Cái chân trái của Ớt Hiểm đang dẫm chầm bập lên chân phải của Hạ Thiên, nghe anh nói thế mới giật mình phản ứng lại, vội vàng rụt chân về.
Nhưng ngay sau đó cô nàng mới nhận ra vấn đề: mình đang ra mặt giúp cái tên này, thế mà hắn không những không biết ơn, còn dám oán trách mình dẫm chân hắn?
"Hạ Thiên, bà đây đang giải vây cho ông, ông còn dám dùng cái giọng đó nói chuyện với tôi à?"
Tính cách của Ớt Hiểm nổi tiếng là nóng như kem, động vào là nổ.
"Cậu hiểu lầm rồi."
Hạ Thiên định giải thích một câu cho đỡ phiền phức.
"Ớt Hiểm, đây là địa bàn của cô, không ngờ đại tỷ học đường lẫy lừng của trung học Giang Hải mà đến thằng đệ trong lớp cũng trị không xong."
Từ Thiếu Thông đứng phắt dậy:
"Văn Nhã, mình đi thôi, để cho Hỏa tỷ ở lại giải quyết 'gia sự'."
"Từ Thiếu Thông, chuyện của anh tôi sẽ tính sau."
Ớt Hiểm lườm gã một cái cháy mặt rồi quay sang nhìn Hạ Thiên:
"Đúng là cái loại mọt sách vô dụng, học giỏi thì có ích gì? Bị người ta khinh bỉ đến mức không dám hé răng nửa lời, tôi giúp ông mà ông còn thái độ thế à?"
"Cậu có mùi miệng đấy."
Hạ Thiên nhíu mày, quay mặt đi chỗ khác.
Anh chỉ cần ngửi qua là biết ngay cô nàng này vừa mới đánh chén đậu phụ thối xong.
"Ông... muốn làm tôi tức chết hả? Có tin là tôi không dám tẩn cho ông một trận không?"
Ớt Hiểm nghiến răng ken két.
Dù học cùng khối ba năm trời nhưng đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với Hạ Thiên.
Thật không ngờ, vừa mới ra tay nghĩa hiệp đã bị tên này tạt gáo nước lạnh, lại còn chê mình có mùi miệng!
"Hỏa tỷ, để em dạy dỗ thằng cha này một bài học cho chị hả giận."
Một cô nàng tóc ngắn cá tính phía sau Ớt Hiểm bắt đầu xắn tay áo, định lao vào tẩn Hạ Thiên.
Hai đứa đàn em này của Ớt Hiểm dù ăn mặc kiểu quái dị nhưng chẳng phải dạng vừa.
Học hành thì đứng bét lớp thật đấy, nhưng nếu đánh nhau thì mấy gã đàn ông cộng lại cũng chưa chắc là đối thủ của bọn họ.
"Khoan đã."
Ớt Hiểm liếc Hạ Thiên một cái:
"Đi thôi, khắc có người trị hắn."
Hạ Thiên lắc đầu, anh thừa hiểu ý của Ớt Hiểm.
Tên Từ Thiếu Thông kia rõ ràng là cố tình kiếm chuyện, có Ớt Hiểm ở đây thì gã còn kiêng dè, giờ cô nàng mặc kệ thì chắc chắn gã sẽ không để anh yên.
"Được rồi, vào lớp thôi, hôm nay kiểm tra thử."
Giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp, vừa vặn chạm mặt ba người Ớt Hiểm đang đi ra.
Nhưng thầy cũng chẳng buồn nói gì, rõ ràng là đã quá quen với cảnh này rồi.
"Hai đứa bay vào thi cho tử tế, không là cái ghế 'số một' của chị bay mất đấy."
Ớt Hiểm tự hào tuyên bố.
Cái danh "số một" của cô chính là đứng thứ nhất từ dưới đếm lên, hai đứa đàn em thì lần lượt thầu luôn vị trí thứ hai và thứ ba.
"Tuân lệnh, Hỏa tỷ!"
Hai cô em quay lại chỗ ngồi, nhưng cũng chỉ quẹt đại vài câu rồi nộp bài chuồn thẳng.
Nhìn tờ đề thi, trong đầu Hạ Thiên bỗng xuất hiện vô số quỹ đạo kỳ lạ, sau đó cách giải của từng câu cứ thế hiện ra rõ mồn một.
Anh biết mình làm được, nhưng tốc độ này cũng quá ảo đi?
Chẳng cần nháp, chẳng cần tính toán, kết quả cứ thế tự nảy ra trong não.
Chỉ mất tầm ba mươi phút, anh đã giải xong sạch sành sanh.
Sau khi kiểm tra lại hai lượt, Hạ Thiên đứng dậy nộp bài.
"Hạ Thiên, em kiểm tra kỹ chưa mà nộp sớm thế?"
Thầy chủ nhiệm nhíu mày.
Với tốc độ này, thầy cam đoan là làm bài không ra hồn:
"Dạo này thiếu ngủ hay sao? Sắp thi đại học rồi, đừng có lơ là, các thầy cô đặt kỳ vọng vào em rất nhiều đấy."
"Thầy ơi, em làm xong hết rồi. Em có thể thi tiếp mấy môn còn lại luôn không ạ?"
Hạ Thiên muốn thử xem cảm giác "hack não" này có duy trì ở các môn khác hay không.
"Xong rồi? Đợi tí, để thầy xem."
Thầy chủ nhiệm cầm lấy tờ đề, quét mắt thật nhanh.
Tuyệt đối không có chỗ trống, trình bày lại cực kỳ sạch đẹp.
Thầy liền đưa luôn xấp đề các môn tiếp theo cho anh.
Đúng như dự đoán, kiến thức trong đầu cứ thế tuôn ra như suối, đặt bút là viết, chẳng cần suy nghĩ.
Tất cả các môn còn lại đều được anh "xử đẹp" trong nháy mắt.
Làm bài xong, Hạ Thiên trực tiếp ra về.
Thầy chủ nhiệm mang bài sang cho giáo viên bộ môn chấm điểm thì tất cả đều há hốc mồm: đúng hết 100%!
Với thời gian ngắn như vậy mà làm đúng sạch sành sanh thì tuyệt đối không thể là gian lận.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học, Hạ Thiên đã thấy một gương mặt "thân quen": Từ Thiếu Thông.
Phía sau gã là bốn gã thanh niên đô con, nhìn qua là biết dân chuyên đi gây hấn.
"Hỏa tỷ, mình không ra giúp à?"
Ba người Ớt Hiểm đứng từ xa quan sát.
"Kệ hắn, cái loại mắt để trên đỉnh đầu đó phải cho nếm mùi đau khổ một chút mới tỉnh ra được. Chờ hắn bị đánh tơi tả rồi mình hẵng ra tay."
Ớt Hiểm lạnh lùng nói.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận