"Xám ơi, ăn nhiều vào! Ăn mạnh lên em trai! Thịt nhà mình thiếu gì đâu, không ăn nó thối ra thì phí của trời lắm!"
Kim vừa gặm một miếng thịt nướng thơm phức vừa quay sang bảo thằng cu Cẩu Đầu Nhân nhỏ.
Thằng bé này (tạm gọi là Xám) lập tức vồ lấy miếng thịt, lủi mất dạng vào khe đá.
Nó vẫn còn hãi Kim lắm, dù so với lúc đầu thì cũng khá khẩm hơn chút đỉnh, ít nhất là đã dám thò cái đầu ra nhìn trộm anh.
"Cơm bưng nước rót tận mồm thế mà vẫn chưa thân được à?"
Kim giơ ngón tay thối lên khinh bỉ.
"Anh mày còn đang tính huấn luyện chú thành chó săn để dẫn đi farm quái đấy nhé!"
Xám tất nhiên là chẳng hiểu cái cử chỉ "ngón tay thối" kia là gì, cũng chẳng hiểu anh đang lảm nhảm tiếng phổ thông cái quái gì, nó cứ chui tọt vào hang mà cuồng nhiệt xử lý miếng thịt nướng.
Kim thừa biết là vị huynh đệ này điếc đặc ngoại ngữ, thế nên cũng tập trung vào việc tiêu diệt phần ăn của mình.
Dạo này ngày nào cũng ngập trong dầu mỡ, đại ngư đại nhục, làm anh bắt đầu thấy nhớ bát cơm trắng ở Trái Đất.
Thịt nướng thế này mà có bát cơm dẻo đi kèm thì đúng là "nhức nách".
"Đúng rồi!"
Anh vỗ đùi cái đét, quay sang nhìn Xám.
"Này, thế giới này chắc cũng phải có cây gì giống lúa chứ nhỉ? Chỉ cần tìm được hạt giống, xong anh 'craft' cái cuốc là có thể làm nông dân ngay! Đây là thế giới Game mà, tốc độ cây lớn chắc chắn là nhanh bàn thờ luôn!"
Xám mặc kệ anh, tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến, chỉ quan tâm đến miếng thịt.
"Mà hình như cũng không ổn..."
Kim ngẫm lại.
"Giờ chưa có hàng rào hay tường thành, đám quái rừng cứ thích là xông vào. Phiền nhất là mấy con quái Nấm, tụi nó mà phá nát ruộng vườn thì xong đời. Rồi thì đủ loại côn trùng khổng lồ dị giới nữa, trồng trọt mà dẫn dụ tụi nó đến thì trình mình bây giờ đỡ sao nổi? Chú thấy anh nói đúng không Xám?"
Xám vẫn miệt mài ăn.
"Ừm... Thôi thì cứ chăm chỉ đào khoáng đã, nâng cấp hết đống công trình với trang bị đời đầu lên. Đợi đến khi xây được pháo đài ngăn bọn quái vật này thì trồng trọt cũng chưa muộn. Chỉ tội cái bụng này, chắc còn khướt mới được ăn cơm..."
Nói chuyện với cái đứa vừa không hiểu tiếng người vừa không biết đối đáp làm Kim thấy nản hẳn.
Sau khi tống đầy một bụng thức ăn, anh ợ hơi một cái rõ dài, vác cây Cúp Sắt (Iron Pickaxe) ra khỏi cửa, chuẩn bị đi đào thêm quặng sắt.
Phành phạch... phành phạch...
Đột nhiên, một đàn chim gần đó giật mình bay tán loạn, che kín cả một góc trời.
"Á...!!!"
Hình như có tiếng hét thất thanh vọng lại, xen lẫn vài câu ngôn ngữ lạ hoắc mà Kim không hiểu nổi.
Kèm theo đó là tiếng "gâu gâu" đặc trưng của bọn Cẩu Đầu Nhân.
Nghe giọng điệu này không phải là tiếng hú vô nghĩa, mà giống như một lời cầu cứu hơn.
Chẳng lẽ là con người ở dị giới này?
Mà kể cả không phải người thì chắc chắn cũng là sinh vật có trí tuệ.
Từ lúc xuyên không đến cái xó xỉnh này, ngoài mấy cái xác chết lúc đầu ra, Kim chưa từng gặp sinh vật bản địa nào còn sống mà biết nói cả.
Nghe tiếng thế này chắc là bị bọn Cẩu Đầu Nhân "bế" đi rồi?
Máu tò mò nổi lên, anh nhanh tay cất Cúp Sắt vào túi đồ, rút Cung Gỗ ra rồi chạy nhanh về hướng phát ra âm thanh.
Leo lên một mỏm đá cao, anh lập tức soi được mục tiêu.
Quả nhiên ngay gần nhà anh có một bầy Cẩu Đầu Nhân đang đi ngang qua!
Bọn này đông vãi, sơ sơ cũng phải tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu con!
Đám sinh vật lùn tịt này đang khiêng một sinh vật nhìn bề ngoài chẳng khác gì con người, di chuyển cực nhanh.
Mấy con Cẩu Đầu Nhân đi bên cạnh thì lăm lăm gậy gỗ, mắt láo liên nhìn quanh cảnh giác.
Người bị bắt nhìn khá gầy gò, có mái tóc vàng kim dài đến tận thắt lưng, mặc một bộ đồ đen nhìn giống váy.
Dựa vào dáng người và trang phục, Kim đoán chắc kèo đây là một phụ nữ, lại còn là gái trẻ nữa chứ!
Hiện tại cô nàng đang bị trói chặt chân tay bằng dây leo, ngoài việc gào thét thảm thiết ra thì chẳng còn cách nào kháng cự.
"Bọn Cẩu Đầu Nhân này ngu thì ngu thật, nhưng cũng biết dùng gậy, biết dùng dây trói người cơ à?"
Kim hơi ngạc nhiên.
Phải chăng tụi này cũng có khả năng tiến hóa trí tuệ?
Chắc là cần thời gian thôi.
Nhưng vấn đề cấp bách bây giờ là: Có nên ra tay cứu em gái dị giới kia không?
Nói thật, Kim cũng chẳng rõ cô nàng có phải là người sống sót sau vụ đắm tàu giống cái xác của "chính mình" không.
Nếu phải, sao đến tận bây giờ mới bị bắt?
Còn nếu không, sao một cô gái lại đi lạc vào cái khu rừng nguy hiểm, khỉ ho cò gáy này được?
Trong đầu đầy rẫy dấu chấm hỏi, anh bắt đầu đắn đo.
Hai mươi sáu con Cẩu Đầu Nhân không phải dạng vừa đâu.
Ít nhất là trước khi có full bộ Giáp Sắt thì đánh đấm với tụi nó khá là phiêu!
Với số lượng áp đảo thế kia, thấy anh đi lẻ chắc chắn tụi nó sẽ hội đồng ngay chứ chẳng thèm chạy đâu.
Đánh trực diện thì đúng là lấy trứng chọi đá!
Nhưng nếu cứ mặc kệ em gái kia thì lương tâm cũng hơi cắn rứt, dù sao nhìn cô ta cũng là đồng loại.
Thấy chết không cứu thì Kim đây làm không nổi.
Huống hồ, sống thui thủi ở cái dị giới lạ hoắc này bao nhiêu ngày, đây là lần đầu anh thấy người sống.
Cho dù bất đồng ngôn ngữ thì vẫn tốt hơn là ở với thằng Xám ngáo ngơ ở nhà.
Tuy khoảng cách hơi xa, chưa nhìn rõ mặt mũi em gái tóc vàng bù xù kia ra sao, nhưng nhìn dáng dấp thì đúng là "ngực tấn công mông phòng thủ", cực phẩm đấy!
Một em gái "mlem" thế này mà thành bữa tối cho lũ Cẩu Đầu Nhân thì đúng là phí của giời!
Suy nghĩ một lát, Kim quyết định ra tay.
Nhưng anh không định chơi khô máu, sau khi quan sát kỹ địa hình, trong đầu anh nảy ra một kế!
Hướng di chuyển của bọn Cẩu Đầu Nhân có mạn trái chính là khu vực anh đã đặt sẵn đống bẫy ngầm.
Tuy tụi nó đang đi theo hướng khác, nhưng anh có thể đi đường tắt lên phía trước, dùng cung tên bắn tỉa để gây rối loạn, ép tụi nó phải đổi hướng chui tọt vào khu vực đặt bẫy.
Chỉ cần một nửa đám đó sập bẫy thì phần còn lại dễ thở hơn nhiều!
Kế hoạch này cũng hơi liều, vì anh không chắc sau khi bị bắn lén, tụi nó sẽ chạy trốn hay là cả bầy điên máu xông thẳng về phía anh.
Nếu cả đám cùng "rush" tới thì đúng là toang thật! Đánh cận chiến mà bị vây thì anh cũng chẳng có võ Thiếu Lâm để một cân mười đâu!
Gặp trường hợp xấu nhất đó, vì an toàn là bạn, chắc anh đành phải "bỏ của chạy lấy người", mặc kệ em gái tóc vàng kia thôi.
May mà còn có cái [Mũ Nấm], bí quá thì hóa trang thành cây nấm, vẫn có cơ hội thoát xác.
Nghĩ là làm, Kim cầm cung lẻn đi thật nhanh, chọn vị trí núp lùm ngay trên đường tiến quân của địch.
Anh nấp sau bụi rậm, giương cung lắp một mũi tên tẩm độc.
Vút!
Khổ nỗi, anh có phải xạ thủ chuyên nghiệp đâu, phát bắn đầu tiên trượt lòi mắt.
Mũi tên cắm phập vào cái cây bên cạnh, rung lên bần bật.
Kim thấy nhục không để đâu cho hết, đưa tay lên vỗ trán.
"Gâu gâu gâu...!!!"
Đen đủi thay, đám Cẩu Đầu Nhân đã phát hiện ra anh.
Tụi nó rống lên điên cuồng rồi hùng hổ lao tới.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận