Bồ Châu kẹt giữa dòng người hỗn loạn, men theo con đường mòn xuyên qua những bãi đất hoang, tiến từng bước về hướng quận thành.
Những người đi cùng nàng đều là dân chạy nạn đã cùng nàng trốn khỏi trấn Phúc Lộc ngày ấy.
Hôm đó, khi lên dốc, nàng đã nhìn thấy kỵ binh Đông Địch ở đằng xa và biết rằng quan đạo không thể đi được nữa. Với tốc độ của kỵ binh, chúng có thể đuổi kịp trong chưa đầy nửa nén hương. Thấy vô số người vẫn ùa lên như ong vỡ tổ, xô đẩy và chạy điên cuồng, nàng hô hoán, báo động nguy hiểm, giục họ đổi sang đi đường mòn.
Nàng biết ngoài trấn có một lối mòn cũng dẫn đến quận thành. Tuy quãng đường vòng vèo, phải băng qua nhiều bãi đất hoang, giữa chừng còn phải vượt núi, nhưng so với quan đạo thì an toàn hơn nhiều.
Dân cư bản trấn Phúc Lộc gần như đã chạy trốn sạch sẽ. Những người kia chỉ là dân chạy nạn tình cờ tụ lại nơi này. Nghe nàng kêu gọi, có người mặc kệ tất cả, vẫn cắm đầu chạy thẳng về phía trước; song cũng có người chịu đổi hướng, theo nàng rẽ vào đường mòn. Đến ngày kế tiếp, lại có thêm vài nhóm người đuổi kịp phía sau, vừa khóc vừa kể rằng hôm qua họ đi theo đường quan đạo, chưa được bao lâu thì người Đông Địch đã truy tới, họ phải tận mắt chứng kiến vô số người bị giết ngay trên đường, chỉ những ai chạy nhanh mới may mắn giữ được mạng sống. Tiếng khóc ai oán vang lên, từng hồi nối tiếp nhau trên con đường mòn.
Giữa thời loạn lạc, mạng người rẻ rúng, còn chẳng bằng một con chó sống trong cảnh thái bình. Nhưng dù có bi thảm đến đâu, nếu muốn sống, con người cũng chỉ có thể cắn răng, tiếp tục tiến về phía trước.
Giờ cơ thể Bồ Châu ngày một nặng nề, bàn chân đau buốt. Dù nàng đã xé áo quấn chân thì việc đi lại vẫn vô cùng khó khăn. Sau bao ngày vất vả, hành trang của nhóm người chạy nạn đã vơi sạch, trên đường cũng chẳng còn một cỗ xe nào để đi nhờ. Nàng nghiến răng chịu đựng, đi rồi lại dừng, lếch thếch theo đoàn suốt mười mấy ngày. Chiều tối ngày hôm ấy, rốt cuộc nàng cũng tiến gần đến một quân trấn có tên là Tuyên Uy.
Nơi này giờ cũng đã rơi vào tay địch, nhưng nếu vòng qua, tiếp tục men theo đường mòn, chỉ cần kiên trì thêm vài ngày nữa là có thể tiến vào vùng địa giới tương đối an toàn, nơi nằm trong quyền kiểm soát của Dương Hồng.
Ngay khi Bồ Châu đang tự động viên mình, nàng chợt nhận ra có điều khác thường.
Ở ngã rẽ phía trước, cách nàng không xa, có bốn năm người đang đứng chặn bên đường, dáng vẻ như đang tìm kiếm ai đó. Thỉnh thoảng, họ lại chặn những người qua đường, cầm trong tay một bức họa, dò hỏi từng người một.
Bồ Châu sợ đến ngây người.
Chỉ thoáng nhìn nàng đã nhận ra, tên cầm đầu là người của Thẩm Dương, cũng chính là kẻ từng có mặt ở Trừng viên đêm đó, khi Thẩm Dương bóp chết nhũ mẫu của công chúa Ninh Thọ. Hình như gã cũng mang họ Thẩm.
Ký ức ấy khắc rất sâu trong lòng nàng, nên chỉ một cái liếc mắt nàng đã nhận ra ngay.
Người của Thẩm Dương… sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?
Gã đang tìm ai?
Một dự cảm chẳng lành bỗng ập tới, tim nàng như bị siết chặt. Thấy thuộc hạ của gã quay về hướng này, tay cầm bức họa, tiếp tục tra hỏi người qua đường, tim nàng như treo ngược trong lồng ngực. Nàng vội dừng bước, cố giữ vẻ thản nhiên giữa dòng người đông nghịt, từng chút, từng chút một lùi về phía sau. Cuối cùng, khi đã đến bên vệ đường, nàng len vào một khoảng đất hoang, nhân lúc không ai chú ý thì cúi rạp người, chui tọt vào đám cỏ dại mọc um tùm bên cạnh tảng đá, thu người thấp xuống, nín thở, không dám động đậy.
Người kia tới gần chỗ nàng đang trốn, chặn một người đàn bà đi ngang qua, chỉ vào bức họa, hỏi bà ta liệu có từng thấy nữ tử trong tranh hay chưa.
Qua kẽ hở giữa những ngọn cỏ, Bồ Châu liếc nhìn bức họa, lòng nàng lạnh buốt, mơ hồ nhận ra hình như người trong tranh kia là nàng.
May thay, suốt dọc đường nàng vẫn cải trang làm đàn ông, đầu tóc rối bù, mặt mày lấm lem. Hơn nữa, để phòng nhỡ may bất trắc, nàng còn tìm thêm một bộ áo rộng thùng thình để giấu đi vóc dáng, bôi thêm lớp bùn lên mặt, khiến diện mạo khác hoàn toàn so với người trong tranh.
Quả nhiên, người đàn bà kia chỉ liếc nhìn một cái rồi lắc đầu, nói chưa từng thấy.
“Phía sau các ngươi còn người nào nữa không?” Người kia thu bức vẽ lại, hỏi thêm một câu.
Người đàn bà đáp rằng, ai chạy được thì đều đã chạy sạch rồi. Bà ta là nhóm cuối cùng trốn thoát khỏi trấn. Mẹ chồng già yếu của bà ta bị tụt lại phía sau. Hôm đó, bà ta đành trơ mắt nhìn mẹ chồng bị kỵ binh Đông Địch đuổi kịp, bị chém một nhát, chết ngay tại chỗ…
“Quân gia, bao giờ các ngài mới đuổi được chúng đi, báo thù cho mẹ chồng của ta…”
Người đàn bà ấy tưởng những kẻ trước mặt là quan quân, òa khóc nức nở.
Tên kia chỉ ậm ừ đối phó vài câu rồi bỏ mặc người đàn bà ấy, ánh mắt lướt qua từng gương mặt khắc khổ trên đường. Gã cất bức họa vào ngực áo, quay về ngã ba, bẩm báo với kẻ họ Thẩm. Một lát sau, hắn để lại vài người tiếp tục canh gác ngã rẽ, trong khi chính hắn thì dẫn những người còn lại đi tiếp về phía trước.
Tim Bồ Châu đập thình thịch, nàng không dám ló đầu ra. Cứ thế, nàng nín thở trốn mãi trong đám cỏ rậm, mãi đến khi trời tối hẳn, nạn dân trên đường dần tản đi hết, mấy kẻ lục soát tìm nàng ở ngã rẽ kia cũng rời đi, nàng mới thấy toàn thân như bị rút sạch sức lực, ngã phịch xuống, dựa lưng vào tảng đá, đến đứng cũng không đứng dậy nổi.
Chung quanh tĩnh lặng đến rợn người. Gió hoang thổi tới, rít lên những tiếng rền rĩ như than khóc, âm u thấu tận lòng người.
Nàng nhìn bãi hoang đen kịt trải dài phía trước, nhớ lại hồi bé, khi lần đầu tiên đặt chân đến Hà Tây.
Ít ra khi ấy, bên cạnh nàng vẫn còn có nhũ mẫu.
Còn giờ đây, nàng chỉ có một thân một mình, đến chính mình nên đi đâu, về đâu, nàng cũng không biết.
Nàng không rõ vì sao Thẩm Dương lại biết nàng đã tới Hà Tây. Nhưng rõ ràng, gã không có ý tốt.
Tuy chưa rõ ngọn nguồn, song nàng biết, cuộc tranh đoạt vì quyền lực tối cao kia… đã bắt đầu rồi.
Rơi vào tay gã, bị gã lợi dụng để uy hiếp Lý Huyền Độ, là viễn cảnh nàng không bao giờ muốn đối mặt nhất.
Đúng lúc nàng vừa mệt mỏi vừa sợ hãi, lòng dạ trống rỗng, bơ vơ không nơi nương tựa, thì bỗng nhiên, nàng cảm thấy bụng dưới khẽ động, là một lực đẩy nhẹ từ trong ra ngoài, tựa như một cái chạm rất nhỏ.
Nàng sững người, rồi hiểu ra ngay.
Đó là “thai máy”, đứa con trong bụng nàng đang cựa mình.
Mắt nàng bỗng nhòe đi, sống mũi cay xè, suýt nữa thì rơi nước mắt. Nàng đưa tay lên, đặt nhẹ lên phần bụng dường như vẫn còn lưu lại cảm giác diệu kỳ ấy. Dần dà, chẳng rõ từ đâu, một luồng sức lực lại dâng lên trong người nàng, tinh thần cũng nhờ đó được hồi phục.
Nàng nhắm mắt, ngồi tựa thêm một lúc, rồi sờ tay vào túi lương khô, đếm lại chút thức ăn còn sót lại và dần đưa ra một quyết định.
…
Biên giới phía Bắc.
Trận ác chiến vừa kết thúc mấy ngày trước đã nhuộm đỏ nửa dòng sông phân giới, đến hôm nay máu tanh vẫn chưa kịp tan hết. Hoàng hôn rũ xuống, mặt trời như mắt máu đỏ lừ, treo lơ lửng một cách đầy cô độc giữa chân trời, như chỉ chực chờ rơi xuống. Trên thảo nguyên mênh mông là vô số xác người ngựa nằm la liệt, đến nay vẫn chưa được thu dọn.
Trong đại doanh bờ Nam, Thôi Huyễn vẫn chưa cởi bỏ bộ chiến giáp nặng trịch nhuốm đầy máu trên người. Hắn ngồi một mình sau bàn trong đại trướng, không hề nhúc nhích, dáng người dường như hoá đá.
Hơn một tháng trước, hắn được phái đến đây, lĩnh binh chặn đánh đại quân Đông Địch từ phương Bắc tràn xuống. Cùng lúc ấy, Trần Tổ Đức và Hàn Vinh Xương được điều đi bình định phản loạn, chia quân làm hai hướng, cùng nhau đối phó với phản quân của Thẩm Dương.
Mới đây, ở biên giới phía Bắc, nhờ vào trận ác chiến này, cuối cùng hắn cũng đập tan được ý đồ vượt sông của Túc Sương Hãn vương, buộc chúng phải rút lui về bờ Bắc.
Tuy nhiên, trước khi hắn kịp thở phào và cùng tướng sĩ ăn mừng chiến thắng phải khó khăn lắm mới giành được, thì hôm qua, hắn đã nhận được một đạo chiếu chỉ từ kinh đô truyền tới.
Chỉ vỏn vẹn trong vòng hai tháng, Trần Tổ Đức và Hàn Vinh Xương đều đã lần lượt thất bại, không địch nổi Thẩm Dương.
Phản quân thế như chẻ tre, hiện đang tiến thẳng về kinh đô.
Trong triều đình, không ai dám hé răng nói về chuyện “giết cha giết vua”, vậy mà tin đồn đã lan truyền khắp thiên hạ. Lý Thừa Dục vốn đã bận rộn trăm bề, đương nhiên càng không ngờ rằng phản quân Thẩm Dương lại khó đối phó đến nhường ấy.
Giữa lúc quân triều đình thất bại liên tiếp, hôm qua, thống soái mới được Hoàng đế bổ nhiệm là Lý Nham Niên đã tới Bắc cương, tiếp nhận binh quyền trong tay hắn. Hoàng đế lệnh hắn lập tức hồi kinh, tham gia trấn áp phản loạn.
Chưa dừng lại ở đó, Hoàng đế còn ra chỉ dụ buộc hắn phải rút một phần binh mã theo cùng.
Tuy không nói thẳng, nhưng Thôi Huyễn hiểu rõ, sau khi cân nhắc thiệt hơn, Hoàng đế đã ra quyết định dốc toàn lực bảo vệ kinh đô, ưu tiên dẹp trừ phản quân.
Nhưng hắn, không thể tuân theo chiếu chỉ của Hoàng đế.
Hắn không làm được.
Hắn biết rõ, thắng lợi lần này còn lâu mới có thể thay đổi cục diện công – thủ giữa hai bên.
Đây chỉ là sự rút lui tạm thời của quân Đông Địch.
Một khi đã phát động cuộc chiến với quy mô lớn, điều động hơn mười vạn binh mã chỉ để tấn công Bắc cương, đối phương tuyệt đối sẽ không thể dễ dàng bỏ cuộc.
Một trận chiến mới, thậm chí còn khốc liệt hơn sẽ nổ ra sớm thôi, có thể là ngay ngày mai.
Chưa bàn đến sự chênh lệch lớn về lực lượng sau khi một phần binh mã bị rút đi, thì Lý Nham Niên, người được cử đến để thay thế hắn, tuy là Long Hổ tướng quân nhị phẩm trong triều, nhưng nhiều năm qua, y chỉ giữ chức trong nội quận, nên không am hiểu chiến thuật của quân Đông Địch chứ đừng nói đến chuyện bày cách ứng phó.
Nếu hành động theo ý chỉ của Hoàng đế, hắn gần như có thể đoán trước được kết quả.
Nếu mất đi một vùng Bắc cương rộng lớn, họ chỉ có thể dựa vào một vài thành trì để cố thủ, co cụm bên trong, giữ lấy chút thể diện cuối cùng, không để binh mã Đông Địch tiếp tục tiến xuống phía Nam, uy hiếp kinh đô.
Đây là kết cục mà Hoàng đế, sau khi cân nhắc các lựa chọn, có thể miễn cưỡng chấp nhận được.
Nhưng hắn, Thôi Huyễn, lại không cam lòng.
Hắn đã trải qua một đêm trằn trọc, không chợp mắt nổi. Đến hôm nay, ngay trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn đã hạ quyết tâm.
Hắn nói với Lý Nham Niên rằng: tướng ở ngoài, có khi bất tuân lệnh vua; rồi bảo Lý Nham Niên mang binh mã mà Hoàng đế muốn rút về trước, còn hắn, hắn sẽ không đi.
Nghe xong, Lý Nham Niên có phản ứng gì quá mức.
Thậm chí, ngay khi nói ra quyết định ấy, Thôi Huyễn cảm nhận được sự nhẹ nhõm của đối phương, như vừa trút đi được gánh nặng.
Thôi Huyễn hiểu rõ, vì sao ông ta lại có phản ứng này.
Từ khi thiếu niên, hắn đã là một con bạc. Đánh bạc một đời, dường như hắn luôn được ông trời đặc biệt ưu ái, chưa từng thua lần nào. Hôm nay, đã đến lúc hắn đặt chính bản thân mình lên bàn cược, dốc sạch vốn liếng, được ăn cả ngã về không.
Lần này, chưa chắc ông trời còn tiếp tục thiên vị hắn.
Nhưng cho dù là một canh bạc với xác suất chiến thắng cực thấp, hắn vẫn sẽ không thay đổi ý định.
Hắn đã hạ quyết tâm.
Lý Nham Niên mang theo số binh mã Hoàng đế yêu cầu, gấp rút lên đường.
Còn Thôi Huyễn thì lòng đang dậy sóng.
Hắn đang nghĩ đến một chuyện khác.
Vài ngày trước, một thủ hạ dưới trướng Phí Vạn đã từ Hà Tây chạy vội đến đây, báo cho hắn biết một tin tức.
Hắn đã sớm biết về việc Lý Thừa Dục từ bỏ Hà Tây, hạ lệnh đóng cửa Tĩnh Quan
Nhưng điều hắn không tới là Phí Vạn không thể hộ tống nàng rời đi an toàn.
Binh lính nói rằng khi vương phi tới Ngọc Môn Quan thì gặp phải cuộc tập kích của quân Đông Địch. Phí Vạn đi báo tin cho Dương Hồng, hẹn gặp nàng ở trấn Phúc Lộc. Nhưng không rõ vì nguyên do gì, sau này Phí Vạn không quay lại nữa, người lính kia cũng lạc mất nàng, đành trở lại báo tin cho hắn.
Rất có thể nàng vẫn chưa rời khỏi Hà Tây mà bị kẹt lại ở đó.
Trước đây, hắn vẫn luôn do dự không quyết giữa nên và không nên.
Còn bây giờ, lòng hắn bỗng nhiên lắng lại, trở nên kiên định khác thường.
Đã đến lúc phải kết thúc rồi.
Trước khi canh bạc sinh tử của hắn chính thức bắt đầu, hắn vẫn còn một việc cuối cùng, nhất định phải làm.
Hắn không chần chừ thêm nữa, gọi tùy tùng vào, hạ lệnh thả một người, đưa người ấy đến nơi mà người ấy muốn đi.
…
Dọc đường đi, Bồ Châu vẫn luôn bước từng bước thận trọng, trốn tránh hết sức khéo léo. Nàng lê đôi chân đã tê dại, chẳng còn cảm giác đau đớn, và rồi, sau mười mấy ngày, nàng đã quay lại trấn Phúc Lộc.
Nơi này đã biến thành đất chết. Một nửa nhà dân trong trấn bị lửa thiêu, khắp nơi là cảnh tường đổ ngói vụn, tro tàn ngổn ngang. Trên đường có rất nhiều thi thể không trọn vẹn nằm vắt vẻo, xem ra là những người không kịp chạy trốn nên bị giết chết. Cả trấn im lìm, không một tiếng động, thứ duy nhất còn sống sót là mấy con chó hoang gầy trơ xương, chạy lang thang nơi đầu ngõ cuối phố.
Dịch xá cũng không tránh được kiếp nạn. Tường bao đổ sụp, phía trước cháy đen loang lổ. May mà dãy nhà phía sau vẫn còn nguyên vẹn, coi như giữ được một góc.
Lương khô nàng đổi được từ tháng trước đã hết sạch từ vài ngày trước. Dọc đường đi, nàng lục tìm trong những căn nhà hoang ven đường, có khi may mắn vớ được ít lương thực mà chủ nhà quên cất kỹ trong lúc hấp tấp rời đi, nhờ đó mới kiên trì được đến nay. Vừa vào trấn, nàng liền chạy thẳng đến dịch xá, men theo hành lang ra sau bếp.
Nàng biết trong sân sau của nhà bếp có một hầm chứa, chuyên để tích trữ lương thực. Lần này quân Đông Địch tràn tới quá nhanh, e rằng viên dịch thừa cũng chẳng kịp dọn hết những thứ cất trong đó.
Quả nhiên, đúng như nàng dự đoán, trong hầm vẫn còn chứa đầy lương thực, ngoài thóc gạo, hạt kê, còn có cả bánh nướng và thịt khô.
Bánh nướng và thịt khô đều là loại lương khô có thể bảo quản lâu dài. Với một dịch xá ở vùng biên, đây là nhu yếu phẩm bắt buộc phải dự trữ để cung cấp cho những người cần xuất quan.
Bồ Châu mừng như bắt được vàng.
Suốt một tháng nay, khẩu phần của nàng toàn là đồ khô cứng ngắc. Giờ nhìn thấy thịt, nước miếng tức thì túa ra, nàng liền cắn vội hai miếng thịt khô.
Vì cần để được lâu nên những lát thịt này đều được hun khô đến cứng đanh, chỉ ướp muối, bình thường sẽ khó mà nuốt nổi. Thế nhưng lúc này, hương vị ấy lại thơm ngon như sơn hào hải vị, nàng ăn liền hai thanh mới thấy bụng hơi đầy. Sau khi nghỉ ngơi một lúc và lấy lại phần nào sức lực, nàng liền gói toàn bộ bánh nướng và chỗ thịt khô còn lại, mang ra sân sau, nơi có chuồng ngựa.
Góc tường gần chuồng ngựa cũng có một hầm chứa, bình thường vẫn dùng để cất cỏ tinh cho ngựa ăn. Vì vị trí khuất nằm sâu bên trong, ngoài người của dịch xá ra, bình thường không ai biết đến.
Vì thường xuyên đến đây cho ngựa ăn nên Bồ Châu nhớ rõ đến từng ngóc ngách.
Nàng dọn bớt đồ đạc lặt vặt phía trên, nhấc nắp hầm và ném bao đồ ăn vừa gói xuống dưới. Sau đó, nàng sang nhà bếp tìm một túi nước lớn, đi tới cái giếng ở đầu trấn gần đó, múc nước đổ đầy, ôm trong tay, chậm rãi quay trở lại, cũng thả xuống dưới. Tiếp nữa, nàng vào dịch xá tìm một tấm chăn cùng nến, đá đánh lửa trong gian dịch xá, rồi cũng chui vào, kéo mấy thứ linh tinh che kín miệng hầm, đậy nắp, men theo bậc thang, cẩn thận trèo xuống từng bước.
Hà Tây quanh năm khô hạn nên hầm chứa rất khô ráo. Nàng thắp nến để chiếu sáng, trải chăn đệm gọn gàng, rồi vịn eo, từ từ nằm xuống. Nàng khép mắt lại, khi bên tai chỉ còn sự tĩnh lặng tuyệt đối thì sự căng thẳng giống như một sợi dây bị kéo chặt suốt một tháng qua, dường như cũng theo đó giải tỏa.
Nàng thở ra một hơi thật dài.
Ngày ấy, nàng biết mình không thể tiếp tục đi về phía trước nữa, bởi nàng không dám bảo đảm mình sẽ không chạm trán người của Thẩm Dương. Thế nên, nàng quyết định quay về trấn Phúc Lộc quen thuộc, tìm một nơi an toàn để ẩn náu, chờ cơ hội khác.
Đây là nơi nàng và hắn gặp nhau lần đầu tiên ở kiếp này.
Nếu hắn biết Hà Tây xảy ra biến cố và đi tìm nàng, nhất định hắn sẽ nghĩ đến nơi này thôi.
Nhưng… lỡ như hắn không đến thì sao? Giống như kiếp trước, nàng vẫn đợi, đợi mãi, nhưng lại chẳng đợi được hắn…
Tim nàng như hụt mất một nhịp.
Song suy nghĩ đó bị nàng gạt đi rất nhanh.
Dù hắn không thể đến được thì cũng không sao. Lúc trước nàng đã hẹn với Phí Vạn sẽ gặp lại nhau ở trấn Phúc Lộc. Cậu ta nhất định sẽ quay về đây tìm nàng.
Bồ Châu tự an ủi mình như vậy.
Đêm đó, cuối cùng nàng cũng được ngủ một giấc dài, xem như yên ổn.
Sáng hôm sau, nàng tỉnh lại sau một cơn thai máy. Đứa con của nàng đã theo nàng chịu biết bao khổ cực, nhưng nó vẫn rất mạnh mẽ và ngoan ngoãn, như thể nó hiểu điều mẹ nó đang chờ đợi, sự chịu đựng và cả sự cô đơn của mẹ nó. Từ đó về sau, mỗi ngày nó đều sẽ cựa mình đôi ba lần, như muốn nhắc nàng về sự hiện diện của mình, để nàng không cảm thấy quá mức lẻ loi nữa.
Hơn mười ngày cứ thế trôi qua. Nước trong gian hầm đã cạn, hôm đó, lúc trời vừa chập choạng tối, Bồ Châu leo lên khỏi hầm, mang túi da ra giếng múc nước.
Nàng làm việc ấy nhiều lần, động tác thành quen. Nhưng lần này, khi đang cúi mình đổ nước vào túi, nàng bỗng nghe thấy tiếng người vọng lại từ xa, nghe như có cả một nhóm người đang tiến về phía này.
Trốn ở đây đã mười mấy ngày, đây là lần đầu tiên nàng nghe được tiếng người.
Ban đầu, nàng còn tưởng là Phí Vạn hoặc ai khác, trái tim vừa dấy lên một chút hy vọng thì lại một lần nữa bị siết chặt.
Những người kia đang nói chuyện với nhau bằng tiếng Địch.
Một tay nàng ôm túi nước còn chưa đầy, một tay đỡ phần bụng đã nhô lên được năm sáu tháng, từ cửa sau chạy vội tới miệng hầm. Nàng quăng túi nước xuống trước, đậy nắp lại, rồi tự mình chui xuống, nhanh tay thổi tắt cây nến.
Nàng trốn trong gian hầm tối đen, giơ tay không thấy năm ngón. Chốc lát sau, nàng nghe thấy tiếng nói chuyện mỗi lúc một gần; có người đã vào tới hậu viện, dắt ngựa vào chuồng.
“Mấy chỗ thế này, cạnh bếp thể nào cũng có hầm chứa lương. Kiểm tra xem bên trong còn gì ăn được không đi…”
“Nhớ kỹ, bảo người của ngươi tìm thật kỹ, không được bỏ sót bất cứ ngóc ngách nào!”
Giọng nói vọng xuống từ miệng hầm, nghe rõ mồn một, lọt thẳng vào tai nàng.
Là thuộc hạ của Thẩm Dương!
Sao gã cứ như âm hồn không tan, đến cả nơi này cũng mò tới? Lẽ nào hắn biết nàng trốn ở đây rồi sao?
Khi Bồ Châu còn đang kinh hãi thì một giọng người Địch khác bỗng vang lên: “Suốt dọc đường chẳng phải đã giúp ngươi tìm rất nhiều nơi rồi sao? Đều không có! Rốt cuộc nữ nhân kia là ai, mà lại quan trọng đến vậy?”
Gã họ Thẩm đáp lại: “Ngươi quản nhiều làm gì? Các ngươi chỉ cần giúp ta tìm được người ấy, tất có trọng thưởng!”
Tên người Đông Địch đồng ý. Cả hai vừa tiếp tục trò chuyện, vừa như thể đã rời đi. Tiếng nói cùng tiếng bước chân nhỏ dần, cuối cùng tan biến hẳn.
Lưng Bồ Châu đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nàng thầm lấy làm may mắn vì lúc trước cẩn thận, không trốn trong gian hầm ở phía trước mà chọn chỗ này, nhờ vậy mới thoát được một kiếp.
Đêm ấy, trong gian hầm tối đen như mực, nàng nghe thấy những âm thanh hỗn loạn, từ bên ngoài vọng xuống một cách yếu ớt, cả đêm không chợp mắt nổi.
Gã họ Thẩm dẫn theo toán người ấy ở lại tiểu trấn trong khoảng ba bốn ngày. Ban ngày, chúng tản ra tìm người khắp các vùng lân cận, nên dịch xá vắng lặng, không một tiếng động; đến đêm mới quay về, gây ra động tĩnh. Cứ thế mãi cho đến sáng ngày thứ tư, gã họ Thẩm mới dẫn người rời đi. Nhưng trước khi đi, lại xảy ra một việc bất ngờ đối với Bồ Châu.
Có lẽ là do bản tính của người Đông Địch, sau khi dắt ngựa đi, chúng tiện tay châm lửa, khiến chuồng ngựa bốc cháy.
Ban đầu, Bồ Châu không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra. Mãi đến khi cảm thấy không khí dần trở nên ngột ngạt, nóng rát, nàng mới thấy là lạ, bèn chống tay vào thang, từ từ trèo lên, đẩy nắp hầm nhìn ra ngoài, sau đó hoảng hốt phát hiện: chuồng ngựa gần đó đã bén lửa.
Nàng định trèo lên tránh tạm, nhưng không ngờ ngay lúc ấy, chuồng ngựa sập xuống, kéo theo bức tường đất bên cạnh đổ ập, nghiêng thẳng về phía miệng hầm.
Bồ Châu liền kéo nắp hầm đóng chặt lại theo phản xạ. Tiếng “ầm” khi một vật nặng nện thẳng xuống vang lên, đất cát ào ào chảy xuống. Gian hầm rung lắc dữ dội, nàng choáng váng đến mức gần như không bám nổi vào thang, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Nàng cố sức bấu chặt lấy chiếc thang, nhắm nghiền mắt, dựa người vào vách. Mãi đến khi tiếng sụp đổ và rung chuyển phía trên dần lắng xuống, nàng cũng bình tĩnh trở lại, giơ tay lên, thử đẩy nắp hầm lần nữa, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nàng phát hiện ra một sự thật đáng sợ.
Có lẽ một mảng tường vỡ đã đè lên nắp hầm, nên dù có cố gắng thế nào, nàng cũng không thể nhấc lên được.
Gian hầm đã bắt đầu nóng lên, cộng thêm sự hoảng loạn khiến toàn thân nàng túa mồ hôi lạnh. Bồ Châu ép mình phải thật bình tĩnh, điều hòa nhịp thở, nghỉ một lát rồi lại thử, song kết quả vẫn vô ích.
Chuồng ngựa bên ngoài không có nhiều vật liệu dễ cháy, chẳng bao lâu lửa đã tàn, không khí trong hầm cũng dịu đi.
Sau khi nghỉ ngơi lấy lại sức, nàng tiếp tục thử. Hết lần này đến lần khác, sức lực dần kiệt quệ. Trong lần thử cuối cùng, nàng dốc toàn bộ sức lực, từng chút, từng chút một, dùng đôi cánh tay đã mỏi nhừ đến mức tưởng chừng sắp gãy rời, mở ra được một khe nhỏ chừng vài tấc. Nhờ ánh sáng của ngọn nến len qua, nàng thấy một cây cột nằm ngang, đè chặt ngay trên miệng hầm và bị kẹp chặt bằng mảng tường sụp đổ.
Những ngày sau đó, Bồ Châu vẫn kiên trì thử hết lần này đến lần khác, nhưng rốt cuộc chỉ là công cốc. Sau cùng, nàng buộc phải đối diện với sự thật.
Bằng sức của nàng, việc đẩy được nắp hầm hay di chuyển cây cột gãy cùng mảng tường đổ kia là điều không thể.
Nàng không thể thoát ra ngoài!
Rồi nàng nhận ra một vấn đề khác, thậm chí còn đáng sợ hơn.
Lượng thức ăn còn đủ để nàng cầm cự thêm dăm ba ngày, thậm chí nếu tiết kiệm, kéo dài đến một tháng cũng không thành vấn đề.
Nhưng nước thì khác. Nước trong túi da chẳng còn được bao nhiêu!
Nàng không dám lãng phí thêm chút sức lực nào nữa. Mỗi khi hao thêm một phần sức lực, nàng lại cần nhiều nước hơn để xoa dịu cảm giác khô rát.
Bồ Châu chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi ai đó nghĩ rằng nàng đang trốn ở đây, đúng như dự tính ban đầu, và đến giải cứu nàng.
Những ngày tiếp theo cứ thế trôi qua, ngày này qua ngày khác, trong sự chờ đợi và giày vò.
Cho dù đã tiết kiệm đến mức tối đa, mỗi ngày chỉ nằm im, tránh mọi động tác dư thừa làm tiêu hao năng lượng và khiến mình khát hơn, nhưng nước trong túi da vẫn cứ vơi dần, vơi dần.
Đến khoảng ngày thứ mười, nàng đã uống cạn giọt nước cuối cùng trong túi.
Không còn gì nữa.
Cũng vào lúc ấy, ngọn nến cuối cùng đã tàn.
Bồ Châu đã sống trong bóng tối suốt nhiều ngày.
Nàng luôn cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, mí mắt nặng trĩu, chỉ muốn thiếp đi. Mỗi lần cơn buồn ngủ tuyệt vọng ấy tràn đến, nàng lại trò chuyện với đứa con trong bụng bằng tâm trí, nói không ngừng nghỉ, để không bị chìm vào giấc ngủ triền miên kia.
Nàng sợ.
Sợ rằng nếu cứ thế ngủ thiếp đi, lỡ như không bao giờ tỉnh lại nữa, thì đứa con trong bụng nàng… phải làm sao đây?
…
Lý Huyền Độ cưỡi ngựa ngược chiều, ngựa phi như bay, một mạch đến thẳng trấn Phúc Lộc.
Hắn có linh cảm rằng, nếu nàng còn sống, nếu nàng vẫn đang ở đâu đó chờ hắn đến tìm mình, thì nơi đó, chắc chắn sẽ là trấn Phúc Lộc.
Bởi đó là nơi hai người lần đầu gặp gỡ.
Ba ngày sau, hắn đến nơi. Khi vừa tiến vào cổng trấn, hắn bắt gặp một người.
Đó là một thiếu niên gầy gò, làn da rám nắng, chỉ độ mười bảy mười tám tuổi.
Hắn nhận ra cậu chính là thuộc hạ của Thôi Huyễn, hình như tên là Phí Vạn.
Nhưng lúc này, trên người thiếu niên chi chít vết thương, hơn nữa chỉ nhìn thoáng qua đã thấy vết thương cực kỳ nghiêm trọng. Có vẻ như, cậu đang ẩn mình ở đâu đó, đến khi thấy hắn, mới lảo đảo bước ra từ sau bức tường đổ nát, gọi hắn lại.
Lý Huyền Độ ngạc nhiên hỏi đã xảy ra chuyện gì và tại sao cậu lại xuất hiện ở đây.
Phí Vạn kể rằng, hơn hai tháng trước, cậu được Thôi Huyễn phái đến Ngọc Môn Quan để báo với vương phi rằng Hoàng đế Lý Thừa Dục đã đến Hà Tây bởi y muốn trực tiếp đón người đi; cùng tất cả những chuyện đã phát sinh sau đó.
“Điện hạ, sau khi chuyển lời cho Dương Đô úy xong, ta liền vội vã về đây vì có hẹn với vương phi. Tuy nhiên, trên đường đi, ta đã chạm trán với người của Thẩm Dương. Ta không địch nổi nên bị bắt đi. Chúng tra tấn ta thành thế này. Vài ngày trước, nhân lúc chúng sở hở, ta trốn thoát được. Lúc chia tay, vương phi nói người đang mang thai chừng ba bốn tháng, giờ đã hai tháng trôi qua, cơ thể sẽ càng thêm bất tiện, ta lo lắm, nên muốn đến đây tìm trước, không ngờ lại gặp điện hạ…”
Lý Huyền Độ vẫn luôn lắng nghe, sắc mặt càng lúc càng trầm xuống. Khi nghe tin vương phi có thai, ban đầu hắn sững sờ, rồi đột nhiên bừng tỉnh, vẻ mặt trở nên vô cùng kỳ lạ. Hắn vươn tay nắm lấy vai Phí Vạn: “Ngươi nói gì? Vương phi… có thai rồi ư?”
Vai Phí Vạn cũng đang bị thương, cậu ta nhịn đau, gật đầu: “Vâng. Chính vương phi nói với ta…”
Lý Huyền Độ buông tay cậu ta ra rồi đột nhiên xoay người, lao thẳng vào trong trấn. Hắn xông vào tòa dịch xá giờ đã hoang tàn, lục soát từng phòng, từ trước ra sau, kể cả căn bếp có hầm chứa bên dưới.
Không thấy người!
Hắn đứng sững giữa sân viện, nhìn quanh một cách vô vọng. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán hắn, lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi.
Nàng đã hẹn gặp Phí Vạn tại đây, nếu chưa từng quay lại cũng như không thể đặt chân đến địa phận thuộc quyền kiểm soát của Dương Hồng, một người đang mang thai, thân hình nặng nề như nàng, suốt mấy tháng qua, liệu có thể đi đến đâu?
Thiếu niên kia nói, hơn hai tháng trước nàng đã mang thai chừng ba bốn tháng…
Nói cách khác, lần trước, khi hắn chia tay nàng để đi cứu cữu phụ, hẳn nàng đã mang thai rồi.
Mắt hắn đỏ ngầu, bị nhấn chìm trong sự tự trách và tuyệt vọng đến cùng cực. Huyết khí trong lồng ngực hắn cuộn trào, trước mắt như tối sầm lại.
Hắn nhắm mắt, cố trấn tĩnh, sực nhớ ra đối diện dịch xá chính là căn viện mà năm xưa, nàng từng ở nhờ trong phủ Dương Hồng.
Dù biết hy vọng mong manh, hắn vẫn lao thẳng ra ngoài, sang bên kia đường, xông vào gian viện.
Hắn tìm khắp từng gian phòng, song vẫn không thấy nàng đâu.
Cuối cùng, hắn đẩy cửa một gian phòng, thấy một thi thể nam giới đang phân hủy, không thể nhận dạng, nằm dưới đất.
Hắn hoảng loạn, quay người định tìm sang nơi khác, bỗng nhiên, ánh mắt hắn đông cứng lại.
Hắn cúi xuống, nhặt thứ gì đó ở góc cửa lên, giơ ngang tầm mắt, nhìn chằm chặp vào nó một lúc, tay hắn bắt đầu run lên, không kiểm soát được.
Hắn nhận ra.
Đó là vòng tay của nàng!
Hắn tuyệt đối không thể nhận lầm được!
Từ chiếc vòng, ánh mắt hắn quay về thi thể kia, dán chặt không rời.
Một ý nghĩ kinh hoàng như rắn độc quấn lấy trái tim hắn, khiến hắn rùng mình kinh hãi, toàn thân lạnh toát, suýt nữa không đứng vững.
Không, không thể nào!
Hắn gạt bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu.
Sao chuyện khủng khiếp ấy lại xảy ra với nàng kia chứ!
Cả đời này, nàng luôn khao khát được làm Hoàng hậu, và hơn thế nữa, nàng còn muốn làm Thái hậu!
Giờ hắn còn chưa đăng cơ, sao nàng có thể biến mất như vậy được?
Dù tình cảnh có bi đát đến đâu, chỉ cần chưa bước lên ngôi vị Hoàng hậu, Xu Xu của hắn, tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.
Hắn nắm chặt chiếc vòng trong tay, quay đầu lại, nhìn về phía dịch xá bên kia đường.
Nàng đang ở gần đây thôi, chưa thể đi xa hơn được.
Tại chính dịch xá nơi hai người từng gặp nhau lần đầu, nàng đang đợi hắn, đợi hắn đến đón nàng.
Trái tim hắn mách bảo điều đó.
Hắn lại lao vào lần nữa, vừa chạy khắp nơi tìm kiếm, vừa lớn tiếng gọi tên nàng. Những tiếng gọi xé lòng, vừa thống thiết vừa khẩn cầu ấy vang vọng khắp tòa dịch xá, thấm qua lớp đất dày, truyền xuống tận gian hầm phía dưới, rốt cuộc cũng đánh thức Bồ Châu đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, ý thức đã gần như tắt lịm.
Nàng mở mắt, nghiêng tai lắng nghe, toàn thân nàng run lên, nhanh chóng tỉnh táo trở lại.
Hắn đến rồi.
Nàng đã kiên trì chờ hắn suốt ngần ấy thời gian, và rồi, cuối cùng thì khoảnh khắc này cũng đã đến!
Nàng bật khóc. Nước mắt mặn chát trào ra, lăn dài theo gò má, chảy xuống đôi môi khô nứt đã rớm máu, thấm vào kẽ răng, mang theo vị ngọt nhẹ đến lạ lùng.
“Ta… ở đây…”
Nàng cố gắng phát ra tiếng, nhưng cổ họng như bị dính chặt, dù há môi vẫn không thể phát ra tiếng.
Nàng chống tay, run rẩy đứng dậy, cố mò mẫm tìm đến chiếc thang gỗ trong bóng tối, mười ngón run run bấu chặt lấy bậc thang, trèo lên một cách gian nan. Khi chạm được đến miệng hầm, nàng giơ tay, dồn hết sức, vỗ mạnh lên nắp hầm phía trên đầu.
Một cú, rồi lại một cú.
Một cú, rồi lại một cú.
Nàng đập không ngừng, nghiến răng chịu đau, dốc hết toàn bộ sức lực. Cũng chẳng biết đã đập bao lâu, thời gian như dài đến vô tận, nhưng kỳ thực, lại diễn ra trong tích tắc ngắn ngủi. Và rồi, khi nàng gom hết sức tàn, dồn một cú đập cuối cùng lên nắp hầm, bất chợt, bàn tay nàng vỗ vào khoảng không.
Lý Huyền Độ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng đập phát ra từ bên dưới chuồng ngựa đổ nát, cháy rụi.
Tiếng đập trầm đục, lúc thì yếu ớt, lúc lại rõ hơn đôi phần.
Trong cơ thể hắn, dòng máu gần như đông cứng, giờ đã sôi trào trở lại.
Hắn bất chấp tất cả, lao thẳng tới, dùng hai tay nhấc bổng bức tường sập đang đè trên cùng, hất mạnh sang một bên. Sau đó, hắn di chuyển một thân gỗ gãy, to bằng bắp đùi người lớn, trước khi lật tung nắp hầm.
Ngay khi nắp hầm được nhấc lên ,ánh sáng ban ngày trắng lóa bỗng ập xuống từ trên cao.
Đã bao ngày không thấy ánh mặt trời, Bồ Châu bị luồng sáng chiếu xuống làm chói mắt, nàng giật mình khép mắt lại, cổ rụt xuống, trán tựa vào bậc thang, sức lực đã bị rút cạn, tay nàng mềm nhũn, suýt ngã ngược xuống hầm.
Một đôi tay rắn rỏi kịp vươn tới, ôm lấy nàng, nhấc lên, cả người nàng đã được kéo ra khỏi gian hầm, rồi ngã vào một vòng tay ấm áp, vững chãi.
Lý Huyền Độ ôm chặt thân hình nàng, không nói nửa lời. Hắn chỉ cúi xuống, ép mặt nàng vào ngực mình, dùng chính cơ thể chắn ánh sáng cho mắt nàng. Một lát sau, hắn thấy nàng lên tiếng bằng chất giọng khàn đặc: “Chàng… cuối cùng chàng cũng tới rồi… Con của chúng ta… vừa mới đạp ta một cái… ” Hắn không dằn lòng nổi nữa. Đôi mắt hắn đỏ hoe. Hắn cúi đầu hôn nàng. Giây lát sau, nước mắt hắn trào ra, hòa cùng dòng lệ nóng hổi trên má nàng, không phân biệt được là nước mắt của ai.
…
Dưới đáy hầm tối om, nàng đã bị vùi lấp.
Lý Huyền Độ không tưởng tượng nổi một mình nàng đã cầm cự, đã vượt qua những ngày ấy bằng cách nào.
Hắn càng không dám nghĩ tới chuyện nếu như nàng mắc kẹt ở đây, một thân một mình, mỏi mòn chờ đợi nhưng vẫn không đợi được hắn đến, thì nàng sẽ phải ra sao.
Sự sợ hãi, nỗi đau thắt ruột, và cả sự tự trách, ngay thời khắc này, giống như thủy triều cuộn sóng, nhấn chìm hắn.
Giữa vị mặn chát của nước mắt, rốt cuộc Lý Huyền Độ cũng nếm được vị tanh mặn trên đôi môi khô nứt của nàng, rồi sực nhận ra, hẳn nàng đã khát đến cực điểm.
Hắn kìm nén muôn vàn cảm xúc đang cuộn lên trong lòng, buông nàng ra, đi lấy nước, rồi dùng một cánh tay đỡ nhẹ thân thể nàng.
Nàng dựa vào lòng hắn một cách yếu ớt, uống từng ngụm nước nhỏ mà hắn đút cho mình. Dần đà, tinh thần nàng mới khôi phục đôi phần, nàng ngước mắt nhìn hắn.
Bụi đường phủ kín gương mặt hắn, râu ria lởm chởm, đôi mắt giăng đầy tơ máu.
Hắn nhận ra nàng đang nhìn mình nên ngừng tay, cũng cúi đầu nhìn lại nàng.
Khi ánh mắt chạm nhau, họ chỉ thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đồng tử của đối phương, không hơn không kém.
“Xu Xu, ta đến muộn rồi… khiến nàng phải đợi lâu rồi.”
Muôn vàn lời nói chất chứa trong lòng hắn, cuối cùng bỗng hóa thành tiếng thì thầm, rót thẳng vài tai nàng.
Bồ Châu không kìm được, đôi mắt lại đỏ hoe, khẽ lắc đầu, rồi lại lắc đầu.
Nàng không muốn rơi lệ nữa, không muốn hắn phải lo lắng thêm, nhưng nước mắt vẫn chẳng thể ngăn nổi, từng giọt, từng giọt rơi xuống từ khóe mắt.
Hắn không đến muộn.
Chỉ cần hắn đến, vậy thì không muộn.
Nàng sẽ đợi hắn, sẽ đợi mãi.
Đã từng có lúc, khi sinh mệnh của nàng sắp đi tới tận cùng, nàng hiểu rất rõ mình không nên trách hắn, trách một người mà cả đời mình chỉ gặp có vài lần, gần như là người dưng nước lã. Vậy, nàng định lấy tư cách gì để trông mong hắn sẽ đến đây?
Thế nhưng, trong những giây phút cuối cùng, khi hy vọng tận đáy lòng được chứng thực là hư không, nàng vẫn không kìm được mà âm thầm sinh ra oán giận; một sự oán giận dành cho chính mình, oán giận vì đã nhen nhóm vọng niệm, oán giận vì không nhận được hồi đáp.
Mang trong mình nỗi oán hận gần như là cố chấp ấy, nàng gặp lại hắn ở kiếp này. Trải qua biết bao ngã rẽ, bao phen vòng vèo trắc trở, rốt cuộc đến giây phút này, phần sâu nhất trong tim nàng, nơi tựa như đã bị khoét rỗng từ một tiền kiếp xa xăm, cuối cùng cũng được lấp đầy.
Nghe hắn ghé sát bên tai, không ngừng dỗ dành mình, giải thích vì sao đến muộn, khẩn thiết xin nàng thứ lỗi, nước mắt nàng tuôn rơi lã chã, không sao ngăn nổi.
Lý Huyền Độ nào hiểu được góc khuất yếu mềm trong lòng nàng, hắn chỉ nghĩ nàng chưa kịp hồi sức sau khi trải qua một phen sinh tử, rồi sực nhớ đến một việc.
“Xu Xu, ta nhận được thư của nàng rồi. Chẳng phải nàng muốn ta tự mình trả lời sao? Vậy giờ ta nói. Nàng là người duy nhất trong trái tim ta! Ta không thể yêu ai khác ngoài nàng cả!” Hắn vội thổ lộ.
Bồ Châu nấc nghẹn, mặc kệ gương mặt lem luốc của mình, một lần nữa lao vào lòng hắn. Nàng vừa khóc vừa gật đầu lia lịa, hai tay ôm chặt lấy lưng hắn không buông.
Vạt áo của hắn bị thấm ướt bởi nước mắt của nàng. Trái tim Lý Huyền Độ cũng mềm lại, ẩm ướt.
Hắn ôm nàng, để nàng khóc trong vòng tay mình. Cuối cùng, khi nàng dần ngừng khóc, hắn mới buông nàng ra, giơ tay lau đi những vệt lệ còn vương trên má nàng, dịu dàng hỏi: “Nàng thấy đỡ hơn chưa?”
Mãi đến lúc này nàng mới bình tâm trở lại, liền gật đầu. Sau đó, nàng nhận ra trong mắt hắn, hẳn mình vô cùng lấm lem, bẩn thỉu, thế nên lại bất giác cúi đầu, không dám nhìn hắn thêm nữa.
Hắn mỉm cười. Biết nàng yêu thích cái đẹp, hắn hôn nhẹ lên trán nàng, liếc nhìn phần bụng hơi nhô lên của nàng, nhỏ giọng thì thầm: “Nơi này không tiện ở lại lâu. Ta sẽ bế nàng về trước.” Nói rồi hắn bế nàng lên, bước nhanh ra ngoài.
Hắn tìm được một cỗ xe bị dân chạy nạn bỏ lại ven đường, cột ngựa vào xe, đặt nàng lên xe, mang theo Phí Vạn đang bị thương, chọn đường tắt tiến về quận thành. Dọc đường, hắn gặp một toán tùy tùng xuất phát muộn hơn, lúc này mới đuổi kịp tới nơi.
Tùy tùng áp giải theo một tên tù binh.
Tù binh ấy chính là thuộc hạ thân tín của Thẩm Dương.
Đội chính báo cáo rằng, hôm qua y đã gặp tên này đi cùng hơn mười võ sĩ Đông Địch, hai bên giao chiến, sau khi giết sạch quân Đông Địch, y đã bắt trói gã lại, giải đến giao cho hắn xử trí.
Tên kia không ngờ hắn cũng tới nơi này. Sau phút sững sờ, tự biết mình đã không còn đường sống, gã cũng chẳng cầu xin tha mạng, bày ra dáng vẻ bất khuất, điềm nhiên chờ chết.
Lý Huyền Độ nhìn chằm chằm gã thêm một lúc, rồi gọi Phí Vạn tiến lên, thấp giọng dặn dò một câu.
Phí Vạn nghiến răng, rút dao găm ra, bước tới, tay vung dao hạ xuống dứt khoát. Cùng với tiếng kêu thảm thiết của tên kia, một tai của gã bị cắt lìa, rơi xuống đất.
Lý Huyền Độ ra lệnh cởi trói cho gã, lạnh lùng nói: “Trước kia chủ nhân nhà ngươi từng cứu mạng một thuộc hạ của ta, hôm nay ta trả lại hắn một mạng, tha chết cho ngươi. Nhưng ngươi đã làm ái thê của ta sợ hãi, khiến nàng suýt sa vào hiểm nạn, ta cắt một tai ngươi xem như răn dạy. Về nói lại với chủ nhân của ngươi: đi đêm lắm có ngày gặp ma; kẻ mưu quyền, ắt sẽ tự diệt. Bảo hắn tự lo liệu cho tốt!”
Bồ Châu ngồi trong xe, nhìn qua cửa sổ thấy người đàn ông kia hoảng loạn bỏ đi, tay ôm một bên tai đang chảy máu, nàng nhắm mắt lại, thở dài.
Ba ngày sau, nàng được Lý Huyền Độ đưa vào quận thành. Khi vào thành, nàng thấy khắp đầu đường cuối ngõ, đâu đâu cũng là dân chạy nạn từ khắp nơi ùn ùn đổ về Hà Tây.
Lý Huyền Độ sắp xếp cho nàng ở trong một gian viện yên tĩnh, bố trí binh sĩ canh phòng nghiêm ngặt. Việc đầu tiên hắn làm là mời thầy thuốc đến xem mạch cho nàng. Khi biết nàng chỉ bị khí huyết hư nhược, thêm vài vết thương ngoài da, thai nhi vẫn khỏe mạnh, ngoài ra không có gì đáng ngại, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Đợi nàng tắm rửa xong xuôi, hắn tự tay lấy thuốc, ngồi xuống, cẩn thận thoa lên đôi chân nàng.
Hai bàn chân nàng đầy rẫy vết thương, cả gót chân lẫn lòng bàn chân đều tướm máu, vết thương mới chồng lên vết thương cũ chưa lành.
Đã qua ngần ấy ngày, những vết bầm tím vẫn còn hằn trên móng chân vốn hồng hào của nàng, đủ thấy ngày đó nàng đã phải chịu khổ sở biết bao.
Bồ Châu tựa vào đầu giường, thấy hắn ôm trọn chân mình, đặt lên đầu gối, cúi đầu tỉ mẩn bôi thuốc, động tác tinh tế, mỗi khi đầu ngón tay chạm tới đều mang theo những xúc cảm dịu dàng, lông mày hắn hơi chau lại, ánh mắt trìu mến, ngập tràn yêu thương và cả sự xót xa. Một cảm giác ngọt ngào dâng trào trong lòng nàng. Nàng co nhẹ mấy ngón chân, nhỏ giọng nói: “Không đau nữa rồi.”
Hắn ngước mắt lên, liếc nhìn nàng một cái, không nói gì mà chỉ nâng bàn chân ngọc của nàng lên, cúi xuống, hôn lên mu bàn chân trần.
Khuôn mặt Bồ Châu lập tức đỏ bừng. Thấy hắn hôn xong một bên chân, dường như còn định hôn nốt bên kia, nàng vội rụt chân ra khỏi đầu gối hắn, kéo váy phủ lên, không cho hắn hôn nữa.
Hắn định vén váy nhưng nàng không chịu, bàn tay nắm chặt lấy mép váy, kiên quyết giữ lại.
Hắn có vẻ không hài lòng, động tác khựng lại, ngẩng đầu nhìn nàng, rồi bất chợt nhướng mày, ánh mắt ẩn chứa nét cười tinh nghịch.
Nàng ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã nắm lấy bàn chân vẫn còn để lộ ra ngoài, chính là bàn chân vừa bị hắn hôn qua lúc nãy.
Lần này, nàng chỉ có thể đỏ mặt, trơ mắt nhìn hắn cúi đầu, lần nữa in xuống mu bàn chân ấy một nụ hôn. Hôn xong, hắn mới buông ra, thần sắc trở nên nghiêm chỉnh, đỡ nàng nằm xuống gối, bảo nàng nghỉ ngơi dưỡng thương, nói mình còn có việc, phải đi trước, không thể tiếp tục ở lại đây bầu bạn cùng nàng.
Bồ Châu biết việc hắn phải làm.
Dân chạy nạn tràn vào quận thành ngày một đông, diễn biến quân sự ở Tỳ Bà Hạp ngày một căng thẳng, chiến tuyến nguy cấp, quân tiếp viện vẫn chưa đến, cục diện vô cùng nghiêm trọng.
Nàng nói: “Chàng cứ đi đi, ta có người bầu bạn rồi.”
Nói đoạn, nàng chỉ vào bụng mình, lúc này đã nhô cao thấy rõ.
Lý Huyền Độ mỉm cười, gật đầu. Hắn xoay người định rời đi, rồi lại dừng bước, quay trở lại, áp bàn tay lên bụng nàng, vuốt ve mấy cái, rồi cúi đầu, hướng về phía bụng nàng, hạ giọng nói: “Con ngoan, ngoan ngoãn ở lại bầu bạn với mẹ con nhé. Đợi con chào đời, cha sẽ thưởng cho con.”
Nói xong, hắn mới sải bước, rời đi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận