Phong Long Sinh tiến tới phía sau, khẽ cốc đầu con trai một cái rõ đau.
Dù miệng đang bị bịt kín, "ông tướng" ấy vẫn chẳng chịu yên, cứ cố hết sức ú ớ thanh minh. Những âm thanh phát ra nghe như "thiên thư", chẳng ai có thể giải mã nổi.
"Nhung... Nhung... ghét... Vũ Vũ rồi..."
Cậu vừa thút thít vừa lầm bầm, đôi tay nhỏ ra sức gỡ bàn tay đang chặn miệng mình ra nhưng hoàn toàn vô ích.
(Thực ra ý cậu là: "Nhung Nhung chán ghét em rồi, em không muốn ở với các anh đâu!")
"Em trai ngoan, đừng nghe Đỗ Vũ nói bậy. Nhung Nhung làm sao mà ghét em cho được?"
Mạnh Triết đứng bên cạnh, trán đầy vạch đen.
Dù chẳng hiểu Vũ Vọng đang lảm nhảm gì, nhưng nhìn cái vẻ mặt tội nghiệp kia là anh cũng đoán ra được tám chín phần.
"Đúng đúng, là anh nói bậy, anh sai rồi!"
Đỗ Vũ vội vàng nhận lỗi.
Ở cái nhà họ Phong này, làm Vũ Vọng khóc là trọng tội không thể dung thứ.
Hình phạt nhẹ nhất là giúp má Lỗ tổng vệ sinh cả tháng trời.
Nhìn tình hình này, Đỗ Vũ tự nhủ chắc mình phải trực nhật ba tháng mất thôi.
"Vũ Vọng ngoan nào, Nhung Nhung thích con còn không kịp, sao mà ghét con được?"
Phong Long Sinh cũng vội vàng gia nhập hàng ngũ "dỗ trẻ".
"Thật... thật không ạ?"
(Vũ Vọng ú ớ hỏi lại: "Có thật không cha?")
Cậu ngừng khóc hẳn.
Gương mặt vì nãy giờ bị bịt miệng, hít thở không thông nên đỏ bừng lên như quả táo chín.
Đôi mắt to tròn vốn đã trong trẻo, nay được nước mắt gột rửa lại càng thêm long lanh, thuần khiết như một viên pha lê.
"Có thật không á?"
Nhậm Ngã Hành suýt chút nữa thì "thổ huyết", cái cách phát âm nũng nịu này thật khiến người ta vừa thương vừa buồn cười.
Thấy mặt cậu đỏ gay, anh vội nhắc Bạch Dật Phong:
"Anh ba, buông nó ra đi, anh định làm nó ngạt thở đấy à?"
Bạch Dật Phong giật mình buông tay, áy náy nhìn cậu em đang tham lam hít lấy hít để không khí:
"Anh xin lỗi, Vũ Vũ không sao chứ?"
Vừa lấy lại nhịp thở, Vũ Vọng đã ba bước thành hai, lao đến bên cạnh Phong Long Sinh, nắm lấy cánh tay ông mà lắc lấy lắc để như một chú cún nhỏ:
"Cha ơi, cha nói thật nhé? Nhung Nhung thích con thật sao? Thật ạ? Thật ạ?"
"Đừng lắc nữa, đừng lắc nữa!"
Phong Long Sinh vội cản con trai lại, bộ xương già này của ông sắp bị đứa con ngốc quý hóa này lắc cho rụng rời mất rồi.
Đợi cậu bình tĩnh lại, ông mới âu yếm vỗ vỗ trán cậu:
"Thật mà, chính miệng con bé đã nói với cha như thế."
"A! Thích quá đi!"
Cậu reo hò ầm ĩ: "Nhung Nhung thích mình rồi!"
Cảm xúc thay đổi nhanh như chớp, nỗi buồn bực lúc nãy bay sạch sành sanh.
Cậu bắt đầu nhảy cẫng lên, khoa chân múa tay chạy vòng quanh mọi người như một đứa trẻ được quà.
"Ông tướng của tôi ơi, ngồi yên nào!"
Mạnh Triết phải túm chặt lấy vai cậu.
Cứ để cậu làm loạn thế này thì họ chưa đưa cậu đi được mà cả đám đã ngất vì chóng mặt trước rồi.
"Gì thế ạ? Gì thế ạ?"
Vũ Vọng ra sức giãy giụa, tay chân khua khoắng muốn thoát khỏi vòng vây của anh cả.
Nhìn cậu lúc này chẳng khác nào một chú mèo nhỏ bị xách cổ, tứ chi lắc lư vô vọng nhưng gương mặt vẫn rạng ngời niềm vui.
(Thật sự là đáng yêu đến mức không ai nỡ giận!)
Thấy cậu vui vẻ trở lại, cả nhà họ Phong đều thở phào nhẹ nhõm.
Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, nếu để "hoàng thái tử" của Phong thị khóc đến long trời lở đất, sáng mai báo chí chắc chắn sẽ giật tít "Hào môn ngược đãi con trai" cho mà xem.
"Thế em không muốn đi đón cô Kiều nữa à?"
Bạch Dật Phong mỉm cười trêu, nhìn cái vẻ hớn hở kia chắc là quên béng mục đích chính rồi.
"Hả?"
Cậu khựng lại, ngơ ngác một hồi lâu mới phản ứng kịp:
"Muốn chứ, muốn chứ!"
Suýt chút nữa thì Vũ Vũ quên mất phải đi đón Nhung Nhung rồi.
"Ha ha, quả nhiên là quên thật."
"Vậy đi thôi, các anh đưa em đi."
Mạnh Triết trực tiếp dắt tay cậu lôi ra ngoài.
Ba người còn lại thong dong bước theo sau, tạo nên một khung cảnh hào môn đầy ấm áp.
"Mấy đứa đưa nó đến nơi rồi về nhé, sáng mai sang đón cũng được."
Phong Long Sinh đứng ở cổng lớn dặn dò theo.
Đỗ Vũ quay đầu lại, nhìn cha nuôi mà muốn "cạn lời".
Từ đây đến nhà họ Kiều cũng mất cả tiếng đồng hồ, đón đưa xong thì trời cũng sáng, còn ngủ nghê gì nữa?
Chi bằng sang đó xin ngủ ké phòng khách cho tiện.
Trên chiếc xe sang trọng đang lướt đi trong đêm, Vũ Vọng không lúc nào ngồi yên.
Hai tay cậu chống xuống ghế, mông nhổm lên, mắt dán chặt vào cửa sổ, háo hức quan sát mọi thứ xung quanh.
"Ngồi yên nào Vũ Vũ, xe đang chạy nhanh đấy."
Bạch Dật Phong ngồi ở ghế lái, nhìn qua gương chiếu hậu mỉm cười nhắc nhở.
"Vâng ạ!"
Cậu ngoan ngoãn ngồi xuống, nhưng đôi mắt to tròn vẫn không ngừng nhìn ra xa, như thể làm vậy sẽ giúp xe chạy nhanh hơn để mau chóng được gặp Nhung Nhung.
"Em đoán là người nhà họ Kiều sẽ hận chúng ta thấu xương cho xem."
Đỗ Vũ ai oán thở dài.
Ba giờ sáng chạy đến phá đám giấc ngủ của người ta, không bị mắng mới là lạ.
"Đừng có nói gở."
Mạnh Triết lạnh lùng cảnh cáo.
Đỗ Vũ lập tức ngậm miệng.
Anh chàng này vốn chẳng sợ trời không sợ đất, chỉ sợ đúng hai thứ: một là Vũ Vọng khóc, hai là Mạnh Triết nổi giận.
Mạnh Triết bình thường điềm đạm, yêu thương đàn em là thế, nhưng khi anh đã thực sự tức giận thì còn đáng sợ hơn cả "quả bom nổ chậm" Nhậm Ngã Hành nhiều.
Nhậm Ngã Hành ngồi ở ghế phụ cũng liếc nhìn Đỗ Vũ một cái đầy khinh bỉ.
Đáng đời! Kẻ không biết suy nghĩ thì phải bị dạy dỗ như thế mới chừa.
Chiếc xe tiếp tục lao đi trong đêm, chở theo một trái tim ngây ngô đang rộn ràng niềm hạnh phúc về phía người con gái mà cậu yêu nhất.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận