Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Đại Vương Tha Mạng (Dịch)
  4. Chương 1: Thế Giới Bắt Đầu "Bay Màu"

Đại Vương Tha Mạng (Dịch)

  • 9 lượt xem
  • 1586 chữ
  • 2026-01-20 19:28:16

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Tháng Hai, rực rỡ như một bức tranh sơn dầu, ánh hoàng hôn mùa đông loang lổ từ phía Tây rồi bao trùm lấy cả thế giới, nhuộm đỏ lên dòng người đang qua lại.

Hôm nay là mùng ba Tết, đúng là thời điểm vàng để đi hội. Ở cái thành phố nhỏ như Lạc Thành này, sơ sơ cũng có tới sáu bảy chỗ tổ chức hội hè.

"Lữ Thụ, em muốn ăn kẹo hồ lô, loại kẹp hạt óc chó ấy!"

Một cô nhóc kéo kéo tay áo thiếu niên đi phía trước, bàn tay nhỏ xíu đã chỉ thẳng về phía chiếc xe bán kẹo bên đường.

Qua lớp kính, những xiên kẹo hồ lô trông lung linh và mời gọi đến lạ kỳ.

Cô nhóc này còn khá nhỏ, tầm mười tuổi, mặc một chiếc áo phao trắng tinh khôi, trông chẳng khác gì một thiên sứ nhỏ.

Thiếu niên mười bảy tuổi tên Lữ Thụ nhìn cái xe kẹo mà cảm thấy "đau lòng mề".

Cậu nuốt nước bọt cái ực rồi nhìn cô nhóc bảo: "Lữ Tiểu Ngư! Lúc mua cái áo phao này chúng ta đã chốt kèo rồi nhé? Muốn mua áo đẹp thì sau đó phải thắt lưng buộc bụng, nếu không học kỳ sau anh lấy đâu ra tiền đóng học phí lớp 12 đây!"

"Lữ Thụ, anh thay đổi rồi!"

 Lữ Tiểu Ngư thản nhiên phán một câu xanh rờn.

Mặt Lữ Thụ đen như nhọ nồi:

"Em học cái câu này ở đâu ra thế hả? Bớt xem mấy cái phim tình cảm sến súa đi có được không?!"

Nói thì nói thế, nhưng cậu lại lẩm bẩm tính toán một hồi rồi thở dài tiến về phía ông chủ xe kẹo:

"Bác ơi, loại kẹp hạt óc chó này bao nhiêu tiền ạ?"

"Năm đồng một xiên, mua cho em gái một xiên đi cháu."

Ông chủ cười hớ hớ, ông nhìn phát là biết ngay trong hai đứa này đứa nào mới là đứa thèm ăn thực sự.

Năm đồng... đắt vãi chưởng.

Lữ Thụ lôi từ trong túi ra tờ mười đồng nhăn nheo đưa cho ông chủ, nhận lại năm đồng tiền lẻ.

Kẹo đã vào tay.

Một xiên có bảy quả kẹp hạt óc chó.

Lúc Lữ Thụ đưa cho Lữ Tiểu Ngư, cô nhóc nói: "Em ăn năm quả thôi, để lại cho anh hai quả nhé!"

Lữ Thụ bật cười, xoa xoa đầu cô bé: "Để lại một quả là được rồi."

Cái tầm tuổi này, Lữ Tiểu Ngư mới cao đến hông Lữ Thụ, cậu chỉ cần đưa tay ra là xoa đầu em ấy vừa xinh.

"Ok luôn."

Lữ Tiểu Ngư chẳng thèm khách sáo.

Gương mặt trắng trẻo cùng làn môi đỏ mọng khiến cô bé trông giống hệt một búp bê sứ giữa trời đông.

Đúng lúc này, mấy thanh niên đi ngang qua đang rôm rả bàn tán về mấy chuyện lạ đời:

"Các ông xem tin trên mạng hôm qua chưa? Bảo là có ông lão lúc sắp chết thì hồn ma hiện ra cho người ta thấy luôn, mà tin này lại vừa bị xóa sạch trong vòng một nốt nhạc rồi."

Lữ Thụ vừa nhìn Lữ Tiểu Ngư đang "xử lý" xiên kẹo hồ lô rôm rốp, vừa thầm nghĩ trong lòng: Gần đây mấy cái tin kiểu linh dị này có vẻ hơi nhiều thì phải.

Cách đây ít lâu còn có tin đứa trẻ tay phát ra ánh sáng xanh, rồi đại lực sĩ tay không nhấc bổng cả khối đồ nặng một tấn.

Chẳng biết là tin vịt hay gì, nhưng cứ sau khi tin bị xóa là những người đó cũng bốc hơi luôn.

Rồi lại có mấy cái clip, kiểu như người nào đi đến đâu là đèn đường chỗ đó chập chờn, trông cũng "hãi hùng con đà điểu" phết.

Hay là clip một bà thím bỗng dưng biến mất giữa hư không.

Lại có clip quay từ xa bảo thấy người đứng trên đỉnh núi nuốt mây nhả khói như tiên nhân.

Điểm chung duy nhất là: Tất cả đều bị xóa sạch.

Lữ Thụ nhìn lên bầu trời, cảm giác như sắp có chuyện gì đó đại sự xảy ra, nhưng lại chẳng rõ là chuyện gì.

Thế giới này thật sự có những thứ thần kỳ vậy sao?

Chẳng lẽ mình sống tận 17 năm rồi, mấy thứ này mới chịu thò mặt ra?

Gì vậy trời?

Cảm giác như cuộc sống này sắp "bay màu" khỏi quỹ đạo cũ rồi!

"Đi thôi, xem xiếc thôi."

Lữ Thụ rút vé trong túi ra xem:

"Còn 20 phút nữa, nghe bảo năm nay ban tổ chức mời hẳn đoàn xiếc xịn xò về, có cả biểu diễn với lửa đấy."

Lúc này Lữ Tiểu Ngư đã xử xong sáu quả kẹo, mãn nguyện đưa cái xiên cùng quả cuối cùng cho Lữ Thụ: "Ngon lắm!"

"Đồ ham ăn." Lữ Thụ lầm bầm.

...

Màn xiếc năm nay đúng là có chút đột phá, trông cứ như ảo thuật ấy.

Ban tổ chức dựng một cái sân khấu siêu to khổng lồ, bên dưới người đông như kiến cỏ, lúc này Lữ Thụ mới thấy có chút không khí Tết.

Mấy màn đầu thì cũng thường thôi, toàn là đội lu, phi dao mấy trò cũ rích.

Thế nhưng đến màn kết thì khác hẳn.

Một thanh niên bước ra sân khấu, vừa mở màn là cả người bốc hỏa rừng rực.

Lữ Thụ giật nảy mình. Trời đất ơi, diễn kiểu này mà không sao à? Không cháy thành than luôn à?

"Lữ Thụ, Lữ Thụ, cho em cưỡi cổ đi, em không thấy gì cả!"

Lữ Tiểu Ngư hét lên.

Lữ Thụ bất lực: "Anh không nhấc nổi em đâu."

Nhìn Lữ Thụ hơi gầy, da dẻ tái nhợt một cách không bình thường.

Không phải là vừa ốm dậy, mà là cái giống này nó yếu từ trong trứng rồi.

Cậu cũng từng cắn răng bỏ tiền mua Lục Vị Địa Hoàng Hoàn về uống thử, kết quả là uống hết rồi mà chẳng thấy khởi sắc gì.

Vẫn cứ là "yếu sên"...

Ít nhất thì điều này cũng chứng minh cậu yếu không phải do "thận", cũng coi như là một niềm an ủi đi... Lữ Thụ tự an ủi mình như thế.

Lữ Thụ dắt Lữ Tiểu Ngư chen lên phía trước, đứng gần mới nhìn rõ được.

Đúng lúc đó, ngọn lửa trên người diễn viên vụt tắt trong tích tắc, cứ như là muốn thu là thu, muốn phát là phát vậy.

Lữ Thụ cảm thấy cái giá vé 20 đồng năm nay đúng là đáng đồng tiền bát gạo, vừa được xem xiếc vừa được xem ảo thuật!

Người trên đài lúc thì bốc hỏa, lúc thì không, ngọn lửa đỏ rực xen lẫn chút ánh xanh cực kỳ rực rỡ.

Khi kết thúc, ngọn lửa trong tay người đó bất ngờ phóng ra, như một ngôi sao chổi lao về phía khán giả, nhưng ngay khi sắp chạm vào người ta thì lại tan biến vào hư không.

Khán giả vỗ tay rầm rầm, người diễn viên cúi chào rồi đi vào cánh gà.

Chỉ có một người là im lặng.

Ngọn lửa rực rỡ đó thực ra lúc nãy gần Lữ Thụ nhất. Khi quả cầu lửa tiến lại gần, Lữ Thụ bỗng cảm thấy trái tim mình đập liên hồi, cảm giác đó... giống như là "gặp lại người thân sau bao năm xa cách" vậy...

Chuyện gì thế này?

Lữ Thụ hoang mang, cái cảm giác đó chân thực đến mức không thể nghi ngờ.

"Lữ Thụ, Lữ Thụ, em muốn học cái này! Anh dắt em vào trong tìm anh ấy học xiếc đi!"

Lữ Tiểu Ngư lôi kéo Lữ Thụ chạy về phía hậu trường.

"Con gái con lứa học xiếc làm gì? Người ta đây là bí kíp kiếm cơm, dạy cho em mới là lạ đấy, mà nhà mình cũng lấy đâu ra tiền nộp học phí!"

 Lữ Thụ than thở, nhưng cậu cũng muốn vào xem thử anh chàng kia. Nếu được, cậu muốn người ta biểu diễn lại lần nữa để xem rốt cuộc cái cảm giác lúc nãy là sao.

Thế nhưng, vừa chạy vào đến hậu trường, cậu và Lữ Tiểu Ngư đã thấy bốn năm người mặc phong sai đen lạnh lùng rút súng ra.

Phập một cái, một cái ống tiêm nhỏ cắm thẳng vào cổ anh chàng diễn viên lửa kia.

Chỉ trong vòng hai giây, anh chàng đổ rầm xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Xung quanh, những người trong đoàn xiếc không ai dám hé răng một lời.

Khí chất của nhóm người áo đen này quá đáng sợ, cái bóng dưới lớp áo choàng đen mang một sự áp chế cực lớn.

Lữ Thụ đờ người ra.

Cái quái gì thế này?!

"Plot twist" nhanh quá, tôi không theo kịp!

*Plot twist: bẻ lái gắt quá, sự thay đổi đột ngột,

Nhưng Lữ Tiểu Ngư thì mặc kệ: "Mấy người dựa vào cái gì mà đánh ngất anh ấy!"

Với Lữ Thụ mà nói, người bình thường gặp cảnh này không "tè ra quần" là may rồi, nhưng Lữ Tiểu Ngư thì vốn tính bướng bỉnh và "thẳng như ruột ngựa".

Thấy người mình định bái sư nằm đo ván trên đất là cô nhóc không cam tâm ngay.

Mặt Lữ Thụ xanh lét, định bụng kéo Lữ Tiểu Ngư quay đầu chạy thẳng, kết quả là một người áo đen bình thản nói:

"Buổi biểu diễn này không có giấy phép phòng cháy chữa cháy cho tiết mục lửa. Cậu ta vi phạm quy định an toàn, nên chúng tôi đưa về điều tra."

Tôi tin lời mấy người mới là lạ đấy!

Lữ Thụ chẳng tin một chữ nào.

Kể cả có vi phạm phòng cháy chữa cháy thì cũng phải tìm ban tổ chức hội chùa chứ?

Hơn nữa, có nhà nào đi kiểm tra phòng cháy mà dùng súng bắn thuốc mê hạ gục người ta luôn không?

Có vấn đề!

Vấn đề cực kỳ lớn luôn!

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top