Thậm chí mỗi lần tới, lão còn chọn ra ba người may mắn để giúp họ "nhặt bảo".
Chính vì thế mà lão rất được nể trọng.
Hạ Thiên mặc kệ đám ruồi nhặng, mắt anh đã khóa chặt vào một sạp hàng gần đó và rẽ vào.
Thấy anh chủ động nhường đường, gã vệ sĩ cũng không làm khó thêm.
Đám đông lại bắt đầu ca ngợi:
"Đúng là vệ sĩ của Từ lão, tư cách cao thật, không chấp thằng nhãi đó."
"Phải đấy, người của Từ lão có khác, vừa giỏi vừa lịch sự."
"Thằng nhóc vừa nãy đúng là đại bất kính, nếu Từ lão mà giận bỏ về thì chắc dân ở đây lột da nó mất."
Từ lão nghe tiếng tâng bốc thì tỏ vẻ rất hưởng thụ, vểnh râu bước tiếp.
Các chủ tiệm hai bên cũng vội vàng ra chào hỏi, lão chỉ gật đầu nhẹ cho có lệ.
"Cái này bán thế nào?"
Hạ Thiên chỉ vào một miếng ngọc bội hình cá.
Miếng ngọc trông khá cổ quái, nhìn ngoài như đồ chơi trẻ con.
Thấy có khách "sộp" (trong mắt lão chủ là con gà), lão bèn trưng ra bộ mặt niềm nở:
"Chàng trai trẻ đúng là tinh mắt! Sạp này của tôi thì món này là giá trị nhất đấy. Đây là ngọc Thiên Đàm vùng Tây Vực, sắc đen huyền bí, trầm mặc mà sang trọng. Đeo miếng ngọc này thường xuyên là khỏe người lắm đấy nhé!"
Lão chủ sạp thấy Hạ Thiên mặt búng ra sữa, chắc mẩm là dân mới vào nghề nên bắt đầu nổ tung trời.
Loại tiền của mấy thằng nhóc không biết gì là dễ kiếm nhất.
"Thế tóm lại là bao nhiêu tiền?"
Hạ Thiên hỏi thẳng.
"Thấy cậu có lòng, tôi để giá hữu nghị tám nghìn tệ. Người khác hỏi là tôi không bán dưới một vạn đâu đấy!"
Lão chủ hét giá tám nghìn, thực ra là để chờ Hạ Thiên mặc cả.
"Tám nghìn thì chát quá, cháu còn là học sinh, lấy đâu ra lắm tiền thế."
Hạ Thiên diễn rất tròn vai, phối hợp nhịp nhàng với lão chủ.
Đúng lúc này, Từ lão cũng dừng bước, liếc nhìn miếng ngọc trong tay Hạ Thiên rồi cười khinh bỉ.
Lão thừa biết cái thứ đó chỉ là món đồ trang trí giá 20 tệ ngoài chợ, chỉ lừa được mấy thằng ngu như nhóc này thôi.
Dù nhìn ra nhưng lão chẳng thèm lên tiếng mà đứng lại xem kịch vui.
Cái vụ Hạ Thiên dám đi chắn đường khi nãy làm lão ngứa mắt lắm rồi, nếu không phải để giữ hình tượng "đại sư" thì lão đã cho người dạy dỗ anh một trận. Giờ thấy anh sắp bị lừa, lão chỉ đứng đó cười thầm.
Lão chủ sạp thấy nụ cười của Từ lão thì mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng.
Lão biết tỏng món hàng của mình không qua mắt được đại sư, giờ chỉ cầu mong Từ lão đừng có bóc phốt là được.
"Ông chủ, hai trăm tệ nhé? Cháu biết miếng ngọc này là hàng 'pha kè' rồi."
Hạ Thiên bỗng nhếch môi, nói nhỏ một câu.
Lão chủ sạp biết mình đã lộ tẩy, nhưng vẫn cố vớt vát:
"Cậu em đúng là 'hỏa nhãn kim tinh'! Nhưng miếng này dưới năm trăm tôi không bán được đâu, hay cậu sang chỗ khác xem thử?"
"Thôi được rồi, năm trăm thì năm trăm. Cơ mà mấy viên đá nhỏ này nhìn cũng đẹp đấy, ông tặng kèm cho cháu nhé?"
Hạ Thiên chỉ tay vào mấy viên đá vụn nằm cạnh đó.
Mấy viên này trông tầm thường đến mức chẳng có giá trị gì, lão chủ bày ra chỉ để cho đẹp mắt thôi.
"Chốt! Cậu em nhanh gọn đấy!"
Hạ Thiên đưa năm trăm tệ tiền mặt rồi thản nhiên nhét mấy viên đá vào túi.
Từ lão lúc này mới tiến lại gần, cười mỉa mai:
"Cậu nhóc à, tuổi đời và kinh nghiệm của cậu ở cái khu này còn non và xanh lắm. Miếng đồ chơi 20 tệ mà cũng bỏ ra 5 trăm tệ để mua, chắc chỉ có mấy đứa 'vắt mũi chưa sạch' mới làm thế."
"Ồ? Thế à?"
Khóe miệng Hạ Thiên hơi lệch sang một bên, tay phải buông lỏng.
Miếng ngọc bội rơi bộp xuống đất, vỡ tan tành thành từng mảnh vụn.
Hành động này khiến ngay cả Từ lão cũng phải ngẩn người.
"Cậu làm gì thế? Biết đồ giả rồi sao còn mua?"
Từ lão không hiểu nổi, nhìn Hạ Thiên chằm chằm.
"Có tiền, thì cứ thích chơi ngông thế đấy."
Hạ Thiên nháy mắt cười.
Bảo vật đã cầm trong tay rồi thì miếng ngọc kia coi như phế thải.
Trong số mấy viên đá vụn khi nãy, có một viên đang tỏa ra ánh vàng cực kỳ mãnh liệt.
Luồng sáng này khác hẳn với linh khí thanh sắc thông thường.
Theo những gì cha anh từng kể, ánh vàng này chỉ có một khả năng duy nhất: Đó chính là Xá Lợi Tử.
Và với độ sáng khủng khiếp thế này, rất có thể đây chính là Cổ Phật Xá Lợi Tử trong truyền thuyết!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận