Lúc trước thừa nhận là chính mình chăm sóc Minh Trăn không tốt, nếu để hắn biết được mình ngược đãi Minh Trăn….
Liên thị rùng mình một cái.
Nàng biết rõ Minh Nghĩa Hùng là người như thế nào, tuy yêu thích cái đẹp nhưng không trầm mê đắm chìm trong đó.
Nhiều năm như vậy, Liên thị ở trước mặt hắn luôn ngụy trang thành người lương thiện nhu nhược, nếu để hắn biết được bản tính thật sự của mình thì nàng ta nhất định sẽ mất đi sự sủng ái.
Liên thị hiểu rõ một điều hơn bất cứ ai, Minh Nghĩa Hùng ghét nhất chính là loại phụ nhân tâm địa rắn rết.
Có điều, La thị không cho nàng ta nhiều cơ hội ngụy biện.
La thị kéo Minh Trăn đến trước mặt nàng ta: “A Trăn, con nói cho thái thái biết, bình thường di nương đối xử với con như thế nào?”
Tiểu hài tử không biết nói dối, Minh Trăn như này -- lại càng không biết nói dối.
Chỉ cần nhìn biểu tình trốn tránh như vậy của Minh Trăn là Minh Nghĩa Hùng đã đoán được đại khái sự việc.
La thị nói: "Đứa bé ngoan, con nói cho thái thái biết, thái thái làm chủ cho con, sau này sẽ không có người khi dễ con nữa.
Về sau A Trăn sẽ không phải ở trong viện của Liên di nương nữa, nói cho thái thái, di nương phạt con như thế nào? ”
Minh Trăn chỉ chỉ đùi mình: “Di nương dùng kim đâm A Trăn.”
Ánh mắt Minh Nghĩa Hùng lập tức lạnh lẽo.
Liên thị tiến lên ôm bắp đùi hắn: "Lão gia, người nghe thiếp giải thích, A Trăn bị thái thái mua chuộc! Thái thái luôn nhìn thiếp không thuận mắt nên muốn vu hại thiếp."
Minh Nghĩa Hùng giơ tay đẩy nàng ta ra, liếc nhìn La thị: "Chuyện tiếp theo, nàng xử lý là được rồi."
La thị lắc đầu: "Lão gia vẫn nên ở lại đi, bây giờ gọi hết nô tài trong phòng Liên thị tới, thẩm vấn từng người một.
Lão gia phải tận mắt nhìn mới biết có phải ta hãm hại nàng hay không."
Minh Nghĩa Hùng không muốn để ý tới tranh đấu ở hậu trạch, hắn là nam nhân ra vào chiến trường, ghét nhất là việc nữ nhân lục đục.
La thị muốn hắn tận mắt xem, ái thiếp hắn cưng chiều, đến tận cùng là có tâm địa như thế nào.
Nha hoàn lớn nhỏ trong phòng Liên thị đều bị gọi đến.
Không đến một canh giờ, những nha hoàn này quỳ trên đất đã khai ra hết tất cả.
"Chúng nô tài không dám động vào Cửu tiểu thư dù chỉ một đầu ngón tay, tất cả đều là di nương làm."
"Di nương thường nói Cửu tiểu thư khắc chết mẹ ruột mình, giờ ở viện của nàng, cũng suốt ngày khắc nàng, khiến cho di nương nàng không sinh được nhi tử."
"Bình thường di nương đối với Cửu tiểu thư không đánh thì mắng, lúc trước di nương còn bắt chúng nô tì tắm cho Cửu tiểu thư bằng nước lạnh, nói rằng nếu tiểu thư bị bệnh thì lão gia sẽ đến."
"..."
Sắc mặt Liên thị trắng bệch, một câu cũng không thốt lên được.
Nghe lời Liên thị nói dùng châm để chọc vào da thịt của A Trăn vì sẽ không lưu lại vết thương, Minh Nghĩa Hùng trong cơn giận dữ giơ tay cho Liên thị một cái tát: "Tiện nhân!"
Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Minh Nghĩa Hùng đánh nữ nhân.
"Trước tiên A Trăn chuyển sang phòng nàng nuôi đi." Minh Nghĩa Hùng liếc nhìn La thị, "Liên thị tâm địa rắn rết, hành hạ tiểu thư, theo gia pháp mà xử trí."
Sự việc phát triển thuận lợi như vậy khiến cho La thị có hơi giật mình.
Gia pháp có nặng có nhẹ, Liên thị mỏng manh nhỏ nhắn, đánh nhẹ thì Liên thị sẽ nhanh chóng bình phục rồi tiếp tục câu dẫn An Quốc Công, đánh nặng thì La thị sẽ bị coi là không đủ nhân từ.
La thị sờ sờ chiếc vòng ngọc trên tay nói: "Đưa Liên thị đến Phật đường ở thôn trang, ngày ngày sao chép kinh thư, không được trở về."
Liên thị bị kéo xuống.
Buổi tối An Quốc Công có tiệc rượu, có quan viên tới bái kiến, sau đó muốn ra ngoài cùng nhau nên nhanh chóng rời đi.
Minh Trăn đứng một bên, với đầu óc của nàng, vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tuy Minh Trăn cũng không làm được cái gì nhưng lại giúp La thị loại trừ được Liên thị.
Chỉ là, cái chết của Chu ma ma từ đầu đến cuối vẫn là khúc mắc trong lòng La thị.
La thị thu lại ý cười hiền lành, phân phó nha hoàn bên người: "Đưa Cửu tiểu thư đi nghỉ ngơi, nhớ thu dọn một gian phòng ở."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận