"Sư phụ, người đừng có kén cá chọn canh quá thế chứ. Dù sao con cũng là phận nữ nhi mà, người cứ nhận tạm đi cho xong."
Cô nàng nắm lấy cánh tay Hạ Thiên năn nỉ ỉ ôi.
"Thôi được rồi, khi nào rảnh tôi truyền cho hai chiêu đó."
Hạ Thiên dứt lời rồi bước thẳng vào cửa hàng viễn thông.
"Sư phụ, có vé số cào kìa, mình làm vài tờ đi!"
Ớt Hiểm nhìn thấy quầy vé số trước cửa hàng liền phấn khích reo lên.
"Cô đâu có thiếu tiền, cào làm gì?"
Hạ Thiên nhíu mày.
Tuy không biết rõ gia thế của Ớt Hiểm nhưng hắn cũng nghe đồn cô nàng này nhà giàu nứt đố đổ vách, lại còn dính dáng đến giới giang hồ, tiêu tiền như nước thì thiếu thốn gì mấy đồng lẻ này.
"Con thích cái cảm giác hồi hộp chờ đợi ấy mà!"
Ớt Hiểm kéo xồng xộc Hạ Thiên đến quầy vé số.
'Đúng rồi, mình có thể thử xem thấu thị có nhìn xuyên được lớp bạc trên vé số không nhỉ.'
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Hạ Thiên.
Từ lúc có đôi mắt này, hắn mới chỉ dùng để nhìn trộm với đánh nhau, chứ chưa thử nghiệm mấy trò này bao giờ.
"Ông chủ, cho cháu mấy tờ này."
Ớt Hiểm hớn hở cào lấy cào để, nhưng cào liên tiếp mấy tờ đều trật lất.
"Đen thế không biết!"
Cô nàng bắt đầu lu loa than vãn.
Đúng lúc đó, Hạ Thiên chọn lấy ba tờ.
"Sư phụ, chẳng phải người bảo không chơi sao?"
Ớt Hiểm thắc mắc.
Hạ Thiên không đáp, lẳng lặng cào tờ đầu tiên.
Trật.
Tờ thứ hai.
Vẫn trật.
"Vé số cào không phải chơi kiểu đó đâu. Hai đứa cứ chọn bừa thế kia thì đời nào mới trúng."
Một gã đứng cạnh khinh khỉnh lên tiếng.
Gã này cũng đang cào, nhưng gã chọn toàn loại giống nhau.
"Trẻ con ranh con mà cũng bày đặt mộng làm giàu, đúng là mang tiền đi biếu người ta."
Gã tiếp tục mỉa mai, giọng điệu đầy vẻ bề trên.
"Ông dám ăn nói với bà cô đây thế à!"
Ớt Hiểm định nổi khùng lên thì đúng lúc đó, cô nhìn thấy số tiền thưởng trên tờ vé số thứ ba của Hạ Thiên.
Trúng rồi!
Tám trăm tệ!
"Trúng rồi! Sư phụ, người trúng thật kìa!"
Ớt Hiểm phấn khích hét toáng lên.
"Hừ, chó ngáp phải ruồi thôi."
Gã kia thấy Hạ Thiên trúng thưởng thì trong lòng vừa ghen tị vừa bực bội.
Lúc nãy gã định lên mặt dạy đời bọn con nít, ai dè thằng nhóc lại trúng thật.
"Đổi cho tôi 700 tệ tiền mặt, chỗ còn lại lấy cho tôi 10 tờ loại này."
Hạ Thiên chỉ tay vào xấp vé số:
"Lấy mấy tờ này này."
"Sư phụ, con nghe bảo trúng thưởng xong là vận may bay sạch đấy, không nên chơi tiếp đâu."
Ớt Hiểm cũng bày đặt ra vẻ "thần bài" khuyên can.
Hạ Thiên chỉ mỉm cười.
Lúc nãy hắn đã thử rồi, đôi mắt thấu thị quả nhiên nhìn xuyên được lớp bạc.
Hắn mua 3 tờ là vì nhìn thấy tờ có 800 tệ kia, nếu chỉ mua đúng một tờ thì lộ liễu quá, mua 3 tờ người ta mới nghĩ là hắn may mắn.
Lần này hắn dùng thấu thị quét một lượt, nhắm trúng hai tờ 2.000 tệ và một tờ 1.000 tệ nằm ngay sát nhau, nên mới cố tình lấy luôn 10 tờ.
"Mấy ông bán vé số khoái nhất mấy loại khách như cậu đấy, trúng bao nhiêu lại nướng sạch bấy nhiêu."
Gã bên cạnh cào hết xấp của mình mà chẳng trúng xu nào, máu ghen nổi lên, gã cũng bắt chước mua 10 tờ giống hệt vị trí Hạ Thiên vừa chọn.
Hạ Thiên cào liên tiếp 7 tờ đầu, không trúng tờ nào.
Ớt Hiểm đứng bên cạnh lắc đầu lia lịa, còn gã kia thì trúng được... 50 tệ.
Đúng lúc này, Hạ Thiên cào tờ thứ 8.
Trúng!
Đúng 1.000 tệ.
Ớt Hiểm còn chưa kịp há hốc mồm thì tờ thứ 9 đã lộ ra.
Lại trúng!
2.000 tệ!
Ngay cả ông chủ quầy vé số cũng đứng hình.
Gã đứng cạnh thì quên luôn cả việc cào xấp của mình, trợn tròn mắt nhìn trân trân vào đống vé số trên tay Hạ Thiên.
Tờ thứ 10.
Trúng tiếp!
2.000 tệ nữa!
Trúng liên tiếp 3 tờ, tổng cộng 5.000 tệ.
Cái kiểu trúng này đúng là nghìn năm có một.
Ngay cả cái loa phường như Ớt Hiểm cũng cứng họng không nói nên lời.
Cho đến khi Hạ Thiên đổi tiền xong xuôi, Ớt Hiểm vẫn còn đang trong trạng thái "đứng máy".
Gã ban nãy mua 10 tờ chỉ trúng được 50 tệ, xấu hổ quá nên lủi mất tăm.
Hạ Thiên cầm 5.800 tệ vừa trúng được hiên ngang bước vào cửa hàng viễn thông.
Đây là một cửa hàng lớn, có bán đủ loại điện thoại xịn.
Nhân viên trong tiệm thấy hai đứa nhóc đi vào, quần áo thì trông chẳng có gì là đắt tiền, đặc biệt là gu thời trang "thảm họa" của Ớt Hiểm thì đúng là cạn lời.
Bởi vậy, chẳng ai thèm ngó ngàng đến bọn họ.
"Haiz, học sinh bây giờ tí tuổi đầu đã bày đặt yêu đương. Nhìn cái kiểu ăn mặc kìa, đúng là 'trẩu tre' chính hiệu."
"Chuẩn luôn, cái thời đại này lắm kẻ thích ăn bám cha mẹ thật đấy."
"Loại tụi nó thì mua được máy gì, chắc lại mấy con máy vài trăm tệ là cùng, tiếp làm gì cho phí công."
Đám nhân viên bán hàng khinh khỉnh chẳng thèm tiếp.
Cửa hàng này toàn bán đồ hiệu, toàn máy cả nghìn tệ trở lên.
Giữa lúc đó, một cô gái trông có vẻ là nhân viên mới tiến lại gần Hạ Thiên.
Cô gái này không hẳn là xinh xuất chúng, nhưng nụ cười lại vô cùng ngọt ngào:
"Chào bạn, bạn muốn tìm dòng điện thoại như thế nào?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận