Mấy con Cẩu Đầu Nhân (Doghead) này chẳng rớt ra được món đồ gì ra hồn, mấy cây gậy gỗ nhặt được toàn là hàng mã.
Nhưng bù lại, lượng kinh nghiệm cũng vừa đủ để tôi thăng cấp 4.
Yêu cầu cho lần lên cấp tới là 5/800.
Tôi quyết đoán đập ngay điểm kỹ năng vào nhánh [Mở khóa Bàn chế tạo].
Trận chiến vừa rồi làm tôi thấu hiểu một chân lý: Có một bộ giáp sắt hộ thân nó quan trọng đến mức nào!
"Này! Cử động được chưa?"
Dọn dẹp xong chiến lợi phẩm, tôi quay lại chỗ cô nàng tóc vàng thì thấy cô ấy vẫn cứng đờ như một khúc gỗ.
Tôi bắt đầu soi kỹ:
"Tóc tôi với cô đều màu vàng kim, không lẽ chúng mình là anh em thất lạc sao nhỉ?"
Dĩ nhiên là mỹ nhân không thèm trả lời, mà thực ra có muốn cũng chẳng được, vì cô ấy có hiểu một chữ tiếng Việt nào đâu.
Tôi hỏi thêm vài câu rồi tự thấy mình hâm dở.
Đây là dị giới mà, làm quái gì có chuyện phổ cập tiếng phổ thông ở đây cơ chứ!
Trong cái rừng già này, hiểm nguy có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Lỡ đâu đồng bọn của mấy con Cẩu Đầu Nhân quay lại phục thù thì ăn cám cả lũ, tuyệt đối không được đứng đây ngây người ra nữa.
Dù người vẫn còn mệt lử, tôi vẫn ráng cúi xuống bế xốc cô nàng lên theo kiểu công chúa.
Một tay tôi đỡ lấy vòng ba căng tròn của cô ấy, tay kia luồn qua nách đỡ lưng.
Tư thế này là đỡ tốn sức nhất đấy:
"Nào! Mau về nhà thôi, tôi phải đánh chén một bữa thịt no nê rồi đánh một giấc cho đầy thanh máu đã!"
Cô nàng vẫn đang trong trạng thái tê liệt, chỉ đành phó mặc cho tôi bế đi, cả hai cứ thế "áp sát" nhau mà lẩn trốn trong những bụi cỏ rậm rạp.
"Trời ạ, sao mông cô nặng thế!"
Mới đi được vài bước tôi đã thở không ra hơi.
Sau trận chiến, thể lực tụt dốc không phanh làm việc bế thêm một người trở nên cực kỳ vất vả.
"Ngực cũng to nữa, chắc bao nhiêu cân nặng dồn hết vào hai chỗ này rồi phải không? Tại hai cái 'trọng điểm' này mà lưng tôi sắp gãy làm đôi rồi đây này!"
Tina chẳng hiểu tôi đang lảm nhảm cái gì, nhưng dù đang bị tê liệt thì cô ấy vẫn cảm nhận được vị trí bàn tay tôi đang đặt... đúng chỗ nhạy cảm nhất.
Đặc biệt là tay phải tôi, chẳng biết vô tình hay cố ý mà cứ cạ tới cạ lui.
Dù toàn thân tê rần không có cảm giác đau nhưng mắt cô ấy đâu có mù.
Mặt cô nàng bắt đầu đỏ bừng lên như gấc chín.
Sau một hồi hì hục, cuối cùng tôi cũng tha được cô ấy về căn cứ.
Tôi phi nhanh vào nhà, đặt cô nàng lên túi ngủ rồi tiện tay chốt cửa cái rầm:
"Ôi mẹ ơi! Lần sau chừa, không dám liều mạng kiểu này nữa, suýt nữa thì "đăng xuất" khỏi trái đất luôn rồi!"
"Gâu gâu gâu!"
Con Cẩu Đầu Nhân nhỏ - Tiểu Hôi - đang trốn trong khe hở bỗng sủa váng lên.
"Hơ! Cái con lỏi này, ăn no ngủ kỹ xong quay ra lật mặt à? Nay gan hùm rồi, dám sủa cả chủ?"
Tôi điên tiết giơ nắm đấm lên:
"Suýt nữa tao bị đồng bọn của mày làm thịt đấy, còn kêu nữa tin tao đem mày ra trút giận không?"
"Ư... ư..."
Tiểu Hôi lập tức bị khí thế của tôi dọa cho đứng hình, nó rụt rè chui tọt đầu vào góc, chỉ để lộ cái mông đang run cầm cập ra ngoài.
"Hù..."
Tôi ngồi bệt xuống thở dốc, lấy một miếng thịt nướng trong ba lô ra ăn lấy ăn để.
Trong cơ chế của thế giới này, khi chỉ số [No bụng] và [Nước] trên 80%, thanh [Máu] sẽ bắt đầu hồi phục chậm.
Sau khi nạp năng lượng xong, tôi chế thêm một cái túi ngủ nữa đặt cạnh cô nàng tóc vàng, rồi nằm nghiêng nhìn cô ấy:
"Cái nhà này tôi xây theo kích cỡ của tôi nên hơi chật chội tí. Giờ tôi cần ngủ một giấc để hồi máu, đợi vết thương lành hẳn tôi sẽ xây cho cô một căn lều riêng nhé?"
Nói xong, tôi chui tọt vào túi ngủ, nhắm mắt đánh một giấc nồng.
Lúc tỉnh dậy, cảm giác sảng khoái vô cùng.
Thanh máu đã hồi đầy 100 điểm, vết thương trên đầu cũng biến mất không dấu vết.
Đây chắc là phúc lợi xịn xò nhất sau khi xuyên không: Dù thương thế nặng đến đâu, chỉ cần điều trị kịp thời là có thể hồi phục như mới!
"Ơ! Mỹ nhân đâu rồi?"
Thấy cái túi ngủ bên cạnh trống không, tôi giật mình bật dậy.
Thấy cửa đang mở, chắc là khi tôi ngủ, hiệu ứng độc tố đã hết nên cô ấy tỉnh dậy trước.
Nhưng vấn đề là chân cô ấy còn đang bị thương, chạy lung tung trong rừng thì chẳng mấy chốc lại thành "mồi ngon" cho mấy con quái dị giới thôi!
Cực khổ lắm mới cứu được người đẹp, để chạy mất thì phí của giời quá! Biết thế lúc nãy không cởi trói sớm cho rồi!
Tôi sốt ruột vồ lấy cây giáo sắt lao ra ngoài.
Thấy cô nàng đang ngồi bên bờ sông, thò tay lấy nước rửa vết thương ở chân, tôi mới thở phào nhẹ nhõm:
"Làm tôi cứ tưởng cô bỏ chạy rồi chứ, rừng này nguy hiểm lắm, đi lung tung là bay màu như chơi đấy!"
Nghe thấy tiếng động, cô nàng giật mình quay lại như con nai nhỏ bị chấn động, thấy là tôi thì mới nhẹ lòng, rồi thốt lên một chuỗi âm thanh lạ tai:
"Mo-giê-la mo-ha-la, mo-pulu-xiu!"
"Chịu chết, không hiểu gì luôn! Nhưng chắc là đang cảm ơn tôi đúng không?"
Tôi quan sát xung quanh một lượt, xác định không có quái vật nào gần đây mới thu giáo lại, tiến đến cạnh cô ấy:
"Tôi tên là Gia Chính Kim, người Trái Đất! Còn cô?"
"Phố-phu-lu-xiu?"
Giọng cô nàng đầy vẻ hoang mang.
Ngôn ngữ bất đồng thì giao lưu kiểu gì?
Tôi gãi đầu bắp vế, bỗng nảy ra một ý, chỉ tay vào ngực mình:
"Gia Chính Kim!"
"Phố-phu-lu-xiu?"
Cô nàng vẫn ngơ ngác.
"Gia Chính Kim!"
Tôi kiên trì lặp lại.
"Phố-phu-lu-xiu?"
Vẫn không hiểu.
"Gia... Chính... Kim..."
Tôi nhấn mạnh từng chữ, nói chậm lại và lặp đi lặp lại mười mấy lần.
Cuối cùng cô nàng cũng vỡ lẽ, mặt sáng bừng lên:
"Gia... Chín... Chim..."
"Gia Chính Kim! Không phải Gia Chín Chim! Mà cái loại chim gì chín ở đây?"
Tôi lại phải phát âm thật rõ một lần nữa:
"Gia... Chính... Kim..."
"Gia... Gin... Kim..."
Tuy phát âm vẫn hơi "ngọng" nhưng ít ra cũng nghe ra được là cô ấy đã cố hết sức rồi.
"Thôi thế cũng được!"
Tôi chỉ vào mình một cái, rồi chỉ tay về phía cô ấy:
"Gia Chính Kim! Còn cô?"
"Gia... Gin... Kim..."
Cô nàng lấy ngón tay thon dài chỉ vào tôi, sau đó từ từ chỉ về phía mình, chớp mắt tinh nghịch:
"Tina!"
"Tina?"
Tôi sướng rơn, nãy giờ ông nói gà bà nói vịt cuối cùng cũng khớp được một phát:
"Cô tên là Tina à?"
"Tina!"
Cô nàng gật đầu lia lịa, rồi lại chỉ vào tôi:
"Gia Gin Kim!"
"Là Gia Chính Kim mà... thôi bỏ đi! Nghe cũng hơi giống rồi."
Tôi quyết định buông xuôi vụ phát âm.
"Ở đây nguy hiểm, đừng có một mình chạy ra ngoài!"
"Phố-phu-lu-xiu?"
Cô nàng nghiêng đầu, vẻ mặt lại trở về trạng thái "không hiểu gì".
"Đấy! Lại quay về vạch xuất phát rồi..."
Tôi bất lực vỗ trán, nghĩ một hồi rồi đưa hai tay lên làm mặt quỷ hù dọa:
"Ở đây, có quái vật 'gừ gừ'! Nó sẽ ăn thịt cô đấy!"
"Gừ gừ?"
Tina nhìn điệu bộ của tôi thì không sợ mà lại bật cười thành tiếng, giọng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận