Khả năng quan sát của Hạ Thiên bây giờ đã nhạy bén gấp mấy lần trước kia.
Ánh mắt khinh khỉnh, coi thường của đám người xung quanh đều bị cậu thu sạch vào tầm mắt.
Cậu thừa hiểu họ đang nghĩ gì.
Nhìn bộ đồ rẻ tiền trên người mình, trong mắt lũ người này, cậu căn bản chẳng đủ tuổi để chạm vào mấy chiếc điện thoại ở đây.
"Tôi muốn mua một chiếc điện thoại đa năng một chút."
Hạ Thiên sắp tốt nghiệp rồi, có một chiếc điện thoại xịn xò cũng giúp ích được nhiều việc.
"Điện thoại đa năng thì nhiều lắm ạ, không biết anh muốn tìm tầm giá nào? Để em giới thiệu cho anh một mẫu."
Cô nhân viên bán hàng thái độ cực kỳ tốt, gương mặt luôn giữ nụ cười ngọt ngào.
Cô nàng này là thực tập sinh, bảng tên vẫn còn treo trước ngực.
Từ lúc vào làm đến nay cô chưa chốt được đơn nào, vì cứ hễ có khách đại gia là lại bị mấy "ma cũ" hớt tay trên mất.
"Lấy chiếc nào tầm năm triệu tám đi."
Hạ Thiên vừa trúng thưởng được đúng con số đó, cũng chẳng định giữ lại làm gì, chi bằng đập luôn vào cái điện thoại cho xong.
"Năm triệu tám?"
Cô thực tập sinh hơi ngẩn người.
Ban đầu cô chỉ định tiếp chuyện để rèn luyện kỹ năng bán hàng chứ chẳng dám hy vọng gì, ai dè chàng trai này vừa mở miệng đã chốt ngay con máy xịn.
Đám nhân viên khác nghe thấy con số đó thì khựng lại một nhịp.
Ngay lập tức, một mụ nhân viên đứng tuổi lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, gương mặt nhăn nheo như kẹp chết được cả muỗi dù đã trát cả tấn phấn bắt đầu nở nụ cười nịnh nọt.
"Cậu em này, để chị giới thiệu cho nhé, đảm bảo em sẽ ưng ý ngay."
Mụ già cười xun xoe, nhưng khi mụ tiến lại gần, Hạ Thiên mới nhìn rõ cả rổ mụn cám trên mặt mụ.
"Phiền bà đứng xa ra tí được không? Mặt mũi gì mà gập ghềnh như đỉnh Everest thế, làm tôi hết cả hồn."
Hạ Thiên ghét nhất loại người này.
Lúc nãy thấy cậu trẻ con, ăn mặc xoàng xĩnh thì chẳng thèm tiếp, giờ thấy cậu vung tiền thì lại xấn sổ lao vào.
"Mày... mày dám ăn nói với tao thế à? Có biết tao là ai không hả?"
Mụ già nổi trận lôi đình.
Mụ chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế, lại còn bị ví cái mặt với đỉnh Everest nữa chứ.
Đám người xung quanh ném cho Hạ Thiên cái nhìn đầy thương hại.
Mụ đàn bà này là "trùm" ở khu này, không phải vì mụ giỏi giang gì mà vì gã nhân tình của mụ - đại ca Báo, một kẻ có số má ở mấy con phố lân cận, nghe đồn từng "đi cơm tù" mười năm vì tội giết người, mới được thả ra hai năm nay.
Mụ già này đã ngấp nghé ngũ tuần nhưng lúc nào cũng cưa sừng làm nghé như gái ba mươi, bôi phấn dày cộp.
Ở cửa hàng này chẳng ai dám đắc tội mụ, hễ có khách sộp là mụ lại nhảy vào kiếm chác, mọi người đều phải ngậm đắng nuốt cay.
Vậy mà hôm nay, thằng nhóc học sinh này lại dám vuốt râu hùm.
"Khá lắm con trai, đợi đấy, tí nữa bà đây không lột da mày thì không ăn tiền."
Mụ già nói xong liền rút máy gọi ngay cho một dãy số.
"Sư phụ, năm triệu tám là đủ mua con iPhone 5 rồi, thầy cứ quất luôn con đó cho nó chất."
Ớt Hiểm từ đầu đến giờ chẳng thèm liếc mụ già kia lấy một cái, loại tép riu đó không đáng để cô ra tay.
"iPhone 5?"
Hạ Thiên tất nhiên có nghe qua, cái loại máy mà người ta đồn là phải bán thận mới mua được ấy:
"Thế thì lấy nó đi. Mỹ nữ, giúp tôi làm thủ tục nhé, tiền đây, tôi sang kia làm lại cái SIM đã."
Cô thực tập sinh lúc này mới sực tỉnh, vội vàng nhận tiền đi làm máy cho cậu.
"Sư phụ, nếu thầy thích máy xịn, cứ bảo em một câu, máy gì em cũng bao hết, coi như tiền bái sư luôn."
Ớt Hiểm lon ton chạy theo sau Hạ Thiên.
"Tôi không lấy tiền của người khác."
Hạ Thiên liếc nhìn cô nàng:
"Với lại tôi đã đồng ý nhận cô đâu."
"Sư phụuu, thế làm sao thầy mới chịu nhận em làm đồ đệ đây?"
Ớt Hiểm vừa đi vừa nhảy chân sáo quanh người Hạ Thiên.
"Lát nữa tôi dạy cô hai chiêu, bao giờ học được thì tính tiếp, tôi còn phải xem xét thái độ của cô nữa."
Hạ Thiên làm xong SIM rất nhanh, chỉ cần chứng minh thư là OK.
Cô thực tập sinh cũng mang chiếc iPhone 5 đến, Hạ Thiên lắp SIM vào dùng thử, cảm giác mượt mà hẳn.
Con iPhone này từ ngoại hình đến tính năng đều ăn đứt cái máy Nokia "cục gạch" cũ của cậu.
Cái máy cũ đó ngoài nghe gọi, nhắn tin thì tác dụng lớn nhất chắc là dùng để chọi chó.
Vừa định rời đi thì cửa chính xuất hiện hai gã.
Một gã cởi trần, xăm con rồng vắt vai, tóc húi cua, mắt một mí gian xảo, cái bụng phệ như ông Di Lặc.
"Anh Báo! Anh đến rồi! Anh mà chậm tí nữa là em bị thằng ranh con này hành hạ chết mất."
Mụ già ôm lấy cánh tay gã Báo lắc lấy lắc để, không quên dùng bộ ngực chảy xệ cọ sát liên tục.
"Đệch, thằng nào dám đụng vào người đàn bà của tao, chán sống rồi hả?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận