Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị giới
  3. Đặc Thù Không Gian: Bản Lĩnh Bá Chủ (Dịch)
  4. Chương 3: Tử Tinh Khởi Đầu

Đặc Thù Không Gian: Bản Lĩnh Bá Chủ (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1156 chữ
  • 2026-06-15 22:11:58

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Hài tử ngốc… Em thích gọi thế nào thì gọi như vậy đi.”

Đôi mắt Tuyết Cơ hơi đỏ lên, giọng nàng nghẹn ngào:

“Tiểu Vũ, lúc em còn bé, Tuyết Cơ tỷ tỷ hay trách mắng em, em có giận chị không?”

“Không có.”

Long Vũ kiên định lắc đầu:

“Sau khi lớn lên em đã hiểu, những lần chị đánh mắng em đều là muốn tốt cho em. Hiện tại em muốn cảm kích chị còn không kịp, tại sao lại phải oán giận chị chứ?”

“Hài tử ngoan…”

Tuyết Cơ miễn cưỡng cười nói:

“Đáp ứng chị, em không được bỏ cuộc. Em còn nhớ mình từng thề cái gì không? Em đã nói, có ngày tu vi sẽ vượt qua chị, rồi đánh bại chị để trả thù. Chị Tuyết Cơ rất mong chờ ngày đó đấy.”

“Nhớ rõ… Tất nhiên là nhớ rõ…”

Long Vũ nghe vậy, đôi mắt liền giảo hoạt hẳn lên, cười nói:

“Chị Tuyết Cơ, nếu quả thật có ngày đó, chị có tức giận không?”

“Chắc chắn là không.”

Tuyết Cơ nghiêm túc đáp, nhưng trong mắt nàng lại thoáng hiện lên vẻ ngượng ngùng.

“Vì chờ đến ngày tỉ thí, mình phải cố gắng sống.”

Long Vũ lẩm bẩm rồi trở về phòng nghỉ ngơi.

“Ai.”

Nhìn bóng lưng Long Vũ, Tuyết Cơ lặng lẽ thở dài.

Tuy nàng rất muốn sử dụng Oan Nghiệt Huyết, nhưng Long Vũ một mực cự tuyệt, nàng cũng đành phải buông tay.

Long Vũ là một hài tử mạnh mẽ, quyết đoán; một khi hắn đã quyết định việc gì, người khác không cách nào thuyết phục được.

………………………

………………………….

Thoáng một cái đã trôi qua ba ngày, ngày đại nạn của Long Vũ cũng đã đến gần.

Mấy ngày nay, Long Thiên Trạch đã nghỉ làm để đến trường giúp hắn xin nghỉ học.

Sáng sớm, ánh mặt trời rạng rỡ xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt Tuyết Cơ.

Nàng xoay người, chậm rãi mở mắt. Đột nhiên, trong lòng nàng cảm thấy căng thẳng, một dự cảm chẳng lành nảy sinh.

“Bang, bang.”

Đúng lúc này, bên ngoài cửa truyền tới tiếng Long Thiên Trạch hốt hoảng:

“Tuyết Cơ, có chuyện không tốt rồi! Tiểu Vũ để lại thư rồi bỏ nhà đi rồi.”

Tuyết Cơ nghe thấy thế, vội vàng bật dậy. Dùng tốc độ nhanh nhất mặc quần áo, nàng như một tia chớp tiến vào phòng khách, nhận lấy phong thư từ tay Long Thiên Trạch.

Đọc nhanh qua vài lần, Tuyết Cơ lặng lẽ thở dài, thân mình mềm nhũn, ngồi phịch xuống ghế sa lon.

Long Vũ đi rồi. Hắn nói muốn có một thời gian yên tĩnh, không muốn làm Tuyết Cơ cùng Long Thiên Trạch thương tâm, cũng không muốn họ phải chứng kiến ngày Thiên Thọ đại nạn của hắn.

“Tìm… Nhất định phải tìm được Tiểu Vũ. Chúng ta không thể để nó xảy ra chuyện gì được… Chia nhau ra tìm đi!”

Trong phút chốc bàng hoàng, Tuyết Cơ giận dữ bật dậy như một con sư tử cái. Nàng gào lên với Long Thiên Trạch, sau đó phi thân ra khỏi phòng.

……………………

…………………….

Ban đêm, tại một ngọn núi cách ngoại ô thành phố Thiên Hải hơn một trăm dặm, Long Vũ ngẩng đầu nhìn bầu trời, tâm trí rối bời, bứt rứt khôn cùng.

Không biết tại sao, hôm nay khi đối mặt với cái chết, trong lòng hắn lại dấy lên nỗi sợ hãi.

Ba năm trước, sau khi biết đại nạn của mình, bề ngoài Long Vũ tỏ ra bất cần, nhưng bên trong vẫn vô cùng sợ hãi.

Không phải hắn sợ chết, mà là còn quá nhiều điều chưa thể hoàn thành.

Từ lúc lọt lòng đến nay, cha mẹ sống chết ra sao vẫn còn chưa rõ.

Công ơn nuôi dưỡng của Tuyết Cơ cùng Long Thiên Trạch cũng chưa kịp báo đáp.

Tại thế gian này, còn quá nhiều thứ khiến hắn không thể dứt bỏ.

Có người nói sinh mệnh đáng quý, tình yêu lại càng đáng quý hơn.

Nếu vì tự do, người ta có thể vứt bỏ tất cả.

Long Vũ không đồng tình với quan điểm này.

Theo hắn, sinh mệnh mới là vô giá; nếu không có sinh mệnh, thì tình yêu hay tự do cũng chỉ là lời nói suông.

“Lão tặc thiên… Vì cái gì ngươi lại đối xử với ta như thế? Dựa vào cái gì…. Tổ tiên của ta đã làm sai điều gì mà ngươi lại trừng phạt ta như vậy… Lão tặc thiên, ta không phục, ta không cam lòng!”

Tâm tình Long Vũ dần trở nên kích động.

Hai tay hắn chống nạng, phong thái như một vị chủ tịch, không ngừng mắng chửi ông trời.

Sau khi mắng một trận, tâm trạng Long Vũ quả nhiên có chút chuyển biến tốt hơn.

Đột nhiên, phía chân trời xa xôi xuất hiện một ngôi sao băng màu tím.

Sống đến chừng này tuổi, Long Vũ chưa từng nghe nói có sao băng màu tím bao giờ.

Nhất thời, hắn bị thu hút, quên cả chửi bới, quên cả than vãn số phận bất công.

Ánh mắt hắn hoàn toàn dõi theo sự di chuyển của ngôi sao băng.

“Ai da… Hình như nó đang lao về phía mình?”

Trong lúc Long Vũ đang ngắm nhìn, một trận mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Chẳng lẽ hắn vừa mắng chửi lão thiên liền gặp báo ứng ngay sao?

Không nhanh đến mức đó chứ?

Long Vũ không sợ chết, nhưng hắn không muốn chết trong tay lão tặc thiên.

Mắt thấy ngôi sao băng đến gần, hắn ba chân bốn cẳng bỏ chạy, miệng không ngừng lải nhải:

“Lão tặc thiên, mụ nội nó, chẳng ra thể thống gì cả! Ta chỉ tùy tiện mắng vài câu, ngươi lại làm ra động tĩnh lớn thế này sao?”

“Oanh long…”

Long Vũ mặc dù là một phế vật, nhưng dù sao cũng đã tu hành mười mấy năm, tốc độ chạy cũng tương đối nhanh.

Ngay khi hắn vừa dừng chân, ngôi sao băng màu tím lập tức đập xuống mặt đất, gây ra một trận nổ lớn.

Đá vụn bắn tung tóe lên người khiến hắn đau đớn không thôi.

Sau một hồi lâu, khi bụi đất lắng xuống, Long Vũ phát hiện tại chỗ sao băng rơi có một tia sáng màu tím chói lọi lóe lên.

Xuất phát từ bản tính tò mò, Long Vũ từ từ bước tới.

Hắn nhìn rõ tình hình: một quả cầu thủy tinh phát ra ánh sáng tím như hạt trân châu, bên cạnh còn có một vật hình dáng giống cái đồng hồ.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Từ tình hình thực tế, rõ ràng đây không phải là sao băng.

Nhưng nó là thứ gì, Long Vũ cũng không thể giải thích nổi.

Thoáng do dự, Long Vũ tiếp tục thăm dò.

Dù có nguy hiểm thế nào hắn cũng không sợ. Đằng nào cũng phải chết, chỉ cần không phải chết trong tay lão tặc thiên, Long Vũ chẳng còn gì để e ngại.

“Đây thực sự là cái đồng hồ.”

Sau khi đến gần, Long Vũ xác định vật bên cạnh hạt trân châu chính là một cái đồng hồ cực kỳ sang trọng, hình như được làm từ chất liệu hợp kim rất nhẹ.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top