“Anh lại định giở trò gì đấy?”
Tần Uyên cảm thấy hơi cạn lời với sự ngơ ngác của cô, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích:
“Chờ trời mưa để hứng nước chứ làm gì. Hòn đảo này chắc nằm xó xỉnh nào đó ngoài Thái Bình Dương, thời tiết oi bức thế này kiểu gì chẳng sớm đổ mưa giông. Nước biển không uống được, muốn sống sót chỉ còn cách cậy vào nước mưa thôi.”
Ít nhất là trước khi tìm ra nguồn nước ngọt cố định, họ buộc phải trông chờ vào lộc trời và lượng nước dừa thủ sẵn.
“Nước mưa á? Uống có khó nuốt lắm không?” Liễu Tiểu Ngưng nhăn mặt tỏ vẻ bài xích.
“Này cô nương! Đây là hoang đảo chứ có phải khách sạn năm sao đâu. Nếu không muốn nuốt thì cứ việc ra biển mà múc nước mặn mà uống!”
Tần Uyên nghiêm túc chỉnh đốn lại thái độ của cô. Hắn thấy cần thiết phải kéo tiểu thư sinh ra trong nhung lụa này quay về với thực tại phũ phàng. Thời điểm hắn còn ở trong quân ngũ, đừng nói đến nước mưa, ngay cả nước đọng vũng trâu dầm còn phải ngậm ngùi uống sạch. Không uống thì chỉ có đường chết khát, làm gì có chỗ cho cái thói kiêu kỳ phát tác.
Thấy sắc mặt Tần Uyên lạnh tanh, Liễu Tiểu Ngưng chột dạ nhận ra mình sai, ngậm ngùi không dám đôi co thêm nửa lời.
“Được rồi, tranh thủ ra khiêng nốt chỗ ván gỗ đi, để anh xem kiếm con cá nào quăng vào nồi.”
Tần Uyên liếc nhìn đồng hồ, thời gian đã sắp điểm mười giờ trưa. Cái nắng gay gắt như thiêu như đốt trưa hôm qua hắn vẫn nhớ như in, phơi mặt ra đó chắc thành thịt khô mất.
Phủi tay châm thêm điếu thuốc, Tần Uyên đi vòng ra mép rừng rậm, chặt một nhành cây dài tầm mét rưỡi rồi dùng dao vạt nhọn đầu làm thành cây giáo thô sơ để săn bắt. Kỹ năng đâm cá thủ công này hắn đã thành thạo từ hồi còn nghịch ngợm ở quê, chỉ khác là môi trường tác chiến giờ đây không phải ao hồ nước ngọt mà là biển khơi bao la.
Làm xong ngọn giáo dã chiến thì đồng hồ cũng nhích sang khoảng mười giờ rưỡi. Tần Uyên cởi phăng giày vớ, tròng vội chiếc quần bơi lấy từ trong vali rồi lững thững bước xuống mép nước.
Phải công nhận phong cảnh chốn này đẹp đến nao lòng, tiếc thay lại là một hoang đảo vô chủ. Khu vực lân cận mọc đầy những rặng san hô lổn nhổn, nước biển cận bờ trong vắt thấy đáy, thừa sức quan sát đường bơi của đàn cá.
Tập trung cao độ ngắm nghía mục tiêu, Tần Uyên vung tay lao mạnh mũi giáo xuống. Chuẩn xác! Một con cá cảnh nặng ngót nghét hai cân giãy đành đạch trên đầu nhọn. Tần Uyên lôi nó ra nhét thẳng vào túi quần bơi rộng thênh thang độ sâu của túi thừa sức chứa gọn một con.
Động tĩnh bất ngờ khiến bầy cá hoảng loạn tản đi tứ phía. Tần Uyên không hề nao núng, kiên nhẫn đứng im như tượng đá chờ thời cơ. Chẳng mấy chốc, một con khác cỡ ba cân lại lọt vào tầm ngắm. Hắn vung tay chớp nhoáng, tóm gọn con thứ hai nhét tiếp vào túi.
Cảm thấy tấm lưng bắt đầu rát bỏng vì dãi nắng, Tần Uyên liếc vội đồng hồ. Thời gian đã suýt soát mười hai giờ trưa, hắn gom chiến lợi phẩm hai con cá lớn thong thả lội ngược lên bờ. Hết cách, lũ cá dưới nước hình như đã đánh hơi thấy nguy hiểm nên không chịu ló mặt ra nữa, cố đứng canh cũng công cốc.
Lúc này, Liễu Tiểu Ngưng đã mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm vai áo. Dù việc của cô chỉ là cõng mấy tấm ván gỗ, nhưng thể lực con gái có hạn, lại thêm cái nắng gắt đổ lửa trên đầu, mới quần quật một buổi sáng mà sức lực đã vơi đi phân nửa.
“Thôi được rồi, giữa trưa rồi đừng khuân vác nữa. Em ra biển rửa ráy chân tay cho mát mẻ đi, trưa nay chúng ta ăn cá nướng.”
Thấy đối phương vất vả ra mặt, đáy lòng Tần Uyên chợt dâng lên một chút xót xa. Dù gì hắn cũng chẳng phải kẻ máu lạnh vô tình, tận mắt chứng kiến cảnh này làm sao không động lòng cho đặng.
Nghe tiếng gọi, Liễu Tiểu Ngưng ngoan ngoãn gật đầu, cởi giày để lộ đôi bàn chân trắng ngần rồi bước thẳng ra mép sóng.
Tần Uyên kiếm hai nhánh cây cứng cáp vót nhọn, tiện tay moi sạch ruột cá bằng dao găm rồi xiên xâu lại. Đống tàn than hôm qua đã lụi tắt từ lâu, hắn xé một mẩu vải nhỏ nhét vào mồi lửa, nhanh chóng nhóm lại đống củi khô bập bùng cháy rực.
Đưa mắt nhìn sang chiến lợi phẩm hơn chục tấm ván gỗ mà Liễu Tiểu Ngưng vừa khổ sở khuân về, hắn thầm đánh giá con nhóc này làm việc rất ra trò, cực kỳ cẩn thận và chu đáo. Mỗi tấm ván đều dài tầm hai đến ba mét, nhẹ nhất cũng ngót nghét vài cân. Một cô gái liễu yếu đào tơ mà suốt cả buổi sáng ôm kham nổi chừng này thứ, quả thực đã vắt kiệt giọt mồ hôi cuối cùng rồi còn gì.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận