Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Ngôn tình
  3. Cậy Quân Sủng (Dịch)
  4. Chương 3: Cái ngáp đáng yêu của Minh Trăn

Cậy Quân Sủng (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 814 chữ
  • 2026-06-23 11:59:33

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Tần Vương nhìn vết bẩn trên mặt Minh Trăn, trong mắt thoáng hiện tia ý cười. Nhưng vì trên mặt hắn luôn mang vẻ lạnh lùng nên ngay cả khi cười cũng mang theo vài phần băng giá.

Lý Phúc đi theo Tần Vương mới hai năm. Tuy Tần Vương còn trẻ nhưng lòng dạ thâm sâu, so với vài tên cáo già sống vài thập niên còn giảo hoạt và khó đối phó hơn.

Hắn hoàn toàn không để lộ vui giận trên mặt, vĩnh viễn không để người khác nhìn ra tâm tư.

Lý Phúc dùng khăn lau mặt cho Minh Trăn, đặt trà gừng đến trước mặt nàng. Hắn không có con cái, nên đặc biệt yêu thích tiểu hài tử.

Minh Trăn cầm lấy uống hai ngụm.

Bên ngoài mưa cũng đã tạnh. Minh Trăn ăn uống no đủ, cảm thấy mệt mỏi, lười biếng ngáp một cái.

Lý Phúc nói: "Điện hạ, nô tài ôm nàng đến chỗ Trưởng công chúa hỏi một chút, xem là phu nhân nhà nào đã lạc mất đứa nhỏ."

Minh Trăn bị Lý Phúc bế lên, bàn tay nhỏ bé của nàng che miệng ngáp. Bàn tay tròn tròn mập mạp, năm ngón tay nhỏ mũm mĩm, trông vô cùng đáng yêu: "Ca ca, ngày mai gặp."

Lần này, cuối cùng cũng gọi đúng rồi.

Không lâu sau, Minh Trăn tựa đầu vào vai Lý Phúc mà ngủ thiếp đi.

Lý Phúc ôm Minh Trăn đến chỗ Trưởng công chúa. Lúc này khách khứa đã về hết, Trưởng công chúa đang nhàn rỗi muốn đi nghỉ ngơi. Nhìn thấy Lý Phúc tiến vào, bà tức giận hỏi: "Làm sao vậy?"

Lý Phúc nhỏ giọng nói: "Nghe nói hôm nay công chúa mời mấy phu nhân đến dự tiệc, nô tài không biết là tiểu thư nhà nào đi lạc, may mắn được Tần Vương điện hạ nhặt được."

Trưởng công chúa Cảnh Lan tư sắc mềm mại đáng yêu, đôi mắt tinh tế hếch lên. Nàng lười biếng liếc nhìn Minh Trăn, sau khi nhìn thoáng qua, đôi mắt hẹp dài bỗng nhiên mở to: "Đứa nhỏ này bộ dáng không tệ, tuổi nhỏ còn chưa nảy nở mà đã có dáng vẻ như vậy."

Lý Phúc cười đáp: "Bộ dáng quả thật không tầm thường, nhìn không giống cô nương nhà bình thường. Nô tài lo lắng nàng đi lạc sẽ xảy ra chuyện, nên đút chén canh gừng rồi đưa tới đây ngay."

Minh Trăn vẫn ngủ ngon lành, không hề tỉnh giấc.

Cảnh Lan nói: "Đặt trên giường quý phi đi, ta sẽ cho người đi hỏi, xem là đứa nhỏ nhà nào thất lạc."

Trong phòng Cảnh Lan tràn ngập hương khí ấm áp, như hoa lan lại như xạ hương. Loại hương này bắt nguồn từ loại hương liệu sang quý, đắt đỏ nào đó.

Nàng rất được thánh sủng, bình thường tiêu tiền như nước, là công chúa được đương kim hoàng thượng nuông chiều nhất. Lý Phúc biết Minh Trăn chạy nửa ngày, trên người có chút bẩn, cho nên không dám đặt nàng lên giường Trưởng công chúa mà đặt Minh Trăn ở trên thảm bên cạnh.

Thảm mềm mại lại dày. Minh Trăn nằm trên đó ngủ ngon lành, hô hấp đều đặn, sắc mặt ửng đỏ, lông mi cong vểnh, sợi tóc đen như mực rối tung trên vai, trông thật đáng yêu.

Chờ đến khi An Quốc Công phu nhân vội vàng đến nhận người, Trưởng công chúa Cảnh Lan thuận miệng hỏi thêm vài câu, mới biết được đây là thứ nữ. Khi mẫu thân nàng sinh nàng thì đã qua đời, từ nhỏ đã ngu ngốc, không phân biệt được người, cũng rất ít nói chuyện.

Thật sự đáng tiếc.

Cảnh Lan vẫn luôn yêu thích đứa nhỏ thông minh lanh lợi.

Trưởng công chúa Cảnh Lan mệt mỏi nói: "Sắc trời không còn sớm, ngươi mang đứa nhỏ về đi. Bên ngoài trời lạnh, chắc nàng đã bị nhiễm lạnh, y phục cũng bẩn rồi, trở về liền thay y phục, lại đút cho đứa nhỏ này uống một chút thuốc."

Sau khi nói xong, Cảnh Lan nhẹ nhàng vung tay, ý bảo An Quốc Công phu nhân mang người rời đi.

Bên ngoài trời vẫn âm u. Đi theo bên cạnh An Quốc Công phu nhân có vài nha hoàn. Một nha hoàn muốn ôm người từ trong tay An Quốc Công phu nhân lại: "Phu nhân, chúng ta mau trở về thôi. Hiện tại lão gia hẳn là đã về phủ, nếu chậm trễ, để cho vị kia biết, lại làm loạn lên trước mặt lão gia."

An Quốc Công phu nhân cũng không đưa cho nha hoàn, tự mình ôm: "A Trăn tuổi còn nhỏ, còn có thể bế được, may mà không có việc gì."

Bên trong phủ Trưởng công chúa có một hồ nước. Lúc trước bà vẫn lo lắng đứa nhỏ này rơi vào đó rồi chết đuối. Hiện tại có thể thuận lợi mang người về, An Quốc Công phu nhân nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top