng đế sau cơn thất thố, Hàn Vinh Xương biết mình đã qua được ải này. Ông vừa lén thở phào thì chợt thấy Hoàng đế dừng chân, ngoảnh đầu nhìn mình rồi ngước mắt về phía sa mạc trải dài tít tắp, dáng vẻ như đang nghĩ ngợi điều gì.

Với những gì Hàn Vinh Xương đã nói, Lý Thừa Dục vẫn thấy nửa tin nửa ngờ.

Y lấy danh nghĩa tuần biên để rời kinh, nhưng thực chất, điều y muốn là đến đây đón nàng. Không ngờ thứ chờ đợi y lại là kết cục thế này. Trong cơn phẫn nộ, y chỉ hận không thể một kiếm giết chết Hàn Vinh Xương cho bõ tức.

Nếu ông ta làm việc chểnh mảng, khiến nàng hương tiêu ngọc vẫn, thì cho dù ông ta có chết trăm ngàn lần cũng khó bù đắp nỗi đau trong lòng y.

Còn nếu ông ta có ý phản nghịch, dám dối gạt y, thì tội ấy càng khó dung thứ.

Nhưng sau khi bình tĩnh lại, xét đến tình trạng thiếu hụt tướng tài trong triều và cục diện nguy cấp trước mắt, việc bình định phản loạn nên được đặt lên hàng đầu. Vào thời điểm quan trọng này, những người có năng lực, giống như Hàn Vinh Xương, nên được giữ lại, bởi dù sao đi nữa, ông ta cũng là võ tướng sẵn sàng chịu sự sai khiến.

Y do dự trong chốc lát, cuối cùng nén đau, thu ánh mắt nhìn về phương xa rồi ra lệnh cho Hàn Vinh Xương cùng nhau hồi kinh. Nói xong, y dẫn theo binh mã, lên đường ngay tức khắc.

…

Nếu đã biết Lý Thừa Dục đang chờ mình ở phía trước, đương nhiên nàng sẽ không dại dột tự chui đầu vào rọ.

Huống hồ, giờ nàng còn đang mang thai.

Ngẫm lại, hẳn là cái đêm sau khi hắn đến trang viên Sương thị đón nàng trở về. Nửa đêm đầu họ quấn quýt, ân ái, thân mật như cá nước; đến nửa đêm sau, khi nàng tỉnh dậy, đi lên mỏm đá phía sau tòa lũy thành thì thấy hắn đang đứng một mình ở đó.

Hắn ôm nàng ngồi trong lòng, cùng quấn chung một tấm áo, dùng hơi ấm cơ thể sưởi ấm cho nàng. Đêm ấy, lần đầu tiên hắn kể cho nàng nghe chuyện xảy ra khi hắn mười sáu tuổi; còn nàng, cũng là lần đầu tiên kể cho hắn nghe về “kiếp trước” của mình, “kiếp trước viên mãn” mà nàng từng đợi để được gặp hắn…

Đêm đó đẹp đến lạ thường, đẹp đến nỗi cứ như vừa mới xảy ra hôm qua. Nhắm mắt lại, nàng vẫn còn nhớ rõ cảm giác run rẩy khi đôi môi ấm áp của hắn chạm nhẹ lên da thịt mình…

Nhưng tính theo ngày, thực ra đã bốn hoặc năm tháng trôi qua. Tuy nhiên, từ khi hắn phải đi, chuyện này nối tiếp chuyện kia, nàng cũng không giống Vương tỷ Nhược Nguyệt, người mới mang thai hai, ba tháng đầu đã nôn nghén dữ dội. Dạo ấy vì chiến sự căng thẳng, nàng bận đến đầu tắt mặt tối, quên khuấy đi chuyện đã lâu rồi mình chưa thấy nguyệt sự. Mãi đến hơn một tháng sau khi bị Hàn Vinh Xương bắt cóc, nằm mãi trong xe không việc gì làm, nàng mới dần nhận ra những thay đổi nhỏ trên cơ thể mình. Cánh tay và eo dường như còn gầy hơn trước, nhưng ngực lại căng lên, bụng cũng không còn phẳng như xưa mà hơi nhô ra. Liên tưởng đến chuyện đã lâu rồi mình không thấy kinh nguyệt, nàng mới ngỡ ngàng nhận ra mình đã mang thai rồi.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng nàng tràn ngập niềm hạnh phúc và vui sướng, thậm chí còn có chút choáng váng, lơ lửng giữa mộng và thực.

Cuối cùng nàng cũng có con, con của nàng và Lý Huyền Độ.

Không hiểu vì sao, ngay khi ý thức được mình đã có thai, nàng đã có linh cảm rằng đứa nhỏ đang âm thầm lớn lên trong bụng mình giữa sa mạc Tây Vực này nhất định sẽ là một bé trai.

Thằng bé vừa kiên cường lại vừa ngoan ngoãn. Từ khi đến bên nàng, nó chỉ lặng lẽ bầu bạn với nàng, chưa từng gây thêm phiền toái nào.

Nàng nhất định sẽ dốc toàn lực để bảo vệ nó, cho dù cảnh ngộ hiện giờ có nguy hiểm đến đâu.

Ra khỏi Ngọc Môn Quan là vùng hoang mạc lẫn sa mạc nối tiếp, không tìm được dù chỉ một chỗ để dừng chân. Tuy nhiên, ở Nhu Viễn có một phiên trấn với rất nhiều dân tộc khác nhau cùng chung sống. Nếu đến đó, tìm một nơi kín đáo lánh đi vài ngày hẳn sẽ không thành vấn đề.

Ban đầu, Phí Vạn có dẫn theo một đội nhân mã nhỏ. Khi nhận ra đi đông người dễ khiến người khác chú ý, cậu đã giải tán đội, chỉ giữ lại một người đi cùng. Họ đi suốt một ngày, đêm đó, Bồ Châu nghỉ lại trong xe, sáng hôm sau lại tiếp tục lên đường.

Phí Vạn tự mình đánh xe, như sợ chỉ một chút xóc nảy cũng làm nàng tổn thương, lúc đi đường cậu cực kỳ cẩn thận, di chuyển vững vàng chậm rãi. Trên đường, cậu kể rằng có mang theo ống tiêu độc có thể bắn liên tiếp nhiều mũi tên cùng lúc trong người, định nhân lúc vắng người giết chết Hàn Vinh Xương, cũng may là chưa kịp động thủ.

Bồ Châu nhớ rất rõ, hai năm trước ở trấn Phúc Lộc, Phí Vạn vẫn là một tên vô lại tự xưng là “thiếu hiệp”, chỉ biết phá làng phá xóm, khiến dân trong trấn vừa ghét vừa sợ. Ấy thế mà nay, cách cậu nói năng, hành xử đều khôn khéo chững chạc, so với trước kia cứ như là lột xác. Hai năm qua, cậu theo Thôi Huyễn lăn lộn chốn kinh thành, là nơi tranh quyền đoạt lợi, sinh tử nhìn mãi cũng quen, từ đó tôi luyện cậu thành một người khác xa gã thiếu niên chỉ biết quanh quẩn bên sới bạc năm đó. 

Bồ Châu đang định đáp lời thì chợt thấy giữa ánh ban mai là một con chiến mã đang lao tới như gió cuốn. Trên lưng nó là một hán tử khoác áo giáp người Hán, toàn thân nhuộm máu, xem chừng bị thương rất nặng. Hắn gần như nằm gục trên lưng ngựa. Thấy họ, hắn gắng sức, cất giọng khàn đục hỏi: “Là người trong quan nội phải không?” Nói dứt câu, như đã mất hết sức lực, hắn rơi phịch khỏi lưng ngựa, ngã sấp xuống đất.

Phí Vạn ghìm xe, chạy nhanh đến. Cậu đỡ người kia dậy, hỏi han mấy câu, rồi chạy về, báo với Bồ Châu một tin động trời.

Người ấy là lính đồn trú lâu năm của triều đình, đóng quân ở Nhu Viễn, cả đội có tổng năm mươi người. Đêm qua, họ vô tình nghe được một tin chấn động: Nhu Viễn vương đã đầu hàng Đông Địch, còn Túc Sương Hãn vương thì chuẩn bị điều mười vạn binh mã vòng qua Nhu Viễn, đánh chiếm Hà Tây. Đại quân đã xuất phát, vài ngày nữa sẽ đến nơi. Họ định quay về báo cho Dương Hồng chuẩn bị phương án ứng phó, nhưng còn chưa kịp lên đường thì đã bị tập kích. Bốn mươi chín người, kể cả cấp trên của hắn, toàn bộ đều bị giết sạch. Hắn bị thương nặng nhưng giả chết, nằm lẫn trong xác của đồng đội, nhân hỗn loạn bò ra, cố giữ một hơi thở để mang tin dữ này về.

Nếu lời hắn là thật… Hà Tây sẽ gặp tai họa.

Theo những gì Bồ Châu được biết, hiện quân thường trực ở Hà Tây nhiều lắm chỉ khoảng hai vạn. Những năm gần đây, người Đông Địch vẫn thường quấy phá nhưng chỉ là những toán quân nhỏ. Lần gần nhất chúng điều quân với quy mô hơn mười vạn người đã là năm Tuyên Ninh thứ ba mươi, khi Khương Nghị còn trẻ.

Sắc mặt Phí Vạn trở nên nghiêm trọng, tim Bồ Châu cũng bất giác đập loạn.

Một dự cảm chẳng lành bắt đầu phủ kín trái tim nàng.

Nàng sực nhớ tới những gì đã xảy ra ở kiếp trước. Đông Địch từng lợi dụng mâu thuẫn nội bộ của triều Lý, kéo quân tấn công Hà Tây, mười mấy thành trì lần lượt rơi vào tay chúng.

Đó là thời kỳ đen tối và nhục nhã nhất kể từ khi triều Lý khai quốc.

Người ta kể rằng vào ngày quận thành thất thủ, Đông Địch đã thảm sát toàn bộ dân chúng trong thành. Toàn thành máu chảy thành sông, xác người chất chồng, người chết lên đến hàng vạn.

Nhưng sự kiện ấy không xảy ra ngay lúc này mà muộn hơn vài năm.

Lẽ nào… kiếp này đại nạn Hà Tây sẽ xảy ra sớm hơn?

Tim nàng thót lại, ngực như có trống dồn: “Thà tin là có còn hơn! Ngươi mau quay lại, lập tức báo tin cho Dương Hồng! Bảo ông ấy phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ!”

Phí Vạn nhìn nàng với vẻ lưỡng lự.

Nàng quả quyết nói: “Ta tự mình quay về được!”

Phí Vạn cắn chặt răng, dặn người đi cùng bảo vệ vương phi chu toàn, rồi như sực nghĩ ra điều gì, cậu rút ống tiêu giấu trong tay áo đưa cho nàng, dạy qua cách sử dụng. Sau cùng, câu khom mình hành lễ, đoạn lên ngựa, phi như bay về hướng Ngọc Môn Quan.

Bồ Châu quay sang nhìn người lính kia, thấy y đã tắt thở, trong lòng trào dâng niềm kính trọng, bèn cùng viên tùy tùng mang thi thể ra ven đường. Hai người đào một hố cát, giúp hắn được an nghỉ, cầu khấn một hồi rồi xoay ngược đường, trở lại hướng Ngọc Môn Quan.

Đông Địch từ lâu đã dòm ngó Hà Tây, muốn thâu tóm con đường huyết mạch nối liền triều Lý với Tây Vực.

Nay Túc Sương Hãn vương đã điều động binh mã với quy mô lớn tấn công Hà Tây, hẳn nhiên là đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ lâu.

Còn phía Thẩm Dương, nếu nàng đoán không lầm, ắt hẳn lúc này gã sẽ rục rịch hành động. Việc Lý Thừa Dục rời kinh… đối với gã mà nói, chính là thời cơ tuyệt hảo.

Hiện giờ, ngoài việc nhập quan để tránh họa, nàng thật sự không còn lựa chọn nào khác.

May sao, theo như nàng đoán, hẳn lúc này Lý Thừa Dục đã bỏ đi rồi.

…

Phí Vạn thúc ngựa như bay về phía Ngọc Môn Quan. Sau khi khai rõ thân phận và được phép nhập quan, cậu được biết Dương Hồng và Hoàng đế đã rời đi từ sáng ngày hôm trước. Phí Vạn tiếp tục phi ngựa không ngừng nghỉ, thay ngựa tại các dịch xá dọc đường, cuối cùng, cậu gặp được Dương Hồng vào ngày hôm sau, thuật lại toàn bộ những tin tức mình thu thập được. 

Dương Hồng hết sức bàng hoàng.

Ông vừa tiễn Hoàng đế xong, chưa kịp nghỉ ngơi thì lại nhận được tin dữ này.

Nếu chuyện này là thật, tình hình Hà Tây sẽ trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

Việc lớn thế này, ông không dám tự ý quyết định. Trước tiên, ông cho tăng cường phòng thủ ở khu vực cổng quan và tường thành, đồng thời cử trinh sát tìm kiếm thêm tin tức.

Vào đêm muộn hôm đó, tin báo xác nhận điều đó là sự thật.

Dương Hồng không thể tự tiện rời bỏ chức vụ, bèn phái người tức tốc lên đường, đuổi theo ngự giá với tốc độ nhanh nhất. Trước khi đến Tĩnh Quan, phó tướng của Dương Hồng cuối cùng cũng đuổi kịp Hoàng đế, báo tin khẩn và truyền đạt nguyện vọng của Dương Hồng, mong triều đình sớm điều thêm viện quân cho Hà Tây.

Nếu không, dùng hai vạn quân thường trực chống lại mười vạn đại quân thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Dương Hồng không ngờ rằng trước khi thuộc hạ của ông kịp mang cấp báo từ biên quan tới, Lý Thừa Dục cũng vừa nhận được chiến báo khác, khiến y nổi trận lôi đình, cơn thịnh nộ gần như thiêu rụi lý trí.

Y vừa hay tin: ngoài việc phải mau chóng trấn áp phản quân Thẩm Dương cùng tên Sở vương tôn mà đối phương đẩy ra để đối đầu với mình, biên cảnh phương Bắc cũng đang báo nguy.

Túc Sương Hãn vương đã phát động đại quân, rầm rộ tiến thẳng về biên giới giữa hai nước. Nếu để hắn vượt qua phòng tuyến, mấy chục quận huyện ở cực Bắc Đế quốc sẽ rơi vào cảnh nguy khốn.

Tệ hơn nữa, lúc này y còn phải đối mặt với tin đồn hiện đang lan truyền khắp thiên hạ, rằng y đã giết cha, giết vua để đoạt ngôi.

Đêm ấy, tại chỗ trú đóng ở Tĩnh Quan, y đang bàn bạc đối sách cùng Trần Tổ Đức để xem phải ứng phó thế nào, chưa bàn xong thì cấp báo Hà Tây đã truyền đến. Y khựng lại, máu nóng dồn lên, khí huyết cuộn trào, cổ họng nghẹn một vị tanh ngọt, giận dữ và kinh hãi cùng ập tới, khiến y phun ra một ngụm máu tươi.

Trần Tổ Đức thất kinh biến sắc, vội lao tới đỡ y, khuyên can liên hồi: “Bệ hạ bớt giận!”

Lý Thừa Dục cố ổn định hơi thở rồi bất ngờ hất mạnh Trần Tổ Đức ra, giận dữ quát: “Thôi Huyễn còn có thể giúp trẫm giữ vững kinh đô! Còn ngươi thì sao? Trẫm gọi ngươi là biểu cữu, ngươi là nguyên lão tam triều! Trẫm trọng dụng ngươi, phong ngươi lên hàng nhất phẩm, ngươi nắm binh quyền trong tay, vậy mà trước cục diện này, trừ việc khuyên trẫm bớt giận, ngươi còn có thể nói được câu nào khác không?”

Trần Tổ Đức bị quở trách đến đỏ bừng mặt, lập tức quỳ rạp xuống đất, run giọng tạ tội.

Đôi mắt Lý Thừa Dục đỏ ngầu, trông chẳng khác nào một con thú bị dồn đến chân tường. Y đi đi lại lại trong trướng, hơi thở dồn dập. 

Một lát sau, Trần Tổ Đức hít sâu, lấy hết dũng khí nói: “Bệ hạ… thần có một ý, nhưng không dám nói, sợ bệ hạ trách tội.”

Lý Thừa Dục quát: “Nói!”

Trần Tổ Đức nghiến răng: “Bệ hạ, với binh lực và lương thảo hiện tại của triều đình, chỉ riêng việc đối phó với Bắc cương và dẹp loạn Thẩm Dương đã vô cùng chật vật. Nếu giờ còn chia quân đi cứu Hà Tây, đánh cùng lúc ba nơi, thần e rằng… ba nơi đều bại!”

Lý Thừa Dục nheo mắt, giọng trầm xuống: “Ý ngươi là gì?”

“Bệ hạ, xin hãy miễn tội cho thần, thần mới dám nói thẳng.”

“Miễn tội!”

“Hiện tại, kế sách duy nhất là tự chặt một cánh tay để bảo toàn đại cục. Bỏ Hà Tây, tập trung toàn lực ứng phó Bắc cương và phản quân Thẩm Dương. Bệ hạ, mất Hà Tây, cùng lắm chỉ mất Tây Vực mà thôi. Từ đời Tiên đế trở về trước, có khi nào Tây Vực nằm trong tay triều ta đâu chứ? Huống chi…” Ông ta ngừng lại một thoáng, hạ giọng nói tiếp, “nay Tần vương gần như đã nắm giữ Tây Vực, nếu Hà Tây chẳng may rơi vào tay Đông Địch, điều này sẽ khiến hắn bị kìm chân. Khi ấy, bệ hạ chỉ việc tọa sơn quan hổ đấu, há chẳng phải một mũi tên trúng hai đích hay sao?”

Lý Thừa Dục đứng sững trước cửa sổ, ánh mắt dán về hướng Hà Tây xa xăm. Y đứng bất động thật lâu, rồi bỗng quay đầu, nghiến răng hỏi: “Nếu thế… thì phải hành động thế nào?”

Trần Tổ Đức đáp: “Bệ hạ có thể lệnh cho Dương Hồng tử thủ Hà Tây, rồi đóng chặt cổng Tĩnh Quan. Mất đường lui, hắn buộc phải dốc hết toàn lực. Một khi cổng quan đóng lại, nội quận cũng được bảo toàn, tránh sinh thêm biến loạn không đáng có.”

Tĩnh Quan là con đường huyết mạch nối liền Hà Tây và nội quận. Một khi ải này đóng lại, giao thông trong ngoài xem như bị cắt đứt.

Lý Thừa Dục lặng thinh. Ban đầu y không nói lời nào.

Chỉ cần hạ lệnh đóng chặt cổng quan, hai vạn tướng sĩ cùng gần mười vạn dân chúng Hà Tây sẽ rất có thể bị thiết kỵ Đông Địch giày xéo, tuyệt nhiên không còn đường sống.

Bàn tay y khẽ run lên.

“Bệ hạ, chuyện này liên quan đến đại cục! Quân lực triều đình hiện không thể đánh ba mặt trận cùng lúc. Cân nhắc thiệt hơn, chỉ còn cách ấy mà thôi. Đợi khi dẹp loạn Thẩm Dương, bình định Bắc cương, nếu Hà Tây rơi vào tay kẻ địch, bệ hạ vẫn có thể giành lại sau. Đó sẽ là công nghiệp nghìn thu của bệ hạ. Ngoài Tam Hoàng Ngũ Đế, còn ai có thể sánh được?”

Phải rồi, y là Hoàng đế, là chí tôn thiên hạ. Một tướng công thành còn khiến vạn cốt héo khô, huống chi là Hoàng đế?

Thiên hạ chúng sinh… cũng chỉ hèn mọn như sâu kiến mà thôi.

Lý Thừa Dục nhắm mắt, hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Y nghiến răng: “Cứ theo kế ấy… chuẩn!”

Dương Hồng đã mấy đêm liền không chợp mắt, trong lòng nóng như lửa đốt. Cuối cùng ông cũng đợi được hồi âm từ Hoàng đế, lệnh ông dốc toàn lực ứng phó, triều đình sẽ mau chóng điều binh chi viện.

Ban đầu ông tin là thật. Nhưng thêm một đêm nữa trôi qua, ông chẳng những không nhận được bất kỳ thông tin nào về viện quân, trái lại còn nghe được một tin mà đối với ông chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang.

Cổng sắt Tĩnh Quan đã bị đóng chặt ngay sau khi Hoàng đế rời đi. Dẫu dân chúng nghe tin chiến loạn, kéo đến gõ cửa xin được cho qua, bên trong vẫn im lìm không đáp, như thể không hề nghe thấy.

Dương Hồng nổi giận đùng đùng. Ông không dám tự rời đi, phái thuộc hạ đến tra hỏi thì bị lính canh đáp bằng một câu lạnh nhạt: “Thượng mệnh khó trái.”

Đến lúc ấy, ông đã hoàn toàn hiểu rõ, cũng hoàn toàn tuyệt vọng.

Hẳn là triều đình xảy ra biến cố, buộc phải “bỏ tốt giữ xe,” vứt bỏ Hà Tây, mặc cho hai vạn tướng sĩ và mười vạn dân chúng nơi đây tự sinh tự diệt.

Song, sau khoảnh khắc tuyệt vọng ngắn ngủi ban đầu, dù sao ông cũng là lão tướng trấn thủ biên cương nhiều năm, chẳng mấy chốc ông đã trấn định tinh thần, triệu gọi mưu sĩ và các quan viên dưới trướng tới để thương nghị đối sách.

Ngọc Môn Quan chỉ là một ải nằm trơ trọi giữa vùng biển cát mênh mông, không thể dựa vào địa thế hiểm trở nên rất khó thủ. Hơn nữa, Trường Thành lại quá dài, nếu quân địch dựa vào ưu thế binh lực để phát động tấn công từ nhiều hướng cùng lúc, với lực lượng mỏng manh hiện có, căn bản không thể tổ chức phòng ngự hiệu quả trên toàn tuyến. Một khi hàng thủ bị xé rách, hậu quả tất yếu sẽ là phá vỡ toàn tuyến.

Cuối cùng, Dương Hồng đành đưa ra quyết định bất đắc dĩ: từ bỏ Ngọc Môn Quan lẫn một nửa Hà Tây. Trước khi đại quân Đông Địch kéo đến, phải nhanh chóng di dời dân chúng ở phía Tây vào trong quận thành. Đến lúc đó, tập trung toàn bộ binh lực, lấy quận thành làm trung tâm, bày trận chống địch, tử thủ đến hơi thở cuối cùng.

Còn kết cục ra sao, chỉ có thể gói gọn trong câu: làm hết sức, theo mệnh trời.

Mang trong mình khí phách của một tử sĩ, ông đã ban xuống mệnh lệnh ấy.

Lúc bấy giờ, tuy đại quân Đông Địch còn chưa chính thức áp sát, nhưng tin tức về đại chiến sắp nổ ra và chuyện hậu phương bị triều đình cô lập đã lan truyền khắp nơi. Thông cáo từ Đô úy phủ, yêu cầu toàn bộ dân cư mau chóng rút về quận thành, cũng được dán kín trên tường dịch xá cũng như trước cổng các thành trấn.

Tĩnh Quan vẫn đóng chặt, mặc cho dân chúng ra sức gõ cửa kêu cứu, bên trong vẫn không một tiếng đáp. May thay, phần lớn lính thủ Trường Thành đã rút đi, nên việc vào trong không còn quá nguy hiểm.

Bồ Châu đành bỏ lại xe, hôm ấy, dưới sự giúp đỡ của tùy tùng, nàng cẩn thận vượt qua tường thành để tiến vào Hà Tây, theo chân dòng người chạy nạn lầm lũi đi suốt một ngày. Sau cùng, nàng được một người đánh xe lừa cho đi nhờ, vòng vèo một hồi mới đến được trấn Phúc Lộc, nơi nàng từng sống trước kia.

Thế nhưng cảnh tượng trước mắt đã khác xa so với ký ức của nàng.

Con ngõ quen thuộc, những đoạn đường nàng từng đi qua, thậm chí ngay cả chiếc đèn lồng đỏ đã phai màu treo phía trên cổng dịch xá vẫn ở đó, vẫn đang đong đưa theo gió, thế nhưng, nơi đây đã chẳng còn cái cảnh nhộn nhịp ấm hòa của những ngày chợ phiên tấp nập. Phần lớn dân cư trong trấn đã bỏ đi, dịch xá vắng tanh, không một bóng người. Một số nhóm người, có thể vì không nỡ từ bỏ sản nghiệp khó mang theo được, nên mới phải tất tả chạy đi chạy lại tìm cách khuân vác; hoặc những kẻ già yếu, bệnh tật không thể lên đường, vì mang lòng cầu may nên cứ nấn ná chưa chịu rời đi. Trên đường, đâu đâu cũng thấy cảnh tay xách nách mang, dìu già dắt trẻ, mặt mũi lo âu. Ai nấy đều vội vã, chỉ mong giữ được cái mạng mình.

Hai chân Bồ Châu đã sưng phồng, lòng bàn chân nổi đầy mụn nước, da chân bị giày cọ đến bật máu, dính ướt cả đôi tất. Mỗi bước đi đều khiến nàng đau đớn tột cùng.

Hôm ấy trước khi chia tay, Phí Vạn nói rằng chờ sau khi báo tin cho Dương Hồng, cậu sẽ quay lại đón vương phi.

Nơi hẹn chính là trấn Phúc Lộc.

Bồ Châu tới đây đợi suốt nửa ngày nhưng vẫn không nhận được tin tức của Phí Vạn. Lo rằng đại quân Đông Địch có thể ập tới bất cứ lúc nào nên nàng quyết định không đợi thêm nữa mà tự mình lên đường đến quận thành.

Tùy tùng biết nàng không đi nổi, khuyên nàng chờ thêm, y sẽ đi tìm một chiếc xe khác để nàng đi nhờ.

Giữa thời loạn lạc, muốn tìm được một chiếc xe còn trống chỗ, chịu cho người đi nhờ, quả thật khó như lên trời.

Nhưng Bồ Châu hiểu nàng khó lòng lê bước tiếp nên vẫn gật đầu đồng ý.

Nơi nàng tạm nghỉ chân, chính là tiểu viện năm xưa từng ở cùng gia đình Dương Hồng.

Chủ nhân hiện tại đã bỏ đi từ lâu, trong nhà những gì có thể mang theo đều đã bị dọn sạch, thức ăn chẳng còn sót một mẩu, chỉ còn vài món đồ cồng kềnh như bàn ghế, giường tủ là không kịp đem theo.

Bồ Châu ngồi trong căn phòng cũ của mình, tuy chẳng còn chút khẩu vị nào, nhưng nghĩ đến đứa bé trong bụng, nàng vẫn lấy một chiếc bánh khô trong bọc hành lý, là loại lương khô nàng đã dùng vòng tay bằng vàng đổi được từ dân chạy nạn, xé một miếng, cố gắng nhai và nuốt từng miếng nhỏ, nghĩ ngợi miên man.

Khung cảnh quen thuộc ở đây khiến nàng cảm thấy mất phương hướng, như thể đang ở trong giấc mộng.

Đang ăn dở, bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân.

Tưởng là tùy tùng quay lại, nàng cất tiếng hỏi: “Sao rồi, tìm được xe chưa?”

Tiếng bước chân ngoài kia bỗng khựng lại.

Bồ Châu cảm thấy có gì đó không ổn, đang định đứng dậy thì cánh cửa khép hờ đã bị người đá bật mở.

Một người đàn ông đầu trâu mặt ngựa, khoác y phục cả nam lẫn nữ xếp chồng lên nhau, vừa nhìn đã biết chẳng phải đồ của gã, xuất hiện ngay trước cửa.

Vừa trông thấy Bồ Châu, hai mắt gã sáng lên, dán chặt vào nàng, nuốt nước bọt đánh “ực” một tiếng.

Nàng khoác nam trang, gương mặt lấm lem bụi đường, nhìn có vẻ nhếch nhác nhưng dung mạo vẫn tuyệt mỹ như trước. Huống hồ, so với trước đây, vòng ngực nàng có phần đầy đặn hơn nên càng khó giấu đi những đường nét nữ tính.

Chỉ cần thấy ánh mắt dâm tà của kẻ đó, Bồ Châu đã biết hắn là ai.

Đây chắc chắn là một tên lưu manh, lợi dụng loạn lạc lẻn vào nhà dân cướp bóc, định thừa cơ đục nước béo cò. Thấy nàng là nữ tử, lại một thân một mình, gã liền sinh tà ý.

Gã nuốt thêm một ngụm nước bọt, cười nhăn nhở bước về phía nàng, nói: “Tiểu nương tử, sao lại ở đây một mình thế này? Tội nghiệp. Hay là theo ta, ta đưa nàng đến quận thành tránh nạn nhé? Giờ còn không đi, đợi bọn Đông Địch như lang như hổ xông vào, nàng có muốn chạy cũng chẳng kịp đâu.”

Bồ Châu nhíu mày. Nàng tháo nốt chiếc vòng vàng còn lại trên tay, ném xuống chân gã, lạnh lùng nói: “Ta chỉ còn lại chút đồ đáng giá này thôi. Ngươi cầm rồi cút đi cho ta. Nếu không, đừng trách ta ra tay tàn độc.”

Gã vội cúi xuống nhặt, còn đưa lên miệng cắn thử. Thấy đúng là vàng thật, gã mừng như điên. Giờ đã lấy được vàng, gã lại càng luyến tiếc dung nhan tuyệt sắc trước mắt, ánh mắt gã lóe lên dục vọng, gã há hốc miệng, dang tay nhào tới: “Tiểu nương tử, nàng thuận theo ta đi! Cho ta chạm thử một chút thôi, dù có chết ta cũng cam lòng…”

Còn chưa dứt lời, gã đã thét lên một tiếng thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy ngực, một “phịch” vang lên, ngã vật xuống đất. Chiếc vòng vàng vừa nhét vào ngực cũng theo đó lăn ra ngoài, xoay tròn mấy vòng rồi ngừng lại ở góc tường.

Bàn tay mảnh mai của Bồ Châu nắm chặt ống tiêu vừa bắn ra tên độc, chặt đến mức các đốt ngón tay đều trắng bệch.

Nàng nhìn người đàn ông kia, khóe miệng gã sủi bọt máu, hai mắt trợn trừng, toàn thân co giật rồi từ từ bất động, cảm giác buồn nôn và sợ hãi cùng lúc ập đến, khiến nàng không dám nhìn thêm lần nữa.

Cố bỏ qua trái tim đang đập loạn trong lồng ngực, nàng dời ánh mắt, giơ tay áo lên định lau lớp mồ hôi mỏng vừa rịn ra trên trán, thì đột nhiên, bên ngoài lại có kêu gào thất thanh, tràn ngập nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng:

“Người Đông Địch sắp đánh tới rồi — mau chạy đi —!”

Rồi những tiếng la hét và tiếng khóc của trẻ con cũng theo đó vang lên.

Bồ Châu không kịp nhặt lại chiếc vòng, chỉ kịp chộp lấy túi lương khô rồi lao ra ngoài, mặc kệ bàn chân đang bỏng rát.

Bên ngoài, dân chúng chẳng biết từ đâu ùn ùn kéo tới, chen chúc, giẫm đạp lên nhau tìm đường thoát thân. Một số người thậm chí còn đánh rơi những thứ mà họ vốn không muốn bỏ lại khi chạy nạn.

Cảm giác tuyệt vọng đó như mây đen kéo sập cả bầu trời, khiến người ta gần như nghẹt thở.

Bồ Châu đảo mắt tìm, vẫn không thấy tùy tùng quay về. Nàng chạy theo dòng người được vài bước rồi dừng lại, men theo bức tường phía sau dịch xá, vòng qua ngõ nhỏ trong trấn, chẳng bao lâu đã lên tới ngọn đồi phía sau, nơi nàng từng đứng ngắm cảnh hồi trước.

Ở đằng xa, đoạn trường thành quen thuộc kia hình như đã sập mất một mảng, bụi vàng cuộn lên mù mịt, khắp núi đồi loang lổ những chấm đen chi chít.

Ấy chính là kỵ binh Đông Địch đang ào ạt xông tới, tựa những lưỡi đao sắc bén chém nát mảnh hoang nguyên bao la xưa nay vẫn chìm trong tĩnh lặng.

Bồ Châu vội quay người, nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu tim ở gan bàn chân, men theo triền dốc lao đi thật nhanh.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top