Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Đô thị
  3. Chị Gái Tôi Là Đại Minh Tinh (Dịch)
  4. Chương 2: Ước mơ và ngôi sao

Chị Gái Tôi Là Đại Minh Tinh (Dịch)

  • 8 lượt xem
  • 2226 chữ
  • 2026-01-27 22:33:05

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nỗi thống khổ nhất trên đời vào mùa đông chính là phải dậy sớm, chỉ hận không thể cùng chăn gối quấn quýt bên nhau đến đầu bạc răng long.

Thế nhưng đây rõ ràng là một ngày hè nóng nực, Tần Trạch lẳng lặng nhai xong miếng bánh mì, chén sạch thịt xông khói và trứng ốp la, đợi ròng rã mười phút đồng hồ, "bà cô" kia mới chịu ló mặt ra sau ngàn lời mời gọi.

Cô nàng diện bộ đồ ngủ gấu trúc rộng thùng thình, chân xỏ dép lê đi "lạch bạch", mắt nhắm mắt mở như người cõi trên.

"Tối qua người bị hội chị em bạn dì của bà chuốc cho bán sống bán chết là tôi cơ mà? Cái bản mặt như kiểu bị tinh lực hút cạn của bà là sao đây?"

Tần Trạch cạn lời hỏi.

"Chú mày mới bị hút cạn ấy."

Bà chị uể oải lườm cậu một cái, lười nhác ngồi xuống ghế, đôi môi mọng khẽ chu lên:

"Hôm qua sau khi chú mày 'đắp chiếu' nằm đấy, mấy bà kia cũng sụm bà chè cả rồi, còn không phải một mình chị đây dọn bãi chiến trường sao? Đứa nào có gấu thì chị gọi điện cho chúng nó đến 'nhận xác', đứa nào chó độc thân không ai rước thì chị phải bắt taxi tống từng đứa về nhà. Hành hạ tới tận ba rưỡi sáng mới được chợp mắt đấy nhé, sáng nay đói quá mới phải bò dậy đây."

"Đáng đời!"

Tần Trạch hớp một ngụm sữa, thẳng tay vỗ chát một cái vào bàn tay đang tính thò ra chôm miếng thịt xông khói của cô:

"Đi đánh răng rửa mặt đi."

Bà chị "ồ" một tiếng, đứng dậy kiểu không xương, nhanh như chớp giật lấy miếng thịt tống vào mồm, rồi lê đôi dép chạy biến vào nhà vệ sinh, không quên thò đầu ra làm mặt quỷ trêu tức cậu.

Tần Trạch vờ giơ tay định đánh, cô nàng liền rụt cổ lại ngay lập tức.

Bà chị này chẳng bao giờ ra dáng làm chị, mà cậu cũng quen rồi, dù sao thì thằng em này cũng có ra dáng làm em đâu.

Có lẽ do gia giáo, từ nhỏ bố mẹ đã cực kỳ nghiêm khắc với Tần Trạch, chỉ sợ cái mầm non này sau này lớn lên lại mọc lệch thành cây vẹo.

Nhưng đối với bà chị thì lại nuông chiều hết mức, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.

Đãi ngộ của hai chị em cứ gọi là một trời một vực, nếu chị gái là con ruột, thì thằng em chắc chắn là quà tặng kèm khi nạp thẻ điện thoại. Lý do của ông già đưa ra rất đao to búa lớn: "Nghèo nuôi con trai, giàu nuôi con gái".

Thế nhưng mặc kệ bố mẹ nghiêm khắc ra sao, kỳ vọng "hóa rồng" thế nào, Tần Trạch vẫn cứ như một gã A Đẩu đỡ không nổi, cứ bình bình đạm đạm mà lớn lên tới năm hai mươi hai tuổi.

Ngược lại, bà chị được nuôi thả lỏng lẻo thì từ nhỏ đã là "con nhà người ta", lớn lên vẫn thông minh tuyệt đỉnh như cũ, thi vào đại học Phục Đán dễ như đi chơi.

"Con mà bằng được một nửa cái móng tay của con Bảo Bảo thì bố có nằm mơ cũng cười tỉnh." Đấy là câu cửa miệng mà ông già dùng để giáo huấn Tần Trạch.

Đúng thế, Bảo Bảo chính là tên của bà chị, tên đầy đủ là Tần Bảo Bảo, thanh xuân phơi phới tuổi hai lăm.

Tần Bảo Bảo từ nhà vệ sinh bước ra, sau khi tút tát lại bản thân thì trông như biến thành người khác.

Da dẻ trắng trẻo mịn màng, nghe đâu hồi đại học cô thường xuyên bị hội con gái sau lưng chửi là "đồ mặt hồ ly tinh".

"Đánh răng rửa mặt mất mười phút, giờ là 8 giờ 25 sáng. Cứ cho là bà giải quyết bữa sáng trong 5 phút, rồi về phòng thay đồ, trang điểm, sau đó bắt tàu điện ngầm... Thôi bỏ đi, khỏi tàu điện, đi ô tô cho nhanh. Tính toán thời gian thì hôm nay bà chắc chắn đi muộn. Muộn một ngày là bay màu tiền chuyên cần, thiệt hại 300 tệ, tương đương tiền ăn một tuần đấy."

Tần Trạch lạch cạch tính toán thiệt hại kinh tế do thói ngủ nướng của chị mình gây ra.

"Chị đây chưa bao giờ cần trang điểm nhé."

Tần Bảo Bảo nhăn mũi, trông có vẻ hơi nũng nịu kiểu con gái.

"Trọng điểm không phải là bà sắp đi làm muộn à!"

Tần Trạch phát hỏa.

"Đi làm gì tầm này, chị nghỉ việc rồi."

 Tần Bảo Bảo nuốt chửng miếng trứng, nhấp một ngụm sữa.

Tần Trạch giật mình: "Bà nghỉ lúc nào?"

"Nghỉ hôm qua, chị chưa nói với chú à?"

"Hoàn toàn không có ấn tượng gì luôn."

"Ồ, chắc nhiều việc quá nên chị quên mất."

"Đang yên đang lành nghỉ việc làm gì? Sếp bà sàm sỡ bà à?"

Đôi mắt phượng của Tần Bảo Bảo bỗng sáng rực lên, hí hửng nói: "Ý hay đấy! Lão già mà có hỏi thì chị cứ bài này mà diễn."

"Nực cười, bà tưởng tôi sẽ giữ bí mật cho bà chắc? Công việc đó ngon nghẻ thế còn gì, thực tập đã 5 ngàn tệ, chính thức thì lương tháng cả vạn, cuối năm thưởng tết ngập mồm. Thế mà bà phủi mông nghỉ luôn, định đi húp khí trời mà sống à?"

Tần Bảo Bảo chớp chớp mắt, dở chiêu thả thính: "Thì sau này chị dựa vào chú nuôi chứ sao."

"Cút cút cút, tôi còn chưa tốt nghiệp đây này."

Tần Trạch hừ hừ: "Năm ngoái lão già còn đi khoe khắp họ hàng đấy, mặt thì vênh lên tận trời mà mồm cứ giả bộ khiêm tốn: 'Ấy dào, cũng thường thôi mà, vào được công ty top 500 thế giới thôi chứ có gì đâu'..."

Tần Bảo Bảo cúi đầu, tỉ mỉ phết bơ đậu phộng lên bánh mì gối, miệng lúng búng:

"Hôm qua là sinh nhật chị mà, thời gian đúng là con dao bầu, ngoảnh đi ngoảnh lại chị sắp 'băm' tới nơi rồi. Chị nghĩ không thể cứ thế này mãi được, không thể lãng phí thanh xuân ở mấy cái công ty top 500 thế giới gì đó nữa. Chị muốn đập tan xiềng xích, thoát khỏi tư tưởng phong kiến, làm một thiếu nữ dũng cảm đi tìm giấc mơ!"

"Thiếu nữ hay 'thiếu phụ' đi tìm giấc mơ?"

 Tần Trạch cà khịa.

"Muốn chết à!"

Tần Bảo Bảo lườm cậu cháy mặt.

"Thế tóm lại bà định làm cái vẹo gì?"

Trong lòng Tần Trạch dâng lên một dự cảm chẳng lành.

"Mục tiêu của chị là bước lên màn ảnh, trở thành đại minh tinh, làm nữ thần quốc dân, hú hú hú!"

Tần Bảo Bảo bày ra cái tư thế như kiểu "nông nô vùng lên làm chủ".

Biết ngay mà!

Tần Trạch lẳng lặng lấy tay che mặt.

Cuộc đời Tần Bảo Bảo có một vết đen lớn và một niềm hối tiếc lớn.

Vết đen cái gọi là "tên cúng cơm".

Hồi cấp hai vì không chịu nổi đám bạn trêu chọc, cô lén lấy sổ hộ khẩu gia đình đi đổi tên.

Nhưng vì không đưa ra được lý do chính đáng (tên xấu quá không phải là lý do) và không có bố mẹ đi cùng ký giấy, cán bộ công an đã gọi điện về nhà hỏi.

Lão già nhà cậu chẳng nói chẳng rằng lao thẳng tới đồn, xách tai bà chị lôi về nhà.

Một trận "mưa roi" xuống xối xả, trong ký ức của Tần Trạch, đó là lần đầu tiên bố mẹ đồng tâm hiệp lực tẩn cô một trận ra trò.

Lần thứ hai là hồi cấp ba, vì vẻ ngoài xinh đẹp khí chất ngời ngời, Tần Bảo Bảo lọt vào mắt xanh của một gã săn đầu người.

Chẳng biết gã đó vẽ ra cái bánh vẽ to cỡ nào mà khiến cô coi việc trở thành đại minh tinh là ước mơ cả đời.

Nhưng tư tưởng ông già thì cổ hủ, không muốn con gái dấn thân vào cái giới giải trí lộn xộn.

Mẹ thì lo gã săn đầu người kia là quân lừa đảo, định lừa con gái bà đem đi bán vào ổ nhền nhện, thế là lại thêm một trận mưa roi nữa.

Tần Bảo Bảo coi đó là niềm hối tiếc lớn nhất đời mình.

Thực ra bố mẹ không biết, sau kỳ thi đại học, Tần Bảo Bảo vốn định điền nguyện vọng một vào Học viện Hí kịch Thượng Hải.

Vạn may là có Tần Trạch liều chết ngăn cản, nếu không trận mưa roi thứ ba chắc chắn đang chờ đợi cô rồi.

Bẵng đi bao nhiêu năm, không ngờ cô vẫn chưa từ bỏ cái ý định tai quái này.

"Bà thôi đi, minh tinh có gì tốt đâu, bề ngoài hào nhoáng chứ sau lưng toàn cay đắng thôi. Cái xã hội này đen tối lắm, bà cứ đâm đầu không suy nghĩ vào cái chốn giang hồ này thì chưa đầy hai năm là nát đời ngay, mà chưa chắc đã làm nên trò trống gì."

Tần Trạch nghiêm túc lên lớp.

"Chị không quan tâm, chị không quan tâm!"

Tần Bảo Bảo vặn vẹo thân mình, bày ra bộ dạng ăn vạ.

"Làm nũng với tôi vô dụng thôi, bớt chiêu này đi. Chuyện này lớn quá rồi, tôi phải báo cáo với lão già."

Tần Trạch thò tay vào túi quần rút điện thoại.

Tần Bảo Bảo lập tức vồ tới, giữ chặt lấy tay cậu, bộ dạng đáng thương tội nghiệp: "Đừng mà, lão già biết được sẽ đánh chết chị mất."

"Bà bớt gây chuyện đi được không? Lão già có đánh chết bà không thì tôi không biết, nhưng nếu tôi biết mà không báo cáo thì chắc chắn lão sẽ đánh chết tôi."

Tần Trạch ấn trán cô, cố sức đẩy ra, đồng thời lôi được cái điện thoại ra ngoài.

Đúng lúc này, trong đại não cậu vang lên một âm thanh máy móc:

"Nhiệm vụ chính tuyến: Hỗ trợ Tần Bảo Bảo ký hợp đồng với 'Công ty giải trí Tinh Nghệ'. Thành công nhận 300 điểm tích lũy, thất bại trừ 100 điểm."

Cái quái gì thế?

Tần Trạch ngẩn người, nhân lúc cậu mất tập trung, Tần Bảo Bảo nhanh tay đoạt lấy điện thoại, giấu nhẹm ra sau lưng như hộ vệ miếng mồi ngon.

Ảo giác à? Hay chưa tỉnh rượu hẳn?

"Trả điện thoại đây!"

Tần Trạch nổi đóa.

Trước mắt còn có một chuyện quan trọng gấp trăm lần, phải tìm cách khiến cái người đàn bà này từ bỏ cái ý nghĩ phi thực tế kia... dù xem chừng không khả quan cho lắm.

Tính cách Tần Bảo Bảo bướng bỉnh thế nào cậu biết rõ nhất, nhưng cô lại cực kỳ sợ bị ăn đòn.

Trước đây ở nhà còn có bố mẹ áp chế, giờ ra ngoài ở riêng, cô như con ngựa đứt cương không ai quản nổi.

Lão già bảo cậu đến ở cùng chị gái, chắc chắn cũng có ý "thay cha quản con".

Ít nhất cũng phải trông chừng cô, không để cô làm loạn, ví dụ như nghỉ việc để đi làm ca sĩ diễn viên gì đó chẳng hạn.

Gặp phải chuyện này, cậu bắt buộc phải gọi điện báo cáo về "tổng bộ", nếu không chính là cậu tắc trách, cái nồi này cậu không đội nổi đâu.

Tần Bảo Bảo đem điện thoại nhét tọt vào trong tâm hồn "36D", ưỡn ngực lên thách thức: "Ngon thì nhào vô! Chú mày dám động vào chị, chị bảo lão già là chú mày dám 'sàm sỡ' chị đấy!"

Bà thôi ngay đi cho tôi nhờ!

Đầu Tần Trạch lúc này toàn là lời muốn chửi thề.

"Chị à, mình ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng đi."

Tần Trạch quyết định dùng chính sách nhu hòa:

"Không phải thằng em này ngăn cản chị đuổi theo ước mơ, nhưng chị không đi đúng đường vào cái lứa tuổi đẹp nhất, giờ thì muộn rồi bà chị ạ. Bà đã hai mươi lăm tuổi đầu rồi, hình tượng thiếu nữ trong sáng chắc chắn là vứt đi rồi nhé. Ở cái tầm tuổi này, không dựa vào thực lực thì sao sống sót nổi trong showbiz? Chỉ có nước 'cởi' thôi, bà muốn ngày ngày bị quy tắc ngầm, rồi 'lên giường' với đủ loại đàn ông à? Cái giới giải trí này vừa nhiều tiền vừa hào nhoáng, ai mà chẳng muốn chen chân vào, cạnh tranh khốc liệt thế nào bà cũng biết rồi đấy. Làm ơn đi, bà học Phục Đán chứ không phải Học viện Hí kịch, bà tranh sao nổi với đám sinh viên chuyên ngành mới ra trường? Bà biết diễn không? Có kỹ năng diễn xuất căn bản không? Hai mươi lăm tuổi rồi, bớt trẻ con đi được không."

"Chị có nhan sắc."

Tần Bảo Bảo ngẩng cao cái gương mặt hồ ly tinh kia lên.

"Nhan sắc cái con khỉ. Có phải bà uống 'súp gà' cho tâm hồn quá liều rồi không? Showbiz mà chỉ dựa vào mặt là xong à? Trên trái đất này trai xinh gái đẹp thiếu gì mà phải đến lượt bà."

Tần Trạch gắt.

"Ký chủ, ngươi sai rồi. Ta từng đến một không gian song song, nghệ sĩ ở đó hoàn toàn không có kỹ năng diễn xuất gì cả, chỉ cần dựa vào mỗi cái mặt là có thể tung hoành giới giải trí."

Cái giọng nói kỳ quái kia lại vang lên.

"Ai đấy!"

Tần Trạch nhảy dựng lên, kinh hãi nhìn quanh quất, trông chẳng khác gì một con mèo bị dẫm phải đuôi.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top