Khó khăn lắm mới chợp mắt được một lát vậy mà lại bị đánh thức, Đỗ Vũ thầm nghĩ kiếp trước chắc chắn mình nợ tên ngốc này nên thượng đế mới phái cậu ta xuống để "hành hạ" anh thế này.
“Vũ Vũ xin lỗi anh hai... Vũ Vũ sai rồi ạ.”
Chàng trai nhỏ cúi đầu, đôi vai hơi so lại vì hối lỗi.
Anh không tìm thấy Nhung Nhung đâu, trong lòng lo lắng đến phát hoảng nên mới lỡ hét to vài tiếng, chẳng ngờ lại làm phiền đến giấc ngủ của anh hai.
Lúc này, Đỗ Vũ đang tựa mình bên cửa, chiếc áo khoác hờ trên vai cùng chiếc quần tây hơi nhăn tạo nên một khí chất lười biếng, phong trần đầy mê hoặc.
Thế nhưng, vừa nhìn thấy gương mặt anh, Kiều Nhung Ngọc đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Một bên mắt của anh bầm tím, trông chẳng khác nào một chú "gấu trúc" đáng nghiệp.
Đỗ Vũ đương nhiên biết cô đang cười gì.
Anh nghiến răng thầm rủa cái tên Nhậm Ngã Hành đáng ghét, cú đấm đó quả thực đã làm mất hết hình tượng soái ca của anh rồi.
Anh trừng mắt nhìn Nhung Ngọc, lòng thầm nghĩ không biết có nên tiến tới mắng cô một trận cho bõ tức không.
Cô gái này thật là, không thấy anh đang tức đến sắp "phun lửa" hay sao mà còn cười tươi đến thế?
“Nhung Nhung ơi? Em cười gì thế?”
Phong Vũ Vọng ngơ ngác nhìn cô, đôi mắt trong veo đầy vẻ khó hiểu.
Nhung Ngọc cười đến nghiêng ngả, mãi một lúc sau mới dần ngừng lại.
Cô dịu dàng vươn tay, khẽ giữ lấy gương mặt Vũ Vọng, xoay anh về phía cửa để cùng thưởng thức "kỳ quan" hiếm có:
“Vũ Vũ nhìn xem, anh có thấy anh ấy giống con gì không?”
Nhìn thấy cái quầng thâm tím ngắt trên mặt anh hai, Nhung Ngọc lại không nén được tiếng cười khúc khích.
“Giống gì ạ?”
Vũ Vọng vẫn ngây ngô.
Với anh, anh hai vẫn rất ổn, ngoại trừ cái mắt tím bầm kia.
Anh ghé sát lại, thỏ thẻ hỏi bằng giọng điệu vô cùng đáng yêu: “Anh hai ơi, sao mắt anh lại tím như quả mận thế kia ạ?”
Câu hỏi ngây thơ như xát muối vào lòng Đỗ Vũ, anh chẳng lẽ lại mặt dày đi thừa nhận mình vừa bị người ta đấm cho một trận sao?
“Là anh giúp cậu ấy ‘trang điểm’ thêm một chút thôi.”
Nhậm Ngã Hành từ phía sau thong thả bước vào, thanh âm mang theo chút giễu cợt.
“Ngã Hành, cậu...!”
“Chỉnh lại quần áo cho đàng hoàng đi.”
Mạnh Triết đi sau cùng, vừa thấy dáng vẻ xộc xệch của Đỗ Vũ liền chau mày nhắc nhở.
Giọng anh nghiêm nghị nhưng đầy uy lực của một người anh cả. Đỗ Vũ nghe thấy thế liền ngoan ngoãn cài lại cúc áo, không dám ho he nửa lời.
“Đói bụng quá đi mất!”
Bạch Dật Phong cũng vừa bước tới, xoa xoa cái bụng đang biểu tình.
Thấy mọi người đã đông đủ, Lâm Tuyết nở nụ cười hiền hậu:
“Mọi người ngồi xuống đi, tôi đã chuẩn bị cafe và bánh mì nướng nóng hổi cho các cậu đây.”
Hương cafe hảo hạng tỏa ra nồng nàn, đánh thức mọi giác quan.
Bạch Dật Phong nâng tách cafe, hít hà một hơi thật sâu rồi xuýt xoa:
“Cafe này tuyệt quá, thật là cứu rỗi tâm hồn tôi lúc này mà!”
Kiều Nguyên Sinh cũng mỉm cười mời mọi người dùng bữa.
Cả đêm qua mọi người đã vất vả vì chuyện của gia đình ông, nhìn ai cũng thấm mệt nên bữa sáng này chính là lời cảm ơn chân thành nhất.
Hương thơm của cafe len lỏi vào cánh mũi của Vũ Vọng.
Anh nhìn cốc sữa trắng trên tay mình, rồi lại nhìn những tách cafe đen sánh, khẽ nuốt nước bọt nũng nịu:
“Nhung Nhung ơi... em cũng muốn uống cafe...”
“Không được!”
Mạnh Triết ngồi bên cạnh chưa đợi Nhung Ngọc lên tiếng đã dứt khoát ngăn cản.
“Nhưng mà...”
Thấy ai cũng được uống thứ nước thơm lừng đó trừ mình, Vũ Vọng tủi thân đến mức đôi mắt to tròn bắt đầu rưng rưng, đỏ hoe như sắp khóc đến nơi.
Nhung Ngọc thấy vậy liền nhẹ nhàng xé một miếng bánh mì nhỏ, ân cần đưa đến tận miệng anh. Cô nhìn anh bằng ánh mắt vừa bao dung vừa kiên định:
“Ngoan, không được khóc nào. Anh là đàn ông cơ mà, sao lại vì một chút cafe mà rơi nước mắt chứ? Em cũng đâu có uống đâu, chúng mình cùng ăn bánh mì nhé?”
Vũ Vọng nghe lời "vợ" dặn, liền ngoan ngoãn há miệng ăn miếng bánh mì, cố nuốt nước mắt vào trong nhưng vẫn không nhịn được mà ấm ức lí nhí:
“Vũ Vũ biết rồi... nhưng Vũ Vũ vẫn muốn nếm thử một chút thôi mà...”
Bốn người anh nuôi nhìn cảnh này mà không khỏi kinh ngạc.
Bình thường, một khi "ông tướng" này đã muốn cái gì là trời gầm không nhả, chẳng ai dỗ nổi.
Vậy mà chỉ cần một câu nói của Nhung Ngọc, anh lại có thể thu lại nước mắt nhanh đến thế. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!
“Cậu mà uống cái này là đi đời đấy!”
Đỗ Vũ vẫn còn cáu kỉnh vì cái mắt bầm, liền bồi thêm một câu.
Nhung Ngọc vừa chăm chú đút cho anh ăn, vừa dịu dàng hỏi:
“Vũ Vũ bị dị ứng với cafe sao anh?”
Anh lắc đầu mờ mịt, cái từ "dị ứng" này nghe xa lạ quá, anh chẳng hiểu gì cả.
“Anh đã uống bao giờ chưa?”
Anh gật gật đầu, hình như là hồi nhỏ có uống một lần, nhưng vị thế nào thì anh quên sạch rồi.
“Lúc đó anh thấy thế nào?”
Vũ Vọng lại lắc đầu.
Chuyện lâu lắm rồi, làm sao anh nhớ nổi cảm giác lúc ấy ra sao.
Đỗ Vũ thở dài, không chịu nổi cảnh hỏi đáp chậm chạp này nên lên tiếng kể lại:
“Năm 10 tuổi, nó từng uống trộm cafe của quản gia. Kết quả là tim đập nhanh liên hồi, chân tay co giật, sốt cao suýt chút nữa là không giữ được mạng. May mà quản gia phát hiện kịp lúc, nếu không thì giờ làm gì còn tên ngốc này ở đây mà đòi uống nữa!”
Nghe đến đây, ánh mắt Nhung Ngọc thoáng hiện lên vẻ xót xa.
Cô siết nhẹ tay anh, thầm nhủ từ nay về sau, cô sẽ là người canh chừng từng miếng ăn giấc ngủ, tuyệt đối không để "chàng trai của cô" gặp phải bất cứ nguy hiểm nào nữa.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận