Đẹp!
Đó là cảm giác đầu tiên của Hạ Thiên.
Gã vốn cực kỳ dị ứng với những cô nàng thích "tô son trát phấn", nhưng người phụ nữ trước mặt này dù chẳng cần đến lớp trang điểm dày cộp vẫn toát lên vẻ đẹp rạng ngời.
Hoa hồng tuy đẹp, nhưng nếu thiếu đi lá xanh thì sao hiện rõ được vẻ cao quý, kiêu sa?
So với cô ấy, mấy "đại mỹ nữ" trên phim truyền hình đúng là bị vứt xa tám con phố.
Đẳng cấp nhan sắc này hoàn toàn khác biệt.
Thêm vào đó, vóc dáng của cô cũng thuộc hàng cực phẩm.
Khác với cô y tá bị bộ đồng phục che lấp đường cong, người phụ nữ này lại biết cách dùng quần áo để tôn lên những điểm nóng bỏng nhất trên cơ thể mình.
Với cô ấy, mỹ phẩm hay quần áo cũng chỉ là đồ trang trí mà thôi.
Không chỉ Hạ Thiên, ngay cả bác sĩ Lý cũng nhìn đến ngây người.
Nhưng gã lập tức phản ứng lại, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng:
“Tăng phu nhân, bà đã đến.”
“Ừm, vất vả cho bác sĩ Lý rồi.”
Giọng của Tăng phu nhân trong trẻo như chim hoàng yến, nghe mà cứ như muốn câu mất linh hồn người ta vậy.
“Tăng phu nhân, bà đến thật đúng lúc. Cậu học sinh này cứ đòi xuất viện, tôi khuyên thế nào cũng không nghe, đang định gọi điện báo cho viện trưởng Tăng đây.”
Bác sĩ Lý vẫn không dám ngẩng đầu.
Gã thừa biết mình không có cửa để nhìn thẳng vào cái nhan sắc ấy, hai người vốn dĩ không cùng một thế giới.
Tăng phu nhân là một nhân vật huyền thoại ở đất Giang Hải.
18 tuổi bước chân vào thương trường đã giúp công việc kinh doanh của Tăng gia phất lên như diều gặp gió.
25 tuổi kết hôn, nhưng chưa đầy nửa tháng sau chồng đã qua đời.
Năm nay 30 tuổi, cô ấy đã đứng chót vót trên đỉnh cao của giới thượng lưu.
“Vết thương của cậu còn chưa lành, sao lại đòi xuất viện?”
Tăng Nhu khó hiểu nhìn về phía Hạ Thiên.
“Tôi còn việc phải giải quyết, vả lại còn nửa tháng nữa là thi đại học rồi.”
Hạ Thiên không dùng thấu thị để nhìn cô, vì chỉ riêng bộ trang phục cô đang mặc thôi đã đủ khiến gã khó lòng chống đỡ rồi.
“Thi đại học? Đừng đi nữa, cứ ở đây mà dưỡng thương. Chờ cậu khỏe hẳn, tôi sẽ thu xếp cho cậu vào một trường đại học tốt nhất, còn tặng thêm một khoản tiền coi như phí cảm ơn.”
Tăng Nhu mặt không cảm xúc.
Cô không phải là thánh nữ thiện lành gì, ngược lại còn là một "ác nhân" có hạng trên thương trường.
Trong mắt cô, mọi thứ đều có thể đem ra giao dịch. Hạ Thiên cứu con gái cô, cô biết ơn thật, nhưng cách cô trả ơn chính là cho gã điều kiện chữa trị tốt nhất và một cục tiền.
Mà cái Hạ Thiên ghét nhất chính là kiểu dùng tiền để nói chuyện.
Ngay cả cô bạn gái cũ cũng vì tiền mà đá gã đấy thôi.
“Tôi không cần.”
Sắc mặt Hạ Thiên lạnh băng.
Gã nghèo thật, nhưng tuyệt đối không cầm loại tiền này.
Gã cứu cô bé đó là tự nguyện, dù đứa trẻ đó là ai thì gã cũng sẽ ra tay. Đó là lời dạy của cha gã từ nhỏ:
"Đừng có cậy mạnh hiếp yếu, có giỏi thì đi mà trị mấy thằng máu mặt ấy".
Thấy thái độ Hạ Thiên thay đổi, mấy người trong phòng đều ngẩn ra.
Với người khác, đây rõ ràng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống mới đúng chứ?
“Một triệu tệ.” Tăng Nhu nhận ra sự thay đổi của gã, nhưng cô không tin trên đời này có kẻ không yêu tiền.
Cô gặp quá nhiều loại "quân tử" rồi, và kết quả luôn là sự thất vọng.
Cái gọi là quân tử, chẳng qua là do cái giá đưa ra chưa đủ cao mà thôi.
“Hừ!”
Hạ Thiên hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt đầu đi, tiếp tục bước ra ngoài.
Dù bước đi hơi chậm vì đau nhưng gã chẳng thèm dừng lại.
“Hai triệu tệ.“
Tăng Nhu tiếp tục nâng giá, khuôn mặt vẫn bình thản như không.
Hạ Thiên không đáp lại nửa lời, đã đi tới sát cửa.
“Năm triệu tệ!”
Tăng Nhu chốt hạ một cái giá trên trời.
Ngay lúc này, Hạ Thiên dừng bước, quay đầu lại.
Thấy Hạ Thiên quay lại, khóe môi Tăng Nhu thoáng hiện một tia khinh miệt.
Cô y tá và bác sĩ Lý cũng gật gù tâm đắc, trong mắt họ, làm gì có ai cưỡng lại được sự giàu sang của Tăng phu nhân.
“Tôi sẽ cho người mang tiền đến ngay, và cũng sẽ sắp xếp cho cậu vào trường đại học xịn nhất Giang Hải.”
Tăng Nhu đầy vẻ tự tin.
Trong mắt cô, sự kiên trì nãy giờ của Hạ Thiên chẳng qua cũng chỉ là một chiêu trò để làm giá mà thôi.
Hạ Thiên từng bước, từng bước tiến về phía Tăng Nhu.
Ngay khi đứng trước mặt cô, gã đột nhiên quay sang cô y tá:
“Chị đẹp, cho tôi mượn một trăm tệ được không? Tôi nhất định sẽ trả.”
“Hả?”
Cô y tá ngớ người, rồi cũng vô thức móc ra một tờ một trăm tệ.
“Cảm ơn nhé, tôi tên Hạ Thiên.”
Hạ Thiên nở nụ cười tươi rói với cô y tá, rồi thản nhiên rời khỏi phòng bệnh.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận