Lúc này cô có hơi lúng túng, bọn họ bước lên chào hỏi là vì quen thuộc, sự quan tâm và vui mừng đều bộc lộ tự nhiên, còn cô và anh không hề thân thiết, cô cũng chẳng thể giả vờ ra vẻ quan tâm hay vui mừng cho nổi.
Và anh cũng sẽ chẳng trông đợi sự quan tâm từ cô đâu, giữa hai người bọn họ chỉ là sự duy trì hình thức trên tờ giấy kết hôn, sợi dây liên kết duy nhất chính là khoản lương được chuyển khoản đều đặn không trật một ngày của anh.
Lục Yêu đưa mắt nhìn về phía bóng dáng thanh lãnh ở lối cầu thang.
Kính Nhất có chút khẩn trương, cô mím nhẹ đôi môi, gật đầu mỉm cười với người đàn ông xem như chào hỏi.
Anh gầy đi, khí thế cũng thay đổi, nhưng ánh mắt sắc bén như loài sói hoang thì vẫn nguyên vẹn như ngày nào, cô rũ mắt không dám trực diện đối với anh.
Đầu mũi thoang thoảng ngửi thấy mùi khói thuốc nhạt nhòa, ngước mắt lên thì người đàn ông đã đứng ngay trước mặt.
“Kính Nhất, đã lâu không gặp.”
Chiều cao 1m68 của Kính Nhất vốn không hề lùn, thế nhưng đứng trước chiều cao 1m86 của anh, cô lại trở nên nhỏ nhắn và bé bỏng lạ thường, bóng dáng cao lớn của anh hoàn toàn bao trùm lấy cơ thể cô.
Mang theo một thứ áp lực vô hình.
Cô chớp chớp mắt: “Ừm… đã lâu không gặp.”
“Tiểu thúc.”
Bình thường ở bên cạnh Bối Bối cô đã quen miệng gọi một tiếng tiểu thúc, lúc này trong cơn bàng hoàng cô liền thuận mồm gọi theo.
“Á… nhị… nhị công tử.”
Gia nhân và người giúp việc trong nhà họ Lục vẫn luôn xưng hô như thế.
Lục Yêu khẽ nhíu mày, ánh mắt xoáy sâu vào khuôn mặt trắng nõn của Kính Nhất, vài sợi tóc mai vương trên vương miện trán đầy đặn, chiếc mũi tinh tế cùng đôi môi anh đào tự nhiên không son phấn, hàng mày hơi nhíu lại cùng ánh mắt né tránh, trông hệt như một đứa học sinh tiểu học làm sai bài tập.
Mái tóc buộc nửa đơn giản phối cùng chiếc áo len màu trắng khiến cô trông cực kỳ ngoan ngoãn, vừa nhìn là biết một người đọc nhiều sách vở.
Đầu óc Kính Nhất có hơi hỗn loạn, tuy họ là vợ chồng nhưng thực chất chỉ mới gặp nhau có hai lần, một lần lúc đính ước và ba tháng sau thì đi đăng ký kết hôn, quan hệ chẳng khác nào người xa lạ, thậm chí còn thua cả người xa lạ, bởi vì người xa lạ ít ra còn có thể chọn cách quay lưng bỏ đi.
Cô không biết giờ phút này mình có nên chào anh thêm câu nào nữa không, nhưng nếu nói thì phải nói gì đây.
“À… chào mừng anh về nhà.” Chỉ một câu nói mà cô lắp ba lắp bắp.
“Ừ.” Người đàn ông trầm giọng đáp lại.
Kính Nhất chẳng biết phải nói gì tiếp theo nữa.
Cô và anh, thực sự không hề quen thuộc.
Kính Nhất thầm thở dài trong lòng, ngại ngùng chết mất thôi.
“Có muốn nói chuyện chút không?” Người đàn ông nhạt giọng cất lời hỏi.
“Hả… vâng.”
Đến khi Kính Nhất phản ứng lại thì người đàn ông đã cất bước đi về phía cầu thang.
“Cháu... chú.”
Bình thường Lục Bối Bối ở bên cạnh vẫn luôn miệng gọi “chú”, trong lúc kinh ngạc, cô nàng liền thuận miệng gọi theo.
“Ơ... nhị... nhị công tử.”
Người làm và bảo mẫu ở nhà họ Lục đều gọi như vậy.
Lục Dã hơi nhíu mày, ánh mắt xoáy sâu vào gương mặt trắng ngần của Kính Nhất. Vài lọn tóc mai vương trên vầng trán đầy đặn, sống mũi thanh tú, đôi môi anh đào không tô son đỏ mọng. Giữa đôi mày hơi nhíu lại, ánh mắt chột dạ trốn tránh, trông hệt như một học sinh tiểu học làm sai bài tập.
Mái tóc buộc nửa đơn giản phối cùng chiếc áo len trắng, vô cùng ngoan ngoãn, vừa nhìn đã biết là người đọc nhiều sách vở.
Đầu óc Kính Nhất lúc này hoàn toàn hỗn độn. Bọn họ dẫu là vợ chồng, thế nhưng tính đến nay mới chỉ gặp nhau đúng hai lần: một lần lúc mới gặp, ba tháng sau thì đi đăng ký kết hôn. Quan hệ chẳng khác nào người xa lạ, thậm chí còn không bằng, bởi người lạ ít ra còn có thể chọn cách quay đầu bỏ đi.
Cô không biết lúc này bản thân có nên chào anh một tiếng nữa hay không, nhưng nếu chào thì nên nói gì đây?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận