Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch)
  4. Chương 133: Hạnh phúc phương xa, phong ba kinh thành

Bồ Châu (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 3266 chữ
  • 2026-01-29 08:17:33

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nhũ mẫu được chọn từ rất sớm, trước khi tiểu thế tử chào đời. Đó là hai người phụ nữ sống ở quận thành, tuổi tác thích hợp, thân thể khỏe mạnh, vừa sinh con chừng hai, ba tháng, đúng lúc sữa dồi dào nhất. Trước đó họ đã được đón vào phủ, đưa theo con nhỏ, ở lại trong phủ chờ đợi.

Giờ con trai đã ra đời, nhưng Bồ Châu không vội giao con cho nhũ mẫu. Cảnh con trai nằm gọn trong vòng tay, nhắm mắt, dụi mặt vào người mẹ đáng yêu quá đỗi, xuất phát từ tình mẫu tử dạt dào, cũng như vì không muốn để con gần gũi với người khác quá sớm sau khi được sinh ra, nàng quyết định tự mình cho con bú trước. 

Chỉ là tiến triển lại không quá suôn sẻ. Tuy có nhũ mẫu và những người khác ở bên chỉ dẫn, song nàng vẫn vụng về lóng ngóng, thử đi thử lại mấy lần mà vẫn chưa thể cho con bú no được. Vương mụ nói chắc là do vương phi mới làm mẹ lần đầu, sữa chưa thông, để tiểu thế tử bú thêm vài lượt là ổn. Bồ Châu nghe lời, kiên nhẫn làm theo. Nhưng có lẽ vì quá đói, đứa bé vừa cố bú vừa khóc tức tưởi, vầng trán nhỏ lấm tấm mồ hôi. Mắt Bồ Châu đỏ hoe vì lo lắng. Nàng nản lòng, định bỏ cuộc và nhờ vú nuôi làm thay nhưng Lý Huyền Độ, người vẫn đứng một bên lặng lẽ quan sát, ngăn lại.

Hắn đuổi hết người ra khỏi phòng, đóng cửa, súc miệng, rồi giúp con trai một tay. Quả nhiên, rắc rối nhanh chóng được giải quyết.

Con trai há miệng mút “ừng ực”, “ừng ực” từng ngụm sữa, chẳng mấy chốc đã ăn no rồi đi vào giấc ngủ ngọt lành, nhưng hắn thì vẫn chưa chịu buông ra.

Cảm giác bị hắn chạm tới và cảm giác khi cho con bú khác nhau hoàn toàn. Cả người Bồ Châu mềm nhũn, mặt đỏ bừng, vội ngăn hắn lại, không cho hắn tiếp tục.

Hắn ghé sát bên tai nàng, nói nhỏ: “Vừa rồi họ nói sữa không được để ứ lại, nếu tắc lâu quá sẽ mất sữa. Con còn nhỏ, không thể bú hết được, ta chỉ đang giúp con thôi.”

Gương mặt Bồ Châu càng đỏ hơn, đưa tay đánh hắn một cái.

Hắn cười khẽ, vẫn cố “giúp” thêm một lúc nữa, mãi đến khi thỏa mãn mới chịu buông ra, nằm xuống bên nàng, hai người đối diện nhau, ở giữa là đứa con đang say giấc.

Nàng ngắm con, còn hắn ngắm nàng.

Nàng nói: “Chàng xem, con mới sinh thôi mà sống mũi đã cao thế này rồi, đợi lớn hơn không biết sẽ xinh trai đến mức nào nữa.”

Đã nửa ngày trôi qua, ánh mắt nàng vẫn dính chặt trên người con trai. Hắn nằm đối diện nàng, khoảng cách chẳng quá một gang, vậy mà nàng lại chẳng buồn nhìn hắn lấy một lần.

Ngay cả khi nói chuyện với hắn nàng cũng không ngẩng mắt nhìn lên, chỉ mải ngắm nhìn khuôn mặt bé bỏng của đứa trẻ.

Lý Huyền Độ thấy hơi cay rồi đó. Hắn nhìn con.

Đứa bé này…

Làn da của bé đã giãn ra, trở nên trắng trẻo, mềm mại, vầng trán đầy đặn, lông mi cong vút, khuôn miệng đỏ xinh, chúm chím như đóa hoa đào.

So với lúc mới sinh thì dễ nhìn hơn thật, nhưng chỉ hơn có “một chút” mà thôi.

Hắn không nhịn được, buột miệng đáp: “Không bằng nàng.”

Bồ Châu cuối cùng cũng nhận ra giọng điệu hắn có phần khác lạ. Nàng ngẩng mắt nhìn lên, như chợt hiểu ra, bèn vẫy tay gọi hắn lại gần. Đợi hắn cúi xuống, nàng hôn nhẹ lên má hắn, dịu giọng nói: “Chàng cũng đẹp lắm.”

Lý Huyền Độ thấy lòng dễ chịu hẳn. Hắn định nhân tiện cúi xuống hôn nàng, nhưng Bồ Châu bỗng nhớ ra một chuyện quan trọng, vội đẩy hắn ra, hỏi: “Chàng đã nghĩ tên cho con chưa đấy?”

Lý Huyền Độ ngả người nằm xuống, trầm ngâm giây lát rồi đáp: “Hoàn hoàn hổ tỳ, sách công mậu thực. [1] Đã là con trai, chi bằng đặt tên là Hoàn, nhũ danh là Sách Mậu, nàng thấy sao?”

[1]

 

Hắn vừa dứt lời, Bồ Châu đã hiểu ý hắn ngay.

Nàng không có ý kiến gì về việc hắn dùng chữ “Hoàn” mang ý nghĩa cứng cỏi, oai hùng, đặt tên cho con trai.

Nhưng nhũ danh thì…

Không phải không hay, cũng không phải nàng không hiểu dụng ý của Lý Huyền Độ, chỉ là nàng thấy xót con mà thôi.

Trước đây, nàng luôn mong ước có một đứa con trai, hy vọng con sẽ đạt được thành tựu, trở thành chỗ dựa vững chắc cho giấc mộng của mình.

Nhưng giờ đây, khi đã có một đứa con cùng chung dòng máu với mình, nhìn nó ăn no rồi nằm ngay bên cạnh, vừa ngủ vừa vô thức mút tay, trái tim nàng đã được tình yêu bao la lấp đầy. Nàng chỉ mong con được khỏe mạnh bình an, chứ không phải vừa chào đời mà đã phải gánh vác kỳ vọng “kiến công lập nghiệp” của phụ thân nó.

Nàng không kìm được than phiền: “Chẳng phải hồi còn nhỏ chàng cũng nghịch ngợm lắm sao? Con ta vừa mới chào đời mà chàng đã muốn nó phải sách công mậu thực rồi?”

Lý Huyền Độ bật cười, nói: “Được, được, ta sai. Vậy nàng nói xem, nên đặt nhũ danh cho con là gì bây giờ?”

Bồ Châu đáp: “Gọi là Loan nhi được không?”

Lý Huyền Độ lẩm bẩm, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Núi Nữ Sàng có loài chim, nhìn như chim trĩ, màu lông ngũ sắc, gọi là chim Loan. Hễ Loan xuất hiện thì thiên hạ thái bình.”

Hắn gật đầu: “Tốt, cứ làm theo lời nàng, gọi con là Loan nhi. Mong thiên hạ thái bình, để con ta được hưởng cảnh thái bình thực sự, tương lai không còn loạn lạc nữa.”

Bồ Châu “ừ” một tiếng đáp lại: “Ta cũng có ý ấy.”

Lý Huyền Độ nhìn nàng, cảm nhận tình yêu mãnh liệt trong lòng. Hắn cúi xuống hôn nàng một cái rồi hạ giọng nói: “Ta đi bảo với bà vú một tiếng, tối nay ta sẽ ngủ ở đây với nàng và Loan nhi.”

Nhũ mẫu đã thu xếp cho hắn một gian phòng khác, bà định ngủ lại với Bồ Châu để tiện chăm sóc vào ban đêm. Tuy nhiên, vì hắn không chịu chuyển đi nên bà đành cho người chuẩn bị thêm một chiếc giường nhỏ ngay trong chính gian phòng này.

Đêm ấy, ban đầu nhũ mẫu vẫn chưa yên tâm, sợ hắn không biết cách trông trẻ. Kết quả Loan nhi cực kỳ nghe lời, đói thì thức, ăn no lại ngủ, cả đêm trôi qua bình yên. Từ đó, đêm nào Lý Huyền Độ cũng được ngủ cùng vợ đẹp con ngoan, háo hức đợi ngày con tròn tháng mau đến.

Cuộc chiến mà Đông Địch mưu tính bấy lâu phải chịu một đòn nặng nề. Tây Vực có Diệp Tiêu trấn giữ, hắn cũng không vội quay về. Cứ thế, Lý Huyền Độ ở lại quận thành, bầu bạn cùng người vợ đang trong tháng ở cữ, trêu đùa đứa con trai ngày càng biết ê a trò chuyện; hoặc cưỡi ngựa và bắn cung với Hoài Vệ vẫn còn nán lại chưa về. Khoảng thời gian một tháng này có thể nói là quãng thời gian nhàn nhã và thư thái nhất mà hắn có được suốt một năm nay.

Trái ngược với sự yên ả ở nơi này, cục diện kinh đô lại căng thẳng đến nghẹt thở. Theo những tin tức truyền về mỗi ngày, tình hình đang ngày càng trở nên tồi tệ, thậm chí đã đến mức nguy cơ trùng trùng, chỉ mành treo chuông.

Để giữ vững kinh đô, Lý Thừa Dục đã dốc toàn lực, dùng đủ mọi biện pháp. Thế nhưng vận may vẫn không đứng về phía y, tựa hồ ngay cả ông trời cũng ngầm thiên vị Thẩm Dương.

Trước đó, sau khi y điều động một phần binh lực từ Bắc cương trở về, triều đình từng chiếm được ưu thế rất lớn. Lý Thừa Dục được tiếp thêm niềm tin, liền sai Trần Tổ Đức và Hàn Vinh Xương chia quân làm hai hướng, hợp lực tấn công chủ lực của phản quân hòng tiêu diệt chúng. Nào ngờ, một trận mưa lớn giữa mùa hạ lại khiến đường sá sạt lở, đại quân của Trần Tổ Đức bị chặn lại giữa đường, làm lỡ kế hoạch hội quân với Hàn Vinh Xương.

Chưa dừng lại ở đó, vài ngày sau, khi Trần Tổ Đức vòng đường khác đến được điểm hẹn, Thẩm Dương đã sớm đoán được lộ trình hành quân của ông ta, bố trí phục binh tập kích. Trần Tổ Đức đại bại, bị bắt sống. Để cầu một con đường sống, ông ta thậm chí còn dẫn theo bảy, tám vạn binh mã dưới trướng, quay sang đầu hàng phản quân. Không chỉ vậy, ông ta còn dùng chính danh nghĩa của mình, soạn một đạo hịch văn gửi đến khắp các châu quận, công khai lên án tội “giết cha, hại vua” của Lý Thừa Dục, gọi y là đệ nhất “loạn thần tặc tử” của thiên hạ. Ông ta tuyên bố giờ sẽ ủng hộ hậu duệ của Sở vương kế thừa đại thống, gọi đây là hành động “quy về chính đạo”, đồng thời khuyên nhủ các quan viên trong triều noi theo gương mình, cải tà quy chính.

Tin dữ truyền về kinh đô, dưới sự nhắc nhở của Đoan vương, lúc này Lý Thừa Dục mới sực nhớ đến Khương Nghị, người đã bị triều đình ruồng bỏ suốt nhiều năm nay. Y vội sai người triệu ông nhập kinh, có ý trọng dụng trở lại, nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã hay tin ông tới Hà Tây, chiếm được Tĩnh Quan.

Phản quân từng bước áp sát, đã tiến đánh đến khu vực Ung Châu, giờ chỉ cần chiếm được Ung Châu là có thể đánh thẳng tới kinh kỳ.

Mà lúc này, với thân phận Hoàng đế, thanh danh của y đã thối nát vô cùng, bốn bề thọ địch, không còn đường lui. Không những thế, mệnh lệnh của trung ương cũng không được địa phương chấp hành. Ngoại trừ Trịnh Châu và Lạc Châu, những nơi đã đầu hàng phản quân và nằm trên tuyến đường từ Lạc Dương đến kinh đô, các châu quận khác tuy chưa công khai đầu hàng, nhưng đều án binh bất động, đứng ngoài quan sát. Mọi mệnh lệnh của triều đình về việc điều quân, vận lương, đều bị phớt lờ, không ai đáp ứng.

Lý Thừa Dục nổi trận lôi đình, bất chấp lời can gián của Quách Lãng và các đại thần, quyết ý ngự giá thân chinh.

Tháng trước, y đích thân thống lĩnh đạo quân cuối cùng trong tay, tiến quân hội hợp với Hàn Vinh Xương hòng xoay chuyển càn khôn, quyết sống mái một phen. Nào ngờ uy tín đã mất sạch, sau khi chạm trán phản quân tại Ung Châu, giao chiến chưa được bao lâu, một viên tướng Cấm quân vốn được y tin dùng lại lợi dụng đêm khuya, dẫn theo thân tín xông vào doanh trướng, khống chế y, mang theo người ngựa chạy trốn trong đêm, đưa y đến đại doanh của Thẩm Dương để lập công.

Khi Hàn Vinh Xương hay tin thì đã quá muộn. Sau khi cân nhắc tình hình, vì tránh để kinh đô rơi vào đại loạn, triều cục sụp đổ hoàn toàn, ông hạ lệnh phong tỏa tin tức, nghiêm cấm để lộ chuyện này ra bên ngoài, đồng thời kiên quyết cố thủ, giữ vững kinh đô bằng mọi giá. Sau cùng, ông phái tâm phúc cấp tốc lên đường, bí mật gửi một phong thư đến tận tay Đoan vương, hiện đang ở trong cung.

Nhìn bề ngoài, có vẻ kinh đô vẫn yên bình, các cửa tiệm trên phố vẫn mở cửa như thường, nhưng ngoài đường đã thưa thớt ngựa xe. Dân chúng đều đóng cửa ở yên trong nhà, chẳng ai dám ra đường, khắp nơi râm ran tin đồn rằng “Phản quân sắp đánh đến nơi rồi.”

Dân gian đã thế thì văn võ bá quan trong triều càng như ngồi trên đống lửa, thấp thỏm không yên.

Trước khi xuất chinh, Hoàng đế đã phó thác triều chính cho hai người là Quách Lãng và Diêu hầu, lệnh họ cùng nhau chấp chính. Không ngờ chỉ hai ngày sau, Quách Lãng đột nhiên cáo bệnh, giao toàn bộ công vụ lại cho Diêu hầu, ở nhà tĩnh dưỡng, đóng cửa, không tiếp bất kỳ ai, kể cả đám môn sinh đệ tử và các quan viên trong kinh thường đến thỉnh giáo, cùng nhau bàn bạc đối sách.

Hôm đó, khi Quách Lãng nhận được mật báo do thám tử cài ở tiền tuyến gửi về, biết được Cấm quân làm phản, Hoàng đế bị bắt, ông ta đã kinh hãi đến tái mặt, sững sờ hồi lâu. Sau khi hoàn hồn, việc đầu tiên ông ta làm chính là sai người dò xét động tĩnh phía Diêu hầu.

Chuyện lớn đến mức này, ông ta đã biết thì lẽ nào Diêu hầu lại không biết?

Rất nhanh sau đó, ông nhận được hồi báo rằng đúng ngày hôm nay, trong cung vừa truyền ra một tin mừng: Hoàng hậu có thai và đã chiêu cáo quần thần.

Quách Lãng đoán chắc Diêu hầu sẽ đến tìm mình. Quả nhiên không lâu sau đó, Diêu hầu lấy cớ thăm bệnh, tự mình đến phủ hỏi thăm. Quách Lãng cố gượng thân thể ốm yếu, cho mời gặp tại thư phòng.

Diêu hầu hỏi han bệnh tình vài câu, sau đó nói đến tin vui của Hoàng hậu. Sau đó, ông ta chắp tay khẩn cầu, nói Quách Lãng là người đứng đầu bách quan, đức vọng vô song, mong ông ta và mình cùng nhau ra mặt, tận dụng việc Hoàng hậu mang long thai để xoa dịu các quan lại trong triều, ổn định hậu phương, giúp triều định vượt qua cơn hoạn nạn lần này. Cuối cùng, Diêu hầu còn hứa rằng đợi khi Hoàng tử chào đời, tất sẽ bái Quách Lãng làm thầy.

Ngoài mặt, Quách Lãng đồng ý không chút chần chừ, nhưng trong thâm tâm, ông ta đã biết chính xác chuyện gì đang xảy ra.

Việc Hoàng hậu đột nhiên có thai vào thời điểm này chắc chắn là tin giả do Diêu hầu tung ra.

Diêu hầu cũng giống như ông ta, đều biết chuyến này Hoàng đế lành ít dữ nhiều, e rằng khó lòng trở về.

Trải qua nửa năm binh đao, đến thời điểm này, cục diện giữa triều đình và Đông Đô thế nào, nhìn sơ là nắm được ngay.

Ở Đông Đô, Trưởng công chúa Lý Lệ Hoa, người từng tạo phản bất thành rồi bỏ trốn, nay đã dùng thân phận cô tổ mẫu để nâng đỡ Sở vương tôn lên ngôi. Thẩm Dương hiện đang là Nhiếp chính vương. Không chỉ thế, phản quân đã khống chế được nhiều châu quận. Trong khi đó, tại triều đình, do ảnh hưởng xấu của Trần Tổ Đức, quan viên các nơi liên tiếp dắt díu cả nhà, gia nhập phản quân, nhờ đó, thanh thế của Thẩm Dương càng thêm lớn mạnh. 

Giờ Hoàng đế gặp nạn, Diêu hầu quả thật đã đến bước đường cùng, chỉ còn biết ký thác hy vọng vào Hàn Vinh Xương. Nếu ông ta cũng không giữ nổi kinh đô thì đành chấp nhận số mệnh; còn nếu ông ta có thể cố thủ, thậm chí dẹp yên phản loạn, đợi đến khi ái nữ mang thai đủ mười tháng, sinh được một vị “Thái tử”, gia tộc họ Diêu vẫn có thể tiếp tục cầm quyền.

Nếu kinh đô thực sự thất thủ, bất kỳ ai cũng có thể về phe Thẩm Dương, nhưng riêng nhà họ Diêu thì dù muốn cũng không thể. Họ chỉ có con đường chết.

Nhưng Diêu hầu cũng sợ một mình đơn độc khó chống nổi cục diện này, thế nên mới tìm đến, muốn lôi kéo Quách Lãng cùng đứng về một phe.

Quách Lãng tỏ ra điềm tĩnh, gật đầu đồng ý ngay, rồi tiễn Diêu hầu rời đi. Sau đó, ông ta ngồi một mình nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm, nhân lúc đêm khuya, lén rời Quách phủ từ cửa hông, ngồi kiệu nhỏ đến phủ Đoan vương cầu kiến.

Đoan vương đã nhận được mật thư do Hàn Vinh Xương gửi về từ đêm qua, hãi hùng khiếp vía đến mất ngủ, nghe Quách Lãng đích thân tới tìm, quả thật khó giấu nổi kinh ngạc.

Bình thường ông và Quách Lãng vốn chẳng có nhiều giao tình, chỉ là quen biết hời hợt. Vậy mà vào thời điểm này, người đã mấy ngày lấy cớ bệnh tật không ra ngoài kia lại đột nhiên đến thăm giữa đêm khuya, rốt cuộc là có dụng ý gì?

Ngẫm nghĩ giây lát, ông bèn sai người dẫn Quách Lãng vào rồi tự mình đón người ngay tại thư phòng. Sau vài câu hàn huyên xã giao khi gặp mặt, ông cũng không vòng vo, hỏi thẳng ông ta đến đây là vì chuyện gì.

Sắc mặt Quách Lãng xám xịt, ông ta từ chỗ ngồi đứng dậy, run rẩy chắp tay hướng về phía Đoan vương, nghẹn giọng nói: “Tiền tuyến có tin báo, bệ hạ đã rơi vào tay Thẩm Dương, e rằng lành ít dữ nhiều! Một mình Hàn tướng quân chống đỡ, dù cố đến mấy cũng khó mà cầm cự lâu dài, kinh đô đang trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Tên Thẩm Dương ấy chính là quốc tặc, lòng lang dạ sói, tùy tiện kiếm đâu ra một đứa trẻ làm con rối rồi nói bừa là hoàng tôn, mưu đồ đánh tráo phải trái, hiệu triệu quần thần. Giờ trong triều có không ít quan lại bị Trần Tổ Đức lôi kéo, dù chưa làm phản nhưng trong lòng đều đã nhen nhóm ý định ngả theo. Quách mỗ nghĩ mà lòng đau như cắt! Mỗ nhiều đời chịu ơn hoàng gia, giờ gặp quốc nạn thế này, không dám chỉ lo thân mình, thế nên đêm nay mới mạo muội đến gặp Đoan vương điện hạ, có một lời, muốn dốc ruột dốc gan để thưa.”

Ông ta thoáng dừng lại rồi nói tiếp: “Với tình thế triều đình bây giờ, chỉ một người có thể cứu vãn được tình hình!”

Tim Đoan vương đập nhanh hơn, nhưng gương mặt vẫn điềm nhiên như nước: “Là ai?”

“Chính là Tần vương Điện hạ! Ngài ấy là ấu tử của Minh Tông, là thân đệ của Tiên đế, là hoàng thúc của bệ hạ. Với cục diện trước mắt thì chỉ có mời Tần vương đứng ra chủ trì đại cuộc, mới có thể quét sạch loạn nghịch, ổn định giang sơn!”

Đoan vương nhìn Quách Lãng, trong lòng sáng tỏ.

Ngày sau nếu Thẩm Dương nhập kinh, dù rằng Quách Lãng chưa chắc đã bị thanh trừng, nhưng muốn tiếp tục giữ vững địa vị trước kia, e rằng là chuyện không thể.

Nhưng nếu Tần vương Lý Huyền Độ lên nắm quyền, chưa nói đâu xa, chỉ riêng mối quan hệ cũ giữa ông ta và vương phi đã đủ để khiến Lý Huyền Độ nể mặt ông ta đôi phần.

Quả là con cáo già, chỉ sợ sớm đã nuôi ý nghĩa này trong đầu, nên ngay khi Lý Thừa Dục rời đi, ông ta liền viện cớ mắc bệnh, không chịu ra mặt.

Nhưng như vậy cũng tốt, vì nó trùng khớp với suy nghĩ của chính ông. Có thêm một người cùng chung chí hướng thì hành động sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Đoan vương gật đầu, đứng dậy nói: “Lời của Thái phó, cũng chính là điều bản vương đang nghĩ tới! Hàn tướng quân ở tiền tuyến đang gặp nguy khốn, e rằng kinh đô khó giữ, giờ chỉ mong Tần vương đến sớm, giải nguy cho triều ta!”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top