Từ Đức Xuyên cảm thấy thằng nhóc này rất khá, khiến lão nhớ tới tên A Tam bên cạnh Từ Khánh Hoa.
Biết đâu đây lại là cơ hội trời ban, nếu lão cũng có một thủ hạ trung thành tuyệt đối như thế thì đúng là thắng lớn.
Trận này lão nắm chắc phần thắng, vì ngay cả lão nếu không dùng máy móc cũng chẳng dám vỗ ngực tìm ra 100% đồ thật.
Huống hồ nhiều loại hàng nhái cao cấp có thể giả thật đến mức khó tin.
Lão chỉ cần tìm một món thật rồi để thằng nhóc kia đoán, kiểu gì nó chẳng trượt.
Đồ thật thì đơn giản, lão tùy tiện mượn một món ở cửa hiệu nào đó là xong, cái mặt Từ Đức Xuyên này vẫn còn giá trị lắm.
Hạ Thiên thản nhiên ngồi đợi, còn Từ lão gia đi chọn năm món đồ cược.
Nghe tin Từ lão gia tử đánh cược giám bảo với người ta, hơn trăm người trong phố đồ cổ lập tức kéo đến xem náo nhiệt.
Chính Từ Đức Xuyên cũng chẳng hiểu sao hôm nay mình lại đi chấp nhặt với một thằng nhóc, nhưng lão vẫn làm rất nghiêm túc.
Lão chọn một món đồ nhỏ trong cửa tiệm, sau đó tìm thêm vài món đồ nhái tinh vi đến mức mắt thường khó phân biệt nổi.
Cộng thêm vài thứ mua bừa ở sạp hàng ngoài đường, mấy chủ sạp thấy Từ lão gia lấy đồ thì định biếu không, nhưng lão vẫn ném lại mỗi người hai trăm tệ.
"Nhóc con, đồ đến rồi đây, kiểm tra đi."
Tên vệ sĩ phía sau lão đặt năm món đồ lên chiếc bàn vuông trước mặt Hạ Thiên.
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán, đa số đều cho rằng Hạ Thiên chán sống nên mới dám vuốt râu hùm, thi thố với đại sư giám bảo.
Năm món trên bàn gồm: một hộp gỗ, một bình sứ lớn, một chiếc đĩa, một viên đá trong suốt và một chuỗi vòng tay.
Nhìn qua một lượt, Hạ Thiên âm thầm mở Thấu thị.
"Sao hả nhóc? Bây giờ muốn nhận thua cũng không kịp rồi đâu."
Từ lão gia tử vuốt chùm râu dê của mình, mỗi lần lão làm vậy nghĩa là lão đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Hạ Thiên cầm lấy hộp gỗ, ném thẳng về phía Từ Đức Xuyên:
"Hàng thật."
"Khá khen cho cậu, ván này coi như cậu thắng. Đây chính là hộp trang điểm của Từ Hi Thái Hậu đời Thanh."
Từ lão gia tử không hề lật lọng, danh tiếng của lão quan trọng hơn nhiều.
Dù lão nghĩ Hạ Thiên chỉ là ăn may, nhưng lão vẫn công nhận.
Đám đông bắt đầu xì xào: "Chắc là chó ngáp phải ruồi thôi", "May mắn thôi mà"...
Hạ Thiên chẳng buồn để tâm, cậu cầm tiếp cái bình hoa lớn lên.
Thấy vậy, Từ Đức Xuyên mỉm cười đắc ý.
Nếu không biết trước đây là hàng nhái, thì ngay cả lão cũng nhìn không ra, kỹ thuật làm giả quá siêu đẳng.
Lão tuyệt đối không tin Hạ Thiên nhìn ra được.
Chắc chắn thằng nhóc sẽ đoán là đồ thật, và thế là trò chơi kết thúc.
Hạ Thiên cầm bình hoa, nở nụ cười ẩn ý:
"Từ lão gia tử, nếu tôi đoán trúng một món là hàng dỏm, thì tôi có lỡ tay làm hỏng nó cũng không sao chứ?"
"Dĩ nhiên, đồ dỏm thôi mà, ta đền được."
Từ lão gia tử vừa dứt lời.
Choảng!
Cái bình hoa đã nằm tan tành dưới đất. Hành động của Hạ Thiên khiến tất cả mọi người sững sờ.
Cái bình đó nhìn thế nào cũng là đồ tốt, đám đông bắt đầu vang lên tiếng chửi bới, tiếc rẻ.
Hạ Thiên phớt lờ tất cả, cậu nhặt một mảnh vỡ lên.
Trên mảnh vỡ lộ ra dòng chữ: Phương Khúc Tử chế tạo.
Nhìn thấy mấy chữ này, ai nấy đều câm nín.
Hạ Thiên lại đúng rồi!
Phương Khúc Tử là ai?
Đó là bậc thầy làm giả lừng danh, đồ lão làm ra nhìn ngoài không thể biết được, phải dùng máy móc mới soi ra.
"Phương Khúc Tử chế tạo?"
Từ Đức Xuyên sững người:
"Làm sao có thể? Cậu... rốt cuộc làm sao cậu nhìn ra được?"
Lão kinh ngạc không phải vì Hạ Thiên lại đoán đúng, mà vì cậu nhìn thấu được cả đồ của Phương Khúc Tử.
Nếu phân cấp giám định thành năm cấp, lão chỉ ở cấp ba, còn đồ của Phương Khúc Tử nghe đâu chỉ có cao thủ cấp năm mới nhìn ra.
Nếu nhóc này thực sự nhìn ra được... thì lão đúng là đụng phải đại cao thủ rồi.
Chưa kịp để lão hoàn hồn, Hạ Thiên đã đập vỡ nát chiếc đĩa, lộ ra vân gỗ bên trong.
Mọi người đều biết cậu lại đúng.
Từ Đức Xuyên lúc này hoàn toàn hóa đá.
Tiếp đó, Hạ Thiên ném viên đá xuống đất, bồi thêm một phát giẫm.
Ý tứ quá rõ ràng: đồ dỏm nốt! Cuối cùng, cậu cầm lấy món đồ cuối cùng – chuỗi vòng tay.
"Đợi đã! Chàng trai trẻ, cậu thắng rồi. Cậu muốn gì cứ việc nói."
Từ Đức Xuyên không để Hạ Thiên phải đoán món cuối cùng nữa, vì lão đã quyết định phải kết giao bằng được với thằng nhóc này.
Có Hạ Thiên giúp sức, kế hoạch của lão coi như đã thành công một nửa.
"Ồ, thế thì đa tạ Từ lão gia tử nhé. Cái vòng tay này tôi thấy cũng được đấy, lấy nó vậy."
Hạ Thiên nhìn chuỗi vòng trong tay, mỉm cười hài lòng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận