Kim Hi trở về thành, lúc này mới biết Hoài Vệ và vợ chồng Lý Huyền Độ đều không có trong cung. Họ đã ra khỏi thành, men theo bờ sông đi về phía Đông, cụ thể đến nơi nào thì không ai rõ, nhưng từ những lời dò hỏi được, nguyên do dường như là khi bà rời thành đã bị Hoài Vệ trông thấy. Cậu bé đuổi theo ra ngoài, sau đó Bồ Châu và Lý Huyền Độ cũng lần lượt đuổi theo cậu.
Tuy đã có vợ chồng họ đi cùng, nhưng khi đêm càng về khuya mà vẫn chưa thấy họ quay về, Kim Hi vẫn không tránh khỏi cảm giác lo lắng. Bà tự hỏi liệu con trai có nhìn thấy mình đi gặp Khương Nghị hay không, sợ cậu hiểu lầm, nên càng thêm bồn chồn bất an.
Bà sai người ra khỏi thành tìm họ, còn mình thì ở trong cung chờ đợi. Chờ mãi đến gần nửa đêm, biết mọi người đã trở về bình an, bà mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức bước ra ngoài. Bà vừa đi đến sân trước tẩm thất thì gặp con trai đang hớt hải chạy vào. Hai mẹ con dừng chân cùng lúc.
Ánh đèn soi rõ dáng vẻ của Hoài Vệ.
Có lẽ vì vừa cưỡi ngựa ngoài đồng hoang, bị gió đêm thổi suốt dọc đường nên tóc cậu rối tung, mắt cũng hơi đỏ.
Kim Hi thấy con trai mở to đôi mắt đỏ ửng ấy nhìn mình chằm chằm, không chớp lấy một cái, tim bà bỗng đập nhanh hơn.
Nhưng chỉ sau một thoáng do dự, bà liền bước xuống bậc, tiến về phía cậu, đưa tay ra, đang định giải thích chuyện mình xuất thành lúc chạng vạng, thì chợt thấy cậu lao tới, nhào thẳng vào lòng bà, ôm chặt lấy bà.
Con trai mới mười ba tuổi, nhưng vóc dáng cao lớn, gần như cao hơn cả bà.
Nhưng trong mắt bà, cậu vẫn không thay đổi so với hồi còn bé.
Tuy nhiên, chính cậu lại không nghĩ như vậy.
Trong một hai năm gần đây, cũng chẳng rõ từ lúc nào, Kim Hi cảm thấy cậu không còn thích thân thiết với bà như hồi bé nữa. Huống hồ là những cử chỉ như lúc này, nhào vào lòng bà, ôm chặt bà.
Bà sững người.
Đó vốn là phản ứng khi còn bé, mỗi lần cậu chịu ấm ức hoặc không nỡ rời xa bà mới có. Cậu sẽ ôm chặt lấy bà, nhất quyết không chịu buông tay.
Càng nghĩ, bà càng dám khẳng định rằng nhất định con trai đã biết chuyện mình gặp Khương Nghị. Có lẽ cậu cho rằng từ nay bà sẽ xa lánh cậu, sẽ bỏ mặc cậu, sẽ không cần cậu nữa.
Một cảm xúc khó tả dâng trào trong lòng bà.
Đó là tình mẫu tử sâu nặng và cả sự đau lòng.
Một bên là đứa con trai vẫn ôm chặt bà như lúc còn nhỏ, không chịu buông tay.
Một bên là người đàn ông đã âm thầm đợi bà suốt nửa đời, dù hôm nay gặp lại cũng chỉ đứng nhìn bà từ xa qua dòng nước.
Bà cảm thấy tội lỗi với cả con trai lẫn người đàn ông đó.
Bà từ từ nhắm mắt, lát sau lại mở mắt ra, ôm lấy tấm lưng rộng của con, nhẹ nhàng vỗ về, dịu dàng an ủi: “Hoài Vệ, con đã nhìn thấy rồi phải không? Con đừng hiểu lầm. Mẫu thân vĩnh viễn là mẫu thân của con. Mẫu thân hứa với con, sẽ không bỏ con đâu…”
Thiếu niên trong lòng bà đột nhiên dụi mặt vào ngực bà, giống hệt lúc còn nhỏ, gạt đi nước mắt, rồi ngẩng đầu lên, buông bà ra, dõng dạc đáp: “Mẫu thân mới là người hiểu lầm con! Đợi con thành thân rồi, mẫu thân có thể trở lại làm công chúa! Tối nay con đã đi gặp Đại tướng quân, chỗ ông ấy có một vật, sau này phải trả lại cho mẫu thân!”
Hàng mi của Kim Hi khẽ run lên.
Bà nhìn con trai chăm chú, một lúc sau mới khẽ gọi tên cậu:
“Hoài Vệ…” Vừa cất tiếng, bà lại ngừng, thấy cậu đưa tay lên, dụi đi đôi mắt.
“Mẫu thân, hồi nhỏ con từng đến kinh thành. Lần đầu gặp Đại tướng quân trong dịch quán, con đã cảm thấy ông ấy rất thích con. Bây giờ con hiểu rồi. Ông ấy cũng rất thích mẫu thân, thích vô cùng tận. Thích một người thì sẽ muốn được ở bên người đó. Nếu không thể ở bên nhau, chắc sẽ đau lòng lắm. Con sẽ làm tốt bổn phận của một vị vương, lớn lên rồi, giống như Tứ huynh, cưới một người như Tứ tẩu ở cạnh!”
“Giờ thì mẫu thân có thể yên tâm rồi đấy!”
Nói xong, cậu nhìn mẹ mình, ưỡn thẳng ngực, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Kim Hi nhìn thiếu niên trước mặt, người vẫn còn chưa trưởng thành hẳn, đôi mắt đỏ hoe.
Bất luận sau này bà có thể yên tâm buông tay cậu và rời bỏ mảnh đất nơi bà từng sinh sống và gắn bó suốt bao năm qua hay không, thì như con trai bà đã nói, ngay hôm nay, vào lúc này, khi nghe con trai hứa với mình một cách trịnh trọng, nỗi niềm trong lòng bà vẫn thật khó để diễn tả bằng lời.
“Hoài Vệ!”
Nước mắt bà tuôn rơi, vươn tay kéo con trai vào lòng.
Vừa rồi, Hoài Vệ đã nghĩ đến chuyện người mẹ xinh đẹp dịu dàng của mình sẽ rời xa mình, trong lòng chua xót, nhất thời không kìm được mà lao vào lòng bà. Giờ đây, khi cảm xúc đã lắng xuống, cậu cảm thấy ngượng ngùng khi bị mẫu thân kéo vào lòng, nhưng nhìn thấy những giọt nước mắt của bà, cậu lại không dám vùng vẫy. Và rồi, cậu chỉ có thể đứng im và ngoan ngoãn nép trong vòng tay của bà.
Đột nhiên, cậu nhớ ra, vừa rồi chính Tứ huynh và Tứ tẩu là người đã cùng nhau đưa cậu tới đây…
Cậu ngoảnh đầu nhìn, vô tình thấy hai bóng người đứng sau một khóm hoa ngoài cổng sân. Cả người cậu trở nên lúng túng, vừa nhỏ giọng trấn an mẹ: “Được rồi được rồi, mẫu thân đừng khóc nữa…”, vừa xoay người tìm cách thoát ra khỏi vòng tay bà.
Lý Huyền Độ và Bồ Châu nhìn nhau mỉm cười. Hắn nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, lặng lặng dẫn theo nàng rời đi.
Nửa tháng sau, vợ chồng Tần vương từ biệt Kim Hi, dẫn theo phần còn lại của liên quân Tây Vực rời khỏi thành Ngân Nguyệt, lên đường trở về.
Đường dài vạn dặm, Đông Tây xa cách. Lần chia tay này, cũng không biết đến khi nào mới gặp lại nhau.
Hoài Vệ tiễn họ lên đường. Sau khi ra khỏi thành, cậu còn tiễn hết chặng này đến chặng khác, đưa họ đi mấy chục dặm, cuối cùng mới rưng rưng nước mắt, lưu luyến chia tay Tứ huynh và Tứ tẩu.
Đoạn đường hành quân tiếp theo không gặp trở ngại, đoàn người trở về thành Sương thị một cách suôn sẻ.
Lý Huyền Độ dự định ở lại đây một thời gian.
Các quốc gia lớn nhỏ ở Tây Vực đã sớm nhận được tin: Tần vương sắp trở về kinh đô, đăng cơ làm Hoàng đế. Mấy ngày trước khi biết hắn sắp trở lại, các quốc vương từ khắp mọi nơi đã lần lượt tụ về, sẵn sàng nghênh đón, đồng thời tranh nhau dâng vương tử nước mình làm con tin, xin được theo sứ đoàn cùng về kinh thành.
Mấy năm qua Lý Huyền Độ bận rộn với đủ thứ việc, giờ khi trở về Đô hộ phủ, hắn lại càng tất bật, gần như không có lúc nào rảnh rỗi. Nhưng may mắn thay, cũng có một niềm vui khác.
Cuối cùng hắn đã được đoàn tụ với thê tử, ngày ngày ở bên nhau, hưởng trọn niềm vui gia đình.
Hôm ấy vừa đúng ngày Loan Nhi tròn một tuổi.
Khi con trai đầy tháng, Bồ Châu đang ở Hà Tây. Lúc đó vì nhiều lý do nên không tổ chức tiệc linh đình. Nay đến sinh nhật một tuổi của con, lại đúng lúc đại phá Đông Địch, bốn cõi thái bình, có thể nói là song hỷ lâm môn. Hôm ấy, Đô hộ phủ tổ chức một yến tiệc lớn. Không chỉ khao thưởng binh lính, ai nấy đều được chia thịt uống rượu, mà khách quý trong tòa lũy cũng rất nhiều, nói cười rộn rã, bầu không khí cực kỳ náo nhiệt. Các quốc vương, vương hậu và quý tộc của các nước may mắn được mời đến dự tiệc sinh nhật của thế tử Tần vương, cùng Sương thị, Vương tỷ, Lý Tuệ Nhi và nhiều người khác đều tụ tập một chỗ, vừa trò chuyện vừa chờ đợi tiết mục chính của hôm nay: lễ bốc đồ đoán mệnh.
Lý Huyền Độ và Bồ Châu bế con trai xuất hiện. Hắn cười tươi, tự tay bế con trong lòng. Sau lưng là nhũ mẫu, Vương mụ, Lạc Bảo cùng những người khác theo hầu.
Cha là bậc mỹ nam hiếm có, mẹ là giai nhân vô song. Loan Nhi, đứa trẻ do hai người sinh ra, đương nhiên cũng mày mắt như vẽ, trắng trẻo như ngọc như tuyết. Hôm nay cậu bé mặc bộ áo mới tinh, trên cổ đeo một vòng vàng, tay chân bụ bẫm, đôi mắt tròn xoe đen láy như điểm mực, mỗi khi cười lại lộ ra hai chiếc răng sữa trắng nhỏ xinh, trông cực kỳ đáng yêu.
Cậu bé được phụ thân bế và đặt trên một chiếc mâm tròn lớn mạ vàng, nằm trên bàn lớn giữa phòng, xung quanh bày những món đồ nhỏ. Đương nhiên, những vật tượng trưng cho trí tuệ và lòng dũng cảm của đàn ông con trai như bút, sách, kiếm gỗ nhỏ, cung nhỏ… đều được đặt ngay trong tầm tay cậu.
Sau khi cậu bé ngồi xuống, nhũ mẫu tiến đến, dụ cậu chọn món đồ gần mình.
Loan Nhi cúi đầu nhìn một vòng, ánh mắt rơi vào cây bút ngọc gần bàn chân nhỏ nhất. Cậu đưa tay ra, chộp lấy ngay.
Mọi người vui mừng, đang định reo hò, khen Văn Khúc Tinh hạ phàm, nào ngờ cậu bé chỉ cắn thử một cái rồi ném cây bút đi. Sau đó, cậu lại với tay lấy một thỏi vàng nguyên bảo phía sau, cầm nghịch vài cái rồi lại bỏ xuống, rồi tiếp tục chộp lấy thanh kiếm gỗ nhỏ.
Tiếng cười vang vọng khắp gian phòng. Mọi người thi nhau chúc tụng rằng sau này khi lớn lên, nhất định thế tử sẽ văn thao võ lược, là bậc long phượng trong thiên hạ.
Đúng lúc bầu không khí đã đạt đến cao trào, bên ngoài có tin báo rằng: có sứ giả từ kinh thành vừa đến.
Người đến là hai vị tông thất đại thần và giám quan Tống Trường Sinh, họ được triều đình cử đến Hà Tây từ nửa năm trước để nghênh đón Tần vương hồi kinh đăng cơ. Không may lúc đến Hà Tây vừa khéo lại là lúc Mỹ Lực phát binh đánh Tây Địch, Lý Huyền Độ đã dẫn quân Tây chinh.
Không đón được người nên dĩ nhiên không thể hồi kinh. Họ chỉ còn cách lưu lại Hà Tây, khổ sở chờ đợi gần nửa năm. Cuối cùng, họ cũng nhận được tin Tần vương giành được chiến thắng vang dội trong chiến dịch phía Tây, và rồi, họ liên tục nhận được những lời thúc giục từ kinh đô, yêu cầu họ đón người về càng sớm càng tốt. Ba người bàn bạc với nhau: nếu cứ ở trong Quan Nội chờ đợi thì không biết đến bao giờ vợ chồng Tần vương mới vào quan, chi bằng tự mình dẫn người xuất quan, trực tiếp tới Đô hộ phủ Tây Vực đón người.
Cũng thật trùng hợp, họ đến đúng lúc diễn ra tiệc mừng sinh nhật một tuổi của thế tử Tần vương.
Ba người được mời vào đại sảnh. Sau khi chúc mừng Tần vương và Vương phi xong, chưa kịp nghỉ ngơi sau chuyến đi dài thì Tống Trường Sinh đã lấy Thánh chỉ do Minh Tông để lại ngày trước từ chiếc tráp dài đeo trên lưng, đọc to tại chỗ.
Tất cả mọi người trong đại sảnh đều quỳ xuống nghe chỉ.
Đại sảnh mới đây còn ngập tràn tiếng chúc tụng cười đùa bỗng trở nên trang nghiêm hơn bao giờ hết.
Rất nhiều tướng sĩ nghe tin đã tập trung bên ngoài cửa. Thấy vậy, họ cũng đồng loạt quỳ xuống.
Không khí im ắng đến nặng nề. Duy chỉ có tiểu thế tử Loan Nhi là vẫn ngồi trên bàn, cầm thanh kiếm gỗ nhỏ trong tay, mở to đôi mắt tò mò nhìn mấy vị khách không mời mà tới kia.
Bồ Châu vội bước lên bế con xuống, quay trở lại ôm con trong lòng, cùng Lý Huyền Độ quỳ xuống, cúi đầu lắng nghe Thánh chỉ.
Tống Trường Sinh cao giọng đọc xong di chiếu của Minh Tông rồi dâng lên cho Lý Huyền Độ bằng cả hai tay. Sau đó, y dẫn đầu mọi người quỳ xuống trước mặt hắn lần nữa, hành đại lễ bái quân, cung kính nói: “Bách quan trong triều, muôn dân thiên hạ, đều mong bệ hạ kế thừa đại thống, sớm đăng đại bảo, nối tiếp thần khí, an định vạn bang. Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”
Vừa dứt lời, một tràng hô lớn: “Vạn tuế! Vạn vạn tuế!” lập tức vang lên trong ngoài đại sảnh.
Lý Huyền Độ cầm đạo Thánh chỉ do phụ hoàng mình lưu lại từ nhiều năm trước, ánh mắt dừng trên đó, bất động hồi lâu, vẻ mặt mê mang, lại như xen lẫn vài phần cảm khái.
Bồ Châu sợ con trai bị tiếng hô làm giật mình khóc thét, nên lấy tay mình để bịt tai cho con, không ngờ cậu bé không những không sợ, mà còn trở nên vô cùng thích thú. Cậu bé đánh rơi thanh kiếm gỗ nhỏ vừa cầm, mắt mở to, ngọ nguậy không ngừng trong lòng Bồ Châu, miệng ê a không dứt theo những người xung quanh, thu hút vô số ánh nhìn.
Bồ Châu vừa buồn cười vừa bất lực, vội dỗ ngọt con.
Lý Huyền Độ cũng quay sang nhìn con trai, ánh mắt dịu dàng, tiện tay đưa vật do hoàng tổ phụ của nó để lại.
Ủa, đây là cái gì vậy? Lấp lánh vàng óng.
Loan Nhi bị món đồ mới thu hút. Cậu đưa hai bàn tay nhỏ mũm mĩm ra, vui vẻ chộp lấy “đồ chơi mới” mà phụ thân vừa đưa.
Lý Huyền Độ mỉm cười, rồi đứng dậy, đỡ Bồ Châu từ dưới đất lên, thuận tay bế luôn đứa con trai đang ôm chặt Thánh chỉ của hoàng tổ phụ trong lòng, nhìn quanh mọi người một lượt, nói:
“Đứng lên đi! Tiếp tục yến tiệc!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận