Nhưng lúc này, Lâm Phi nào có tâm trí quản đến chuyện sống chết của gã?
Sau một kiếm đả thương cự mãng, Lâm Phi không thừa thắng truy kích mà nhanh chóng nhặt lấy bình ngọc dưới đất.
Chẳng kịp nhìn xem bên trong đã ngưng kết được giọt Hoàng Tuyền Chân Thủy nào chưa, hắn trực tiếp rút nắp bình, ném thẳng về phía cái miệng đỏ lòm như chậu máu của con quái xà.
"Hy vọng hữu dụng, nếu không sẽ phiền toái lớn..."
Nhìn bình ngọc rơi vào miệng cự mãng, dù kiếp trước đã kinh qua vô số lần sinh tử rèn luyện nên tâm tính trấn định, nhưng vào khắc này, Lâm Phi cũng không nén nổi vẻ căng thẳng.
Thời gian như ngưng đọng, dài dằng dặc...
Cuối cùng, ngay lúc Lâm Phi cảm thấy lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi, con cự mãng đang cuồng bạo bỗng khựng lại bên bờ sông.
Cái đầu khổng lồ thu về, thân xà dài mấy trăm trượng cũng không còn lăn lộn giữa dòng Âm Hà nữa, tựa như bị một sức mạnh vô hình nào đó phong ấn, đột ngột trở nên tĩnh lặng.
"Hô..."
Lâm Phi thở hắt ra một hơi, tay nghịch cầm kiếm, chậm rãi bước về phía bờ Âm Hà.
"Lâm... Lâm sư huynh, huynh... huynh cẩn thận..."
Tô sư đệ chật vật phá tan lớp băng vây khốn, lộn nhào chạy về phía bờ sông.
Vừa ngoảnh lại đã thấy hành động như tự sát của Lâm Phi, chẳng biết là lương tâm trỗi dậy hay sợ Lâm Phi chết thì mình cũng mất mạng, kẻ vốn luôn tư lợi như gã lại phá lệ mở miệng nhắc nhở một câu.
Lâm Phi không đáp, chỉ giơ tay ra hiệu im lặng.
Đôi mắt hắn từ đầu chí cuối vẫn đối diện với con cự mãng đang tĩnh lặng một cách quái dị kia.
"Lại đây!"
Một người một mãng nhìn nhau chừng một khắc đồng hồ, Lâm Phi mới đột ngột vẫy tay, trầm giọng gọi.
"Hả?"
Tô sư đệ ở đằng xa sửng sốt, kinh hãi lùi lại mười mấy bước.
Nhưng ngay sau đó, gã nhận ra có điều không ổn.
Lâm sư huynh không phải đang gọi gã.
Cảnh tượng tiếp theo khiến Tô sư đệ suýt nữa thì bật khóc vì sợ hãi.
Theo tiếng gọi của Lâm sư huynh, con cự mãng to lớn ngoài sức tưởng tượng kia thật sự ngoan ngoãn đưa đầu lại gần.
"Xong rồi..."
Tô sư đệ hối hận xanh ruột.
Sớm biết thế này gã đã chẳng chạy đến Âm Hà làm gì.
Lâm sư huynh cũng thật là, có cơ hội chạy không chạy, lại còn gọi con cự mãng tới.
Tới làm gì?
Tới để ăn thịt cả hai người sao?
Nhưng rồi, một màn quỷ dị hơn hiện ra trước mắt gã.
Khi đầu cự mãng hạ xuống, Lâm Phi vươn tay vỗ mạnh hai cái lên đầu nó, miệng còn không ngừng trách mắng.
Nghe kỹ lại, dường như hắn đang mắng:
"Ta bảo ngươi trông coi đồ vật cho tốt, ngươi lại chạy đến Âm Hà này, còn học theo lũ yêu vật ăn thịt người? Ngươi muốn tạo phản đúng không?"
Lạ lùng thay, con cự mãng vừa rồi còn hung hăng không ai bì nổi, nay bị Lâm Phi vừa đánh vừa mắng lại chẳng hề phát hỏa, ngược lại còn dễ bảo cúi đầu xuống thấp hơn một chút, như để Lâm Phi đánh cho tiện tay...
"Được rồi, đừng có giả vờ lấy lòng. Cút về Âm Hà mà trấn thủ đi, vài ngày nữa ta sẽ đến tìm ngươi, lúc đó dẫn ta về xem lại chỗ cũ. Cút!"
Theo cái vỗ nhẹ của Lâm Phi, cái đầu khổng lồ dữ tợn ấy thật sự thu lại, gật gật với hắn hai cái rồi mới chậm rãi chìm xuống lòng sông.
Sau một hồi sóng cuộn, nó hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt hai người.
"Xong rồi, đi thôi."
Lâm Phi nhặt mấy viên Yêu Đan rơi vãi trên đất.
Lần này tổn thất không nhỏ, săn giết cả trăm yêu vật suốt mấy ngày mới ngưng tụ được một giọt Hoàng Tuyền Chân Thủy, lại lãng phí lên người kẻ tham ăn này.
Muốn hóa giải nửa khối Thần Phù đã hỏng kia, xem ra lại phải khổ cực thêm mấy ngày nữa.
"Lâm... Lâm sư huynh, vừa rồi... vừa rồi là..."
Tô sư đệ lúc này sợ đến mức không nói nên lời.
Nhìn Lâm Phi, gã còn thấy khó tin hơn cả việc đối mặt với con cự mãng lúc nãy.
Dù thiếu kiến thức đến đâu, gã cũng biết con mãng xà kia tuyệt đối không phải yêu vật tầm thường.
Uy thế đó có khi đã đạt đến cấp bậc Yêu Vương. Yêu Vương là khái niệm gì?
Đó là tồn tại có thần thông thông thiên triệt địa, một niệm dâng nước, một niệm lấp biển.
Những hạng như Mệnh Hồn cảnh hay Kim Đan cảnh trước mặt Yêu Vương chẳng qua chỉ là mồi nhắm.
Nếu một vị Yêu Vương xuất thế, e rằng cả Vấn Kiếm Tông chỉ có Chưởng giáo mới đủ sức đánh một trận.
Vậy mà vừa rồi, một vị Yêu Vương như thế trước mặt Lâm sư huynh lại giống như sủng vật, mặc cho huynh ấy vừa đánh vừa mắng.
Nếu không tận mắt chứng kiến, ai dám tin đây là sự thật?
Nghĩ lại việc mình từng mưu đồ đoạt Âm Phù pháp khí của Lâm sư huynh, thật là nực cười.
May mà Quỷ Dạ Xoa xuất hiện phá hỏng âm mưu đó, nếu không, giờ này chắc gã đã hóa thành điểm tâm cho vị Yêu Vương kia rồi.
Nghĩ tới đây, gã lại thấy may mắn vì đã gặp Quỷ Dạ Xoa.
"Không có gì, tình cờ quen biết mà thôi."
Lâm Phi chẳng rảnh để tâm đến tâm tư của Tô sư đệ.
Hắn còn đang bận đau lòng vì giọt Hoàng Tuyền Chân Thủy vừa mất.
"Vâng, vâng, sư đệ nhất định sẽ giữ kín bí mật cho Lâm sư huynh."
Lời nói của Lâm Phi vào tai Tô sư đệ lại trở thành lời cảnh cáo giữ mồm giữ miệng.
Gã thầm nghĩ, nhân vật như Lâm sư huynh tất nhiên có vô số bí mật, việc quen biết một con Yêu Vương có lẽ cũng chỉ là một góc nhỏ trong đó thôi.
Có thể dính dáng chút ít tới bí mật của cao nhân đã là phúc phận mấy đời, gã nào dám đi rêu rao?
Nghĩ vậy, trong lòng gã bỗng nảy sinh một cảm giác vinh dự lạ lùng.
"Được rồi, về thôi."
Hai người một trước một sau rời khỏi Âm Hà, trở lại hang động băng tuyết.
Hai đệ tử thủ vệ vừa bước ra định thẩm vấn Lâm Phi đã bị Tô sư đệ tát thẳng một cái đẩy sang bên cạnh.
"Tránh ra! Lâm sư huynh mà các ngươi cũng dám đụng vào? Mau, mau đi chuẩn bị một bát canh gừng nóng cho huynh ấy. Còn nữa, mang hai vò rượu ngon trong phòng ta sang đây..."
Dạy dỗ xong thuộc hạ, Tô sư đệ lập tức đổi sắc mặt, nịnh nọt cười nói:
"Lâm sư huynh, hang động này lạnh lẽo, điều kiện tồi tệ. Nếu huynh không chê, mời dời bước sang phòng đệ. Trong đó ít ra cũng có lò lửa để sưởi ấm..."
"..."
Trước thái độ xoay chuyển như chong chóng của Tô sư đệ, Lâm Phi có chút cạn lời.
Nhưng hắn cũng không từ chối, nơi này quả thật khắc nghiệt, có kẻ làm "địa đầu xà" như Tô sư đệ cung phụng thì mọi việc sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Những ngày sau đó, Lâm Phi vẫn quanh quẩn bên bờ Âm Hà.
Mỗi ngày hắn săn giết hàng chục yêu vật, chiết xuất Hoàng Tuyền Tử Khí từ Yêu Đan để tôi luyện trong bình ngọc.
Mặc dù Tô sư đệ đã vài lần đề nghị dùng chức quyền để đổi cho hắn một công việc thanh nhàn hơn, nhưng làm sao Lâm Phi có thể đồng ý?
Thời gian trôi qua, Hoàng Tuyền Chi Khí trong bình ngày một nồng đậm, mắt thấy giọt Hoàng Tuyền Chân Thủy thứ hai sắp sửa thành hình...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận