Hai chiến sĩ bên cạnh Khương Tử Đạt đã sợ đến ngây dại.
Thẩm Viện Triều dù sao cũng có kinh nghiệm một lần, biết rõ với vài người và cái xẻng sắt này thì không đời nào đối phó được nó.
Trả thù cho Lý Mậu Tài và Trương Trụ chưa thấy đâu, có khi còn nướng luôn cả mạng của Khương Tử Đạt vào đây.
Nghĩ đoạn, anh kéo phắt Khương trung đội trưởng:
"Mở cửa toa! Nhảy tàu!"
Chưa đợi họ kịp chạm tay vào cửa, cửa toa đã tự mở.
Một người mặc đồ trắng bước vào.
Người này trông không rõ tuổi tác, nhìn mặt thì tầm hai lăm hai sáu, nhưng mái tóc trắng xóa khiến người ta không tài nào đoán nổi tuổi thật.
Đám Thẩm Viện Triều đờ người ra, nhìn cảnh vật vùn vụt trôi qua bên ngoài, chẳng thấy có chiếc xe nào chạy song song cả.
Người này vào bằng cách nào? Nhảy tàu à?
Người mới đến chẳng thèm liếc họ lấy một cái, chỉ chán ghét nhìn con quái vật đang lảo đảo đứng dậy.
Từ lúc người đàn ông tóc trắng bước vào, con quái vật tỏ vẻ cực kỳ hung hãn.
Nó buông xác Trương Trụ ra, gầm gừ với người tóc trắng, sẵn sàng lao tới ngoạm đứt cuống họng anh ta bất cứ lúc nào.
Người đàn ông tóc trắng nhìn nó, lạnh lùng thốt ra một câu:
"Đừng diễn nữa, ngươi thừa biết ta là ai."
Nghe thấy thế, con quái vật lập tức xìu xuống, không gầm gừ nữa mà lùi dần vào góc, người run bần bật.
Anh ta bước tới trước mặt con quái, liếc nhìn nó một cái, nhíu mày:
"Lửa lớn thế mà không thiêu chết được ngươi, còn hồi phục đến mức này, ngươi đã hút máu của mấy người rồi?"
Con quái vật cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt người tóc trắng, chỉ thỉnh thoảng phát ra tiếng hừ hừ thảm thiết như đang cầu xin tha mạng.
Giống như ếch gặp rắn, không dám chạy cũng chẳng thể chống cự, chỉ biết run rẩy kêu bi ai.
"Được rồi, không lôi thôi nữa, đi đầu thai đi."
Người tóc trắng rút từ trong ngực áo ra một thanh đoản kiếm dài chừng ba thước, hai mặt lưỡi sắc lẹm.
Con quái vật thấy đối phương rút binh khí, biết đại nạn đã cận kề, bèn ôm đầu gào thét.
Nó vừa gào vừa liếc trộm, thấy người tóc trắng không hề có ý định nương tay, đôi mắt nó chợt lóe lên tia hung quang, gào lên một tiếng kinh thiên động địa rồi lao thẳng về phía anh ta.
Người tóc trắng hừ lạnh một tiếng.
Con quái vật phản công nằm ngoài dự tính của anh, nhưng bấy nhiêu chưa đủ để khiến anh bối rối.
Kiếm quang lóe lên, anh vung kiếm chém thẳng xuống.
Con quái vật đưa móng vuốt lên đỡ theo bản năng.
Một luồng máu đen kịt bắn tung tóe.
Thanh đoản kiếm như dao nóng cắt bơ, chém đứt lìa móng vuốt của nó một cách êm ru.
Một mùi máu hôi thối nồng nặc bốc lên khắp toa tàu.
Con quái vật trúng trăm phát đạn không chết, giờ đây cứ thế mất đi một cái chi.
Nhìn thấy vũng máu đen ngòm, người tóc trắng cau mày, lấy tay trái bịt mũi.
Có vẻ anh ta cực kỳ ghê tởm thứ máu này.
Để tránh máu bắn vào người, anh ta lùi lại hai bước sang bên phải ngay sau khi đắc thủ.
"Gào...!"
Con quái vật đau đớn gào lên thảm thiết, người cong lại như con tôm, có vẻ đã bỏ ý định phản kháng, nằm chờ chết.
Lúc này người tóc trắng lại thoáng do dự, nhìn vũng máu đen đang tràn tới chân mình, anh ta lại lùi thêm một bước, ánh mắt tràn đầy sự ghê tởm.
Thấy đối phương mãi không ra tay, con quái vật dường như hiểu ra điều gì, nó kêu lên một tiếng quái dị, nghiến răng vung cánh tay cụt hất một tràng máu đen về phía người tóc trắng.
Anh ta lập tức né sang phải, máu không dính vào người nhưng lại vô tình lộ ra khoảng trống phía cửa toa.
Cửa toa lúc này trống huếch.
Chỉ còn đám Thẩm Viện Triều đang định nhảy tàu đứng đó. Dựa vào sức họ mà cản con quái vật thì chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Con quái lao thẳng tới, mắt thấy sắp thoát ra ngoài, người tóc trắng thầm chửi một câu sơ suất, rồi đạp mạnh vào thành toa lấy đà vọt qua vũng máu đen, đâm thẳng kiếm vào sau lưng nó.
Tiếc là vẫn chậm một nhịp, chân con quái đã rời sàn, sắp sửa thoát thân.
Đúng lúc con quái tưởng mình đã thoát nạn, thì một "tấm sắt" đen kịt đập thẳng vào mặt.
Là Thẩm Viện Triều vung xẻng.
Con quái đang lơ lửng giữa không trung nên không tài nào né được.
Keng! một tiếng, lưỡi xẻng đập thẳng cánh vào mặt nó.
Cú đập này thực chất chẳng làm nó bị thương là bao, nhưng lại khiến nó khựng lại giữa không trung một nhịp (cú va chạm làm Thẩm Viện Triều tê dại cả đôi vai, rách cả hổ khẩu, cái xẻng cũng bay vèo ra ngoài toa).
Chính cái nhịp khựng lại ấy đã tạo cơ hội cho thanh đoản kiếm. Kiếm xuyên thẳng qua tim con quái vật từ phía sau.
Nó gào lên một tiếng rồi tắt thở.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận