“Cũng được.”
Bà Lâm Tuyết gật đầu.
Thú thực, sau một đêm bị anh chàng "ông tướng" này giày vò, mọi người đều đã mệt rã rời.
“Đào quản gia, phiền ông dẫn mấy vị đây sang phòng khách nghỉ ngơi nhé.”
Đào quản gia cung kính cúi đầu, rồi nhanh chóng đưa nhóm người rời đi.
“Chuyện này... là sao thế bà nó?”
Kiều Nguyên Sinh nãy giờ sợ đến thót tim, đợi khi mọi người đi khuất mới dám ló mặt ra, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác không hiểu mô tê gì.
Bà Lâm Tuyết cười khổ, khẽ liếc nhìn chồng:
“Thì chẳng phải cậu Phong đây giữ đúng lời hứa với con gái mình đó sao, đến ‘sớm’ để đón nó mà.”
Bà cố ý nhấn mạnh chữ ‘sớm’.
Trong lòng bà thầm nghĩ, chàng rể ngốc này của nhà họ Phong thật quá đỗi chân thành và đáng yêu, có lẽ chính Nhung Ngọc cũng chẳng thể ngờ anh lại đến đón mình vào cái giờ oái oăm thế này.
“Hả?” Kiều Nguyên Sinh chợt hiểu ra, ông nhìn lên chiếc đồng hồ cổ điển trên tường.
Mới có 3 giờ 45 phút sáng. Quả thật là... sớm đến mức không thốt nên lời.
Bà Lâm Tuyết ngáp dài một cái, kéo tay chồng:
“Thôi, về phòng ngủ tiếp đi ông. Tôi buồn ngủ díp cả mắt rồi!”
………
Tại cửa phòng của Kiều Nhung Ngọc, Tiểu Lỵ dẫn Phong Vũ Vọng dừng bước.
Cô ngáp ngắn ngáp dài, giọng uể oải:
“Tự anh vào đi nhé, tôi phải đi ngủ đây.”
Vũ Vọng ngoan ngoãn gật đầu thật mạnh:
“Được, cô đi đi.”
Nhìn dáng vẻ ngây ngô của anh, Tiểu Lỵ vẫn thấy hơi lo lắng, hỏi lại:
“Một mình anh vào đó ổn chứ?”
Anh lại dùng sức gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ:
“Vũ Vũ không sao đâu!”
Thấy anh quả quyết, Tiểu Lỵ mới yên tâm quay người xuống lầu.
Đợi bóng cô khuất hẳn, Phong Vũ Vọng mới rón rén mở hé cửa, khẽ thò cái đầu nhỏ vào bên trong dò xét.
Thực ra, ngay từ lúc tiếng chuông cửa rộn rã dưới nhà vang lên, Kiều Nhung Ngọc đã tỉnh giấc.
Cô ngồi tựa lưng vào thành giường, mái tóc dài như suối xõa tung sau lưng, đôi mắt mông lung nhìn ra cửa. Cô đã đoán chắc chắn là anh rồi.
Vừa thấy cái đầu bù xù của Vũ Vọng thò vào, cô không kìm được mà nở một nụ cười rạng rỡ. Quả nhiên là anh mà!
Giây phút nhìn thấy người thương, Phong Vũ Vọng như bị trúng bùa mê.
Anh ngây ngốc đẩy cửa bước vào, đứng lặng ở lối vào mà nhìn cô không chớp mắt.
Trong tâm trí thuần khiết của anh lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ: Nhung Nhung đẹp quá, đẹp như tiên nữ vậy!
Dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt ấm áp, Kiều Nhung Ngọc hiện lên dịu dàng như một giấc mơ.
Bộ đồ ngủ bằng lụa trắng thanh khiết càng tôn lên làn da trắng ngần và đôi môi đỏ mọng hơi sưng vì ngái ngủ.
Cô tỏa ra một sức hút khiến trái tim anh đập loạn nhịp.
Nhung Ngọc mỉm cười, khẽ vẫy tay, giọng nói ngọt ngào như rót mật:
“Vũ Vũ, lại đây với em.”
“Ừm...”
Anh khẽ thỏ thẻ, đôi chân từ từ nhấc lên như sợ làm vỡ không gian yên tĩnh này.
“Đóng cửa lại đã nào.”
Thấy anh cứ ngẩn ngơ nhìn mình đến quên cả trời đất, cô càng cười tươi hơn.
“Được ạ.”
Vũ Vọng nghe lời, xoay người đóng cửa nhưng ánh mắt vẫn không nỡ rời khỏi cô.
Kết quả là đầu xoay một hướng, người vặn một hướng, loay hoay mãi mới khép được cánh cửa phòng.
Sau đó, anh lại chậm rãi bước về phía giường.
Từng bước chân vô cùng cẩn trọng, giống như sợ đi nhanh quá thì ảo ảnh xinh đẹp trước mắt sẽ tan biến mất.
Anh đi chậm đến mức có lẽ một chú rùa bò cũng sẽ nhanh hơn anh.
Đáng yêu quá mất thôi!
Nhung Ngọc thầm nghĩ, cô lại giơ tay vẫy vẫy:
“Nhanh lên chút nào, Vũ Vũ!”
Vừa nghe tiếng giục, "thước phim quay chậm" bỗng chốc được tua nhanh hết tốc lực.
Chỉ trong chớp mắt, anh đã đứng sừng sững trước giường cô.
Nhung Ngọc nhìn anh, trái tim tràn ngập sự cưng chiều.
Cô yêu chết cái sự ngoan ngoãn này của anh mất thôi!
Cô nằm xuống, kéo một góc chăn lên, vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh:
“Lên đây, nằm cạnh em này.”
“Dạ.”
Anh ngồi xuống mép giường, cẩn thận cởi giày và tất ra.
“Cởi bớt áo ngoài ra đi anh, mặc nhiều thế này ngủ không thoải mái đâu.”
Cô dịu dàng nhắc nhở.
“Vâng ạ.”
Vũ Vọng đứng dậy, bắt đầu cởi bỏ từng lớp áo.
Từ áo khoác đến sơ mi, rồi đến quần dài...
Mỗi khi cởi một lớp, anh lại lén nhìn cô một cái, thấy cô vẫn đang nhìn mình, gương mặt anh thoáng chốc đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Nhung Ngọc nhìn biểu cảm thẹn thùng của anh mà bật cười.
Thực ra, đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn một người đàn ông cởi đồ trước mặt mình, dù cố tỏ ra bình thản nhưng trong lòng cô cũng đang rối bời, phải tự trấn an bản thân mãi mới dám nhìn thẳng vào anh.
Khi thấy anh định cởi nốt lớp lót cuối cùng, cô vội vàng lên tiếng ngăn lại vì ngượng ngùng:
“Đủ rồi, không cần cởi cái đó đâu!”
Dưới ánh đèn, lồng ngực rắn chắc và những thớ cơ bụng săn gọn của anh hiện ra đầy nam tính.
Nhung Ngọc không kìm được mà đỏ mặt, thầm cảm thán: Không ngờ chàng ngốc của mình lại có thân hình gợi cảm đến thế.
Vũ Vọng ngượng nghịu chui vào trong chăn, nằm nghiêng người nhìn chằm chằm vào cô.
Khi đôi chân anh vô tình chạm phải bàn chân mềm mại của cô dưới lớp chăn, khuôn mặt anh đỏ rực lên như lửa đốt, thậm chí cả cổ cũng đỏ lựng theo.
Sau khi đã đắp chăn cẩn thận cho cả hai, Nhung Ngọc mới quay sang nhìn anh.
“Nhung... Nhung Nhung... Nhung...”
Vì quá hồi hộp, anh bắt đầu lắp bắp, đầu óc trống rỗng không biết phải nói gì, dù bình thường anh vốn dĩ đã chẳng thể nói năng lưu loát.
Nhung Ngọc vươn tay, áp lòng bàn tay mềm mại lên má anh, giữ chặt lấy gương mặt đang nóng bừng đó.
Cô nhìn sâu vào mắt anh, khẽ cười dịu dàng: “Đừng lo lắng thế, em có ăn thịt anh đâu mà sợ?”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận