Một ngày sau, trên chuyến tàu tốc hành từ Cát Lâm hướng về Bắc Kinh.
Ở toa cuối cùng, năm chiến sĩ giải phóng quân đang ngồi quây lại với nhau.
Trong số đó, có hai người vừa trải qua "vụ án xác quái" kinh hoàng: tiểu đội trưởng Thẩm Viện Triều và chiến sĩ Trương Trụ.
Chuyện đó đã bị hạ lệnh phong tỏa thông tin.
Hình ảnh về cái xác quái dị kia đã được gửi thẳng đến Viện Nghiên cứu Sinh học thuộc Viện Khoa học Trung ương tại Bắc Kinh ngay trong ngày.
Mấy vị viện sĩ ngành tiến hóa học vừa nhìn thấy đã coi nó như bảo vật trấn sơn.
Cái xác này chẳng khác nào một gáo nước lạnh dội thẳng vào thuyết tiến hóa của Darwin.
Xét về giá trị khoa học, nó thậm chí còn vượt xa cả bộ hóa thạch sọ người vượn Bắc Kinh đã mất tích nửa thế kỷ trước.
Rút kinh nghiệm từ vụ mất tích sọ người vượn năm xưa, để triệt tiêu mọi rủi ro trên đường vận chuyển, Tổng đội Vũ cảnh đã chỉ thị vận chuyển mật.
Họ thậm chí còn điều riêng một chuyến tàu đặc biệt để hộ tống.
Vì là chuyến hàng đặc thù, đoàn tàu quân sự này không có toa hành khách, chỉ treo thêm vài toa hàng ở phía trước.
Ngoài hai tay lái tàu ở đầu máy, cả đoàn tàu chỉ còn lại năm anh em chiến sĩ ở toa cuối này.
Thẩm Viện Triều và Trương Trụ là nhân chứng trực tiếp nên phải về Bắc Kinh báo cáo chi tiết vụ việc. Hai người họ cũng là những kẻ duy nhất biết rõ "thứ" đang vận chuyển bên trong là gì.
Ba chiến sĩ còn lại chỉ được thông báo rằng vì có thành tích xuất sắc trong vụ chữa cháy rừng nên được lên Thủ đô nhận thưởng, tiện thể hộ tống một món "đặc sản" của vùng Đại Hưng An Lĩnh về Bắc Kinh.
Lúc này, cái xác quái dị kia đã được quấn chặt trong mấy lớp bao tải, nằm im lìm trong góc toa tàu. Góc ngồi của Thẩm Viện Triều và Trương Trụ vừa khéo có thể quan sát trực diện nó.
Từ lúc lên tàu, tim gan Thẩm Viện Triều cứ nhảy lô tô không yên. Hễ nhắm mắt lại là cảnh tượng đồng đội bị xác quái cắn chết tươi lại hiện ra mồn một, mở mắt ra thì thấy cái bao tải lù lù ngay trước mặt.
Tình cảnh này khiến anh ngồi không xong, đứng không yên, ngủ chẳng được mà thức cũng chẳng xong.
Trương Trụ vốn là gã cục mịch, lên tàu ngoài việc say xe ra thì chẳng thấy khó ở chỗ nào.
Ngồi tàu nửa ngày, đến cả say xe hắn cũng thích nghi được, ăn ngon ngủ kỹ như không.
Thẩm Viện Triều nhìn mà nghiến răng thầm chửi: “Cái thằng tâm lớn thật, không nhìn xem trước mặt mày đang nằm thứ gì à? Đồng đội chết dưới tay nó đấy, máu me đầm đìa thế mà mày quên nhanh vậy sao?”
Nhưng rồi anh sực nhớ ra, lúc đó Trương Trụ đi tìm đại đội trưởng, cảnh tượng kinh khủng kia hắn thực sự không được chứng kiến.
"Viện Triều, lại nghĩ gì thế? Lên tàu cái là trông cứ như mất hồn vậy."
Người lên tiếng là người có chức vụ cao nhất trong nhóm, trung đội trưởng Khương Tử Đạt của đại đội bên cạnh.
Khương Tử Đạt là người Tứ Xuyên, nhập ngũ cùng năm với Thẩm Viện Triều, thân nhau từ hồi tân binh. Tuy không phải chuyện gì cũng kể nhưng cũng gọi là tâm đầu ý hợp.
"Mất hồn cái gì? Lão Khương, đừng có nói gở."
Thẩm Viện Triều giờ rất nhạy cảm với mấy từ kiểu này.
"Tôi thức trắng ba ngày ba đêm trên núi rồi, đổi lại là ông xem? Có mà sụm bà chè từ lâu rồi."
"Ai mà chẳng mấy đêm không chợp mắt. Tưởng mỗi ông giỏi chắc? Mà thôi, tranh thủ chợp mắt tí đi. Đừng để đến Bắc Kinh gặp thủ trưởng lại trông như thằng nghiện, mất mặt quân khu mình ra."
"Ai chẳng muốn ngủ? Nhưng mà... không ngủ nổi."
Thẩm Viện Triều giải thích khô khốc.
"Không ngủ được thì tán phét đi. Tiểu đội trưởng Thẩm, nghe bảo đại đội các anh gặp quỷ trên núi à? Súng nổ như pháo rang ấy. Rốt cuộc là thế nào, kể anh em nghe tí."
Một chiến sĩ khác cũng quen Thẩm Viện Triều lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt.
"Nghe ai đồn bậy bạ thế? Làm quái gì có ma với quỷ. Khổng Tử chẳng bảo 'Bất ngữ quái lực loạn thần' là gì, đừng có nghe người ta bốc phét. Gặp gấu đen thôi, anh em nổ súng săn gấu đấy."
Thẩm Viện Triều bắt đầu chém gió.
"Thôi đi cha nội! 'Bất ngữ' là không nói, chứ không phải không có. Đến cụ Khổng còn chẳng dám nói về chuyện quái lực loạn thần nữa là. Với lại lúc đó đại đội tôi ở ngay gần đấy. Săn gấu á? Có mà săn ma thì có! Gấu nào mà chịu được cả trăm phát đạn? Tôi nghe rõ mồn một, tiếng súng nổ đanh như pháo Tết ấy. Trương Trụ, cậu nói xem là chuyện gì? Này, Trương Trụ, không nói gì mà cứ run bần bật thế kia?"
Lúc này mọi người mới phát hiện mặt Trương Trụ đã cắt không còn giọt máu, người run cầm cập, ngón tay run rẩy chỉ về phía "đặc sản vùng cao" kia: "Động... nó động đậy kìa!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận