Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch)
  4. Chương 131: Đường cùng sống lại

Bồ Châu (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 2506 chữ
  • 2026-01-29 08:15:17

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Mãi rất lâu sau, Thôi Huyễn mới tỉnh lại từ một giấc mộng sâu, hắn chậm rãi mở mắt, phát hiện mình đang nằm trong đại trướng giữa quân doanh.

Mọi thứ xung quanh đều quen thuộc, nhưng bên tai bỗng tĩnh lặng khác thường. Không có tiếng giao tranh ác liệt, cũng chẳng nghe thấy những âm thanh hỗn tạp khi truyền đạt quân tình khẩn cấp hoặc điều động binh sĩ ngoài trướng…

Thậm chí, hắn còn hơi xa lạ với sự yên tĩnh này. Sau một thoáng bối rối, ý thức hắn bị kéo trở lại bởi cơn đau âm ỉ như từng khúc xương trên cơ thể đang rạn vỡ. Và rồi, hắn chật vật quay đầu.

Lọt vào mắt hắn là một ngọn nến lập lòe đặt trên góc bàn, một bóng người quen thuộc hiện ra.

Người ấy ngồi yên trước bàn, lông mày nhíu lại, mắt rũ xuống, đang lặng lẽ đọc quyển sách cầm trong tay.

Thôi Huyễn nhận ra hắn: Lý Huyền Độ.

Nhưng sao hắn lại ở đây?

Hắn nhìn chằm chằm, ngơ ngác mất một lúc, rồi bỗng dưng, ký ức cuối cùng trước khi hắn bất tỉnh ùa về.

Hắn nhớ ra rồi, nhớ ra tất cả mọi thứ.

Lý Thừa Dục đã cắt đứt đường tiếp tế, biên giới phía Bắc chắc chắn sẽ thất thủ. Nhưng hắn từ chối rút lui để tranh thủ thời gian cho người dân trong quận, những người từng bị bắt đi làm dân phu hoặc vận chuyển lương thảo cho quân đội, có thể kịp thời chạy thoát. Khi người Đông Địch hay tin, chúng đã nhân cơ hội ấy phát động một đợt tập kích điên cuồng. Hắn cùng các tướng sĩ quả cảm đã tử thủ đến cùng bên bờ sông phân giới, huyết chiến suốt ba ngày ba đêm.

Lúc hắn sắp bỏ mạng, chính người này đã mang viện quân tới.

Rốt cuộc, hắn vẫn không chết. Hắn đã được cứu sống…

Khoảnh khắc ấy, lòng hắn ngập tràn thứ cảm xúc lẫn lộn.

Nếu trên đời này có một người mà hắn không muốn mang ơn nhất, không nghi ngờ gì nữa, đấy chính là người trước mặt.

Năm đó, trong đợt đi săn mùa thu, chỉ vì muốn trả món nợ không truy cứu vụ hành thích năm xưa, sau khi biết được âm mưu của Lý Thừa Dục, hắn đã báo cho nàng biết.

Hắn từng cho rằng, cả đời này, món nợ giữa mình và người ấy xem như đã thanh toán xong xuôi, từ nay về sau, không còn liên quan gì nhau nữa. Nếu sau này có đứng ở hai đầu chiến tuyến, hai bên sẽ dùng đao gươm để nói chuyện.

Hắn không ngờ, hôm nay mình lại mang ơn đối phương thêm lần nữa, không chỉ vậy, đó còn là một ân huệ rất lớn.

Nếu phải sống tiếp như vậy, hắn thà chết đi còn hơn.

Hắn nhìn chằm chặp vào bóng người đang đọc sách kia, vẻ mặt dần đông cứng lại.

Dường như Lý Huyền Độ đã cảm nhận được điều gì, ánh mắt khẽ động, ngẩng lên, tầm mắt rời khỏi quyển sách, liếc hắn một cái rồi đặt sách xuống, đứng dậy rót nước.

“Ngươi tỉnh rồi à? Ngươi đã hôn mê nhiều ngày, mấy huynh đệ cùng vào sinh ra tử với ngươi đều lo lắng không yên. Đã quá nửa đêm rồi nhưng vừa nãy vẫn tới ngoài trướng hỏi han.”

Hắn đưa chén nước qua, giọng điệu thản nhiên, như thể họ chỉ là hai người bạn cũ đang chuyện trò.

Thôi Huyễn có vẻ như không nghe thấy, không có phản ứng.

Lý Huyền Độ thu tay lại, nhìn hắn một lúc rồi nói: “Ngươi không cần nghĩ nhiều. Ta đến không phải để cứu ngươi mà là để giữ vững giới hà, để lòng trung nghĩa của những người đã ngã xuống không bị phụ bạc. Ngươi bị trọng thương, giờ tỉnh rồi thì để ta đi gọi quân y.”

Hắn đặt chén nước xuống, quay người đi ra. Khi đến trước cửa trướng, sắp bước ra ngoài, sau lưng bỗng vang lên một giọng nói khàn khàn, khó nhọc: “… Tình hình chiến sự sao rồi? Ta đã hôn mê mấy ngày?”

Lý Huyền Độ dừng bước, quay đầu lại, thấy Thôi Huyễn cố gắng ngồi dậy.

Hôm ấy khi chuyển sang cận chiến, hắn đã xông lên trước làm tiên phong, cơ thể chịu vô số vết thương do đao chém tên bắn. Giờ đây, vết thương trở nặng hẳn đã gây cho hắn rất nhiều đau đớn, gương mặt trở nên tái nhợt.

Lý Huyền Độ không đỡ hắn ngồi dậy, chỉ nhìn hắn tự mình ngồi thẳng: “Ngươi mất máu quá nhiều, đã hôn mê tròn nửa tháng. Chiến sự tạm coi là kết thúc, người Đông Địch đã rút quân. Chúng chịu tổn thất nặng nề, lại gặp thất bại ở Hà Tây, dưới sự đả kích liên tiếp ấy, hẳn trong thời gian ngắn sẽ không chủ động khơi chiến nữa. Giới hà hiện do cữu phụ của ta và quân của ngươi phối hợp canh giữ, ngươi có thể yên tâm.”

Thôi Huyễn cuối cùng cũng ngồi thẳng lưng, tư thế ngay ngắn khác thường. Ban đầu hắn vẫn bất động, dường như còn chưa kịp hoàn hồn trước tin ấy. Một lát sau, hắn bỗng nói: “Đa tạ ngươi. Vậy thì tốt rồi.”

Lý Huyền Độ thấy đôi mắt hắn dường như vẫn đang nhìn về phía mình, nhưng lại như chẳng hề nhìn hắn, mà xuyên qua hắn, hướng đến một miền xa xăm.

Ban đầu hắn cũng không để tâm, chỉ gật đầu nói: “Ngươi chờ một lát, ta đi gọi người tới,” rồi xoay người bước ra ngoài, dặn thân binh canh trước trướng đi mời quân y lại.

Sau khi thân binh rời đi, Lý Huyền Độ không lập tức quay lại trướng, mà vẫn đứng yên bên ngoài. Trong lúc chờ quân y đến, hắn đưa mắt nhìn về phía dòng sông phân giới tối đen như mực ở đằng xa. Không hiểu vì sao, trong lòng hắn lại dấy lên một cảm giác bất an, nhưng nhất thời lại không thể xác định rõ.

Ngẫm nghĩ một lát, hắn bỗng nhớ đến thần sắc và giọng điệu của Thôi Huyễn lúc nói lời cảm tạ với mình.

Gần như cùng lúc ấy, trong trướng vang lên tiếng kim khí ma sát: âm thanh của lưỡi kiếm khi được rút ra khỏi vỏ.

Tiếng động rất khẽ, nhưng vẫn không thoát khỏi thính giác của Lý Huyền Độ.

Lý Huyền Độ giật thót, chẳng kịp nghĩ ngợi, lập tức quay người lao vào. Vừa xông vào trong trướng, hắn đã thấy Thôi Huyễn đang đứng trước bàn, cầm kiếm tự chém ngang cổ.

Ngay khoảnh khắc chỉ diễn ra trong một tíc tắc ngắn ngủi ấy, Lý Huyền Độ nhào tới, vung tay đoạt lấy thanh kiếm, quát: “Thôi Huyễn! Người ta hay nói chết vinh còn hơn sống nhục. Nhưng ngươi thực sự cho rằng hôm nay tự vẫn thì có thể gọi là vinh sao?”

Sắc mặt hắn u ám như ánh thép, nắm vỏ kiếm đặt trên bàn, một tiếng “xoẹt” vang lên, lưỡi kiếm dính máu đã được tra vào vỏ.

Thôi Huyễn xoay phần cổ đã rớm máu lại một cách cứng nhắc, chậm rãi ngẩng lên.

Sắc mặt hắn tái nhợt, nghiến răng nói từng chữ một: “Đây là con đường ta tự chọn. Giờ việc đã đến nước này, ta nguyện đánh cược thì phải chịu thua. Điện hạ hà tất phải xen vào?”

Lý Huyền Độ nhìn hắn hồi lâu, nét mặt dần dịu xuống, trầm giọng nói: “Thôi Huyễn, những việc ngươi từng làm, ta đại khái cũng đoán được đôi phần. Trước kia là hành thích vua, nay lại tự chặt đứt đường lui của mình, gọi là cùng đồ mạt lộ cũng không sai. Nhưng ta có đôi lời muốn nói với ngươi. Nghe hay không tùy ở ngươi.”

“Mọi Hồ vẫn chưa bị diệt, đây là lúc quốc gia đang cần người. Nếu ngươi thực sự là người có khí tiết cứng cỏi, thì nên biết mất dê vá chuồng, lấy công chuộc tội. Đại trượng phu sống ở đời, không cầu khắc tên ở Yên Nhiên, [1] chỉ cần dốc sức ở biên giới, da ngựa bọc thây, [2] còn tốt hơn là buông tay tự vẫn!”

[1]

 

 

Một luồng gió đêm từ cửa trướng tràn vào, ngọn nến lay lắt, lúc sáng lúc tối. Bóng hắn bị ánh lửa hắt lên màn trướng phía sau, chập chờn theo ánh lửa.

Lý Huyền Độ tiếp lời: “Ngoài ra, Xu Xu cũng có một câu, nhờ ta chuyển cho ngươi.”

Thôi Huyễn từ từ ngẩng mắt, nhìn sang.

Thấy mãi hắn mới có phản ứng, Lý Huyền Độ liền nhớ lại cảnh hắn gọi tên nàng khi hôn mê bất tỉnh.

Lý Huyền Độ tự hỏi Thôi Huyễn đã mơ thấy điều gì.

Hắn dằn lại cảm giác kỳ lạ vừa dâng lên trong lòng, giữ giọng bình thản nói: “Nàng bảo, tên ngươi là Huyễn. “Huyễn” nghĩa là đỉnh, mà đỉnh chính là trọng khí của quốc gia. [3] Nàng mong ngươi có thể xứng với cái tên ấy, về sau thật sự trở thành trọng khí của nước nhà.”

[3]

 

 

 

Hắn ngừng lại một thoáng, rồi nói tiếp: “Còn nữa… nàng còn nhờ ta chuyển lời rằng, nàng tự hào về thiếu hiệp mà nàng kết bạn lúc còn ở Hà Tây.”

Lý Huyền Độ nói xong, đặt thanh kiếm trở lại trên bàn rồi bước ra khỏi trướng.

Đúng lúc ấy, quân y cùng mấy thuộc hạ của Thôi Huyễn hay tin cũng vội vàng chạy đến. Lý Huyền Độ ra hiệu vào trong, đợi bọn họ bước vào, hắn mới xoay người rời đi.

Thôi Huyễn đã tỉnh lại, tính mạng không còn gặp nguy hiểm. Hiện tại sẽ không còn trận đại chiến nào nữa, người nước Khuyết và thuộc hạ của Thôi Huyễn sẽ cùng nhau trấn giữ, hắn có thể yên tâm phần nào.

Về phần Hoàng đế Lý Thừa Dục, trận chiến lần này đã làm lòng dạ tướng sĩ Bắc cương nguội lạnh. Cho dù Thánh chỉ có truyền đến đi chăng nữa, nó cũng chỉ là một tờ giấy lộn vô nghĩa, khó thi hành nổi. Huống chi, giờ y còn đang bận ứng phó với đám phản quân ở Đông Đô, tạm thời cũng chưa rảnh tay để bận tâm đến bên này.

Chuyến đi này, thoắt cái đã gần hai tháng trôi qua.

Nàng vẫn ở Hà Tây, mang thai mười tháng, hẳn cũng sắp đến ngày sinh rồi.

Hắn muốn mau chóng trở về.

Ngày hôm sau, Lý Huyền Độ đến tiền tuyến bái biệt cữu phụ là Lý Tự Đạo. Trở về, hắn đoán Thôi Huyễn hẳn cũng không muốn gặp mình. Còn hắn, thành thật mà nói, hắn cũng chẳng muốn thấy mặt y.

Đêm qua, nếu không phải hắn may mắn giành được thanh kiếm kịp thời thì không biết nàng sẽ trách hắn đến mức nào. Nghĩ đến đó thôi, hắn đã thấy mồ hôi lạnh túa khắp sống lưng.

Chi bằng sai người khác tới gửi lời cáo biệt là được.

Vừa bước ra khỏi trướng, hắn bỗng khựng lại.

Thôi Huyễn đang đứng bên ngoài. Thấy hắn xuất hiện, y chầm chậm khuỵu gối, dường như muốn hành lễ.

Lý Huyền Độ vội tiến lên ngăn lại, không muốn nhận lễ.

Nhưng Thôi Huyễn lại cố chấp khác thường, dù bị thương nhưng sức vẫn không giảm.

Thấy y nhất quyết muốn hành lễ với mình, Lý Huyền Độ đành buông tay, trong lòng cũng thấy là lạ. Sau khi dập đầu, Thôi Huyễn trầm giọng nói: “Lễ bái đầu tiên này, là để tạ ơn cứu mạng của điện hạ.”

Hắn dập đầu tiếp: “Lễ bái thứ hai này, là để tạ ơn điện hạ đã cứu các đồng liêu, huynh đệ của ta.”

Rồi lại thêm một cái dập đầu nữa: “Lễ bái thứ ba này, là để tạ tội vì đã bất kính với điện hạ.”

Hắn dập đầu xong, đứng dậy, đôi mắt đỏ au: “Trước kia ta tự cao tự đại, ngu muội ngoan cố. Ngày Lý Thừa Dục giết vua đoạt ngôi trên đường đưa tang của Thái hậu ở cung Tích Thiện, phái người ám hại điện hạ, ta tưởng có thể nhân lúc hỗn loạn để đưa nàng đi. Nhưng nàng kiên quyết muốn tìm Hàn phò mã để cứu điện hạ. Ta dùng vũ lực ép giữ, vì muốn thoát thân, nàng thậm chí còn đoạt kiếm của ta và tự cắt vào cổ tay mình, lấy tính mạng ra uy hiếp. Khi ấy ta mới hiểu, trong lòng nàng, điện hạ chiếm vị trí thế nào. Nhưng dù vậy, ta vẫn không phục.”

“Đến hôm nay ta mới hiểu, tấm lòng và khí độ của ta, còn xa mới bì kịp điện hạ. Một kẻ thô lỗ tàn bạo như ta, không chỉ nhiều lần mạo phạm điện hạ, mà còn có chỗ vô lễ, khinh nhờn vương phi. Nay điện hạ đã rộng lượng bỏ qua chuyện cũ, xá tội cho ta. Những lời vương phi nói, ta hổ thẹn, thực không dám nhận. Từ nay về sau, chỉ cần điện hạ và vương phi có chỗ cần dùng đến thì xin cứ tùy ý sai bảo. Dù chỉ còn một thân xác tàn phế này, Thôi Huyễn cũng nguyện chết để chuộc tội!”

…

Lý Huyền Độ được mọi người tiễn ra khỏi đại doanh, lên đường trở về Hà Tây. Mỗi lần nghĩ lại lời Thôi Huyễn nói trước lúc chia tay, tim hắn lại nhói lên một lần.

Hắn nhớ rất rõ, ngày đó, khi hắn đưa nàng đến cung Bồng Lai tránh nạn, ở trong xe ngựa, hắn vô tình thấy cổ tay nàng bị thương, dù nàng đã cố giấu đi. 

Trên cổ tay ngọc ngà ấy là một vết cắt sâu hoắm, máu vẫn còn rỉ ra, nhìn mà kinh tâm động phách.

Hắn nhận ra đó là vết thương do lưỡi kiếm gây nên, hỏi nàng nguyên do, nàng nói là vô ý bị thương khi tự vệ.

Nàng giải thích bằng giọng điềm nhiên, nên hắn đã tin là thật.

Đến hôm nay hắn mới biết, nàng đã lừa hắn.

Và giờ hắn mới nhận ra, hóa ra khi ấy, nàng đã dành cho hắn sự quan tâm sâu sắc đến nhường nào. Thậm chí, nàng còn liều chết để cứu hắn.

Lẽ ra, hắn nên thấy vui mừng mới phải.

Nhưng hắn lại không thấy như vậy. Không một chút nào.

Trong lòng hắn chỉ có đau đớn và hối hận. Hối hận vì sự vô tâm của mình, càng hối hận hơn vì thái độ của mình đối với nàng khi đó. Rõ ràng đã yêu nàng đến chết đi sống lại, bị nàng mê hoặc đến mức không sao thoát ra nổi, vậy mà hắn vẫn luôn dùng tư thế của kẻ bề trên, của kẻ bố thí, của kẻ ban ơn để đối diện với nàng.

Nếu không phải vì cái tư thái đáng ghét ấy, nàng đâu đến mức phải tự hạ thấp mình trước mặt hắn, đâu đến nỗi ngay cả chuyện nàng quan tâm, hy sinh vì hắn thế nào cũng không dám nói ra?

Trước một cơ hội tuyệt vời để kể công, nàng đã chọn giấu đi.

Hồi đó, khi nàng nói với hắn rằng mình chỉ vô ý bị thương, rốt cuộc trong lòng nàng đã chất chứa bao nhiêu uất ức và sợ hãi?

Cõi lòng Lý Huyền Độ như dậy sóng. Ban đầu, hắn còn để mặc cho ngựa tự đi, dần dần tăng tốc, tăng tốc, cuối cùng hắn buông cương để ngựa phi như gió, lao vun vút về phía Hà Tây.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top