Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Đại Vương Tha Mạng (Dịch)
  4. Chương 10: Đại hiệp, tha cho tôi đi mà

Đại Vương Tha Mạng (Dịch)

  • 26 lượt xem
  • 1577 chữ
  • 2026-01-20 22:39:15

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lương Triệt buộc phải thừa nhận một sự thật phũ phàng là gã hoàn toàn bất lực trước cái ấn tay của cậu thiếu niên này.

Mặt gã tối sầm lại, hậm hực hỏi: "Cậu đè tôi lại làm cái quái gì thế?"

"Anh cần được nghỉ ngơi..."

Lữ Thụ tỉnh bơ giải thích.

Lương Triệt: ???

Anh từng thấy ai nằm giữa cái thời tiết âm độ, tuyết rơi đầy đầu để "nghỉ ngơi" chưa hả?

Lương Triệt cảm thấy không thể câu giờ thêm được nữa.

Để trốn thoát khỏi chỗ đó gã đã phải trầy da tróc vảy, giờ này chắc chắn đám người ở bộ phận kia đang ráo riết truy lùng, gã không thể mạo hiểm ở lại đây lâu hơn.

Vốn dĩ gã định tìm bừa một nhà dân để lẩn trốn.

Lúc đi ngang qua đây, thấy hai con người tuyết một lớn một bé đứng ở trong sân, gã cứ ngỡ chủ nhà chắc hẳn phải là người có tâm hồn trẻ thơ, mà đã yêu trẻ thơ thì chắc cũng có lòng nhân ái lắm...

Cặp người tuyết một lớn một bé ấy tuy đứng giữa trời đông trông xấu đau xấu đớn, nhưng cái dáng vẻ tựa vào nhau lại khiến người ta cảm thấy có chút ấm áp...

Thế nhưng, chính cái sự đánh giá sai lầm "đi vào lòng đất" đó đã khiến Lương Triệt bây giờ phải nằm bẹp dí dưới sàn, không ngóc đầu lên nổi.

Đúng là sai một ly, đi tong một đời!

Bất thình lình, Lương Triệt chộp lấy cánh tay Lữ Thụ.

Giữa cơn gió lạnh âm bốn độ, một luồng hơi ấm từ lòng bàn tay Lương Triệt đột nhiên bùng phát, rồi nhanh chóng chuyển thành cái nóng rực người!

Lương Triệt hy vọng dùng năng lực của mình để dọa cho Lữ Thụ sợ mà buông tay.

Gã không thực sự muốn làm người khác bị thương, chẳng qua bị Lữ Thụ đè chặt quá, gã không sao đứng lên được...

Khoảnh khắc đó, Lữ Thụ giật nảy mình.

Đây chính là năng lực của đối phương! Không ngờ tên này yếu xìu như sên mà vẫn còn tung chiêu được?

Tuy nhiên, cậu nhận ra ngay sau giây phút đó, sắc mặt Lương Triệt lại càng nhợt nhạt hơn.

Dùng năng lực sẽ bị thấu chi tinh lực sao?

Lữ Thụ thầm nghĩ, trên người Lương Triệt không hề có vết thương nào, chứng tỏ sau khi bị đám "áo khoác đen" đưa đi, gã không hề bị tra tấn dã man gì cả.

Vậy tại sao gã lại yếu thế này?

Hay là do vụ hỏa hoạn gã gây ra ở trung tâm thành phố đã khiến gã "cạn pin"?

Nếu đúng là vậy, Lương Triệt tìm đến cổng nhà mình để "ăn vạ" chắc chắn là muốn tìm nơi tạm nghỉ chân để hồi sức thôi.

Trong nháy mắt, lớp tuyết trắng xóa dưới mặt đất bị một luồng hỏa quang phản chiếu thành màu đỏ đầy nguy hiểm.

Ánh sáng chập chờn trên tuyết, ngay cả hướng gió cũng thay đổi!

Lữ Thụ vừa định buông tay để lùi lại giữ khoảng cách, thì phát hiện Lương Triệt đã túm chặt lấy cánh tay mình.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ... ngọn lửa trên tay Lương Triệt không hiểu kiểu gì, bỗng "phụt" một tiếng rồi tắt ngóm.

Bầu không khí bỗng trở nên quỷ dị vô cùng.

Lữ Thụ trừng mắt nhìn Lương Triệt, còn Lương Triệt thì mặt đầy mờ mịt nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy tay Lữ Thụ...

Gã lại một lần nữa vận dụng năng lực, một luồng hỏa diễm nóng rực lại bùng lên.

Ngay lúc này, đóm lửa trắng bên trong trái tim Lữ Thụ khẽ nhảy nhót một cái.

Ngọn lửa trên tay Lương Triệt lại... tắt ngóm.

"Điểm phẫn nộ từ Lương Triệt, +150..."

Đóm lửa trắng dao động cực kỳ nhẹ nhàng, ngay cả bản thân Lữ Thụ cũng không nhận ra điều gì bất thường.

Thế nhưng đối với Lương Triệt, chuyện này chẳng khác nào sét đánh ngang tai.

Chẳng lẽ tinh lực của gã đã cạn kiệt đến giới hạn rồi sao?

 Lúc nãy dùng năng lực đúng là có cảm giác lực bất tòng tâm thật.

Hơn nữa gã cũng mới chỉ vừa thức tỉnh, chưa hoàn toàn làm chủ được sức mạnh.

Vì thế, gã hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra!

Vẫn chưa tin vào sự thật phũ phàng, gã gồng mình: Bùng cháy đi!

Phụt, tắt...

"Điểm phẫn nộ từ Lương Triệt, +150..."

Bùng cháy lần nữa!

Tắt tiếp...

"Điểm phẫn nộ từ Lương Triệt, +150..."

Xì... Lương Triệt hít một hơi lạnh, ngượng nghịu nói: "Nếu tôi bảo nãy giờ tôi chỉ đùa với cậu thôi thì cậu có tin không?"

"Tin chứ, không sao đâu anh cứ tiếp tục đi, tôi đang xem đây."

Lữ Thụ nhìn điểm phẫn nộ nhảy số mà sướng rơn.

Cái gã này đã yếu đến mức không gây nổi một vết xước cho mình rồi, tranh thủ lúc này kiếm thêm tí điểm nào hay tí đó...

Hiện tại điểm phẫn nộ của Lữ Thụ đã lên tới hơn 1700, sắp mua được quả Tinh Thần thứ hai tới nơi rồi.

Cậu cũng muốn biết cảm giác sau khi ăn quả Tinh Thần rồi hát bài "Twinkle Twinkle Little Star (ngôi sao nhỏ)" sẽ như thế nào...

Hát cái con khỉ ấy chứ, cứ nhắc đến vụ rút thưởng dở hơi này là lại thấy một bụng cục tức.

Lương Triệt nghe Lữ Thụ nói thế thì thầm nghĩ thằng nhóc này sao mà "tâm hồn phân lượng lớn" thế không biết.

Gã cố thử thêm hai lần nữa, nhưng kết quả vẫn y hệt: tắt điện trong một nốt nhạc.

Không dám dùng nữa, dùng nữa chắc gã không còn sức mà đi bộ mất!

Cái thằng nhóc đang cười híp mắt trước mặt gã đúng là sao chổi mà.

Chẳng hiểu sao nó lại cười hớn hở thế, trông cứ như vừa nhặt được tiền không bằng...

"Điểm phẫn nộ từ Lương Triệt, +291..."

Lương Triệt trưng ra bộ mặt tuyệt vọng: "Đại hiệp, tha cho tôi đi mà..."

"Hay để tôi gọi hộ anh cái xe cấp cứu nhé?"

Lữ Thụ ra vẻ tốt bụng.

Lúc này cậu vẫn còn thấy hơi luyến tiếc vì chưa kiếm đủ điểm, nhưng cậu cũng hiểu rõ, ngộ nhỡ đám "áo khoác đen" quay lại thật thì mình cũng khó mà giải trình được.

"Không cần, không cần đâu!"

Lương Triệt nghe thấy ba chữ "xe cấp cứu" là mặt cắt không còn giọt máu, có vẻ hoảng loạn thật sự.

"Ờ, thế anh đi đi. Đi đường cẩn thận nhé, về nhà sớm đi kẻo người thân lại lo lắng."

Lữ Thụ gật đầu rồi buông tay, kéo Lữ Tiểu Ngư đứng dạt sang một bên.

Cậu chẳng có lý do gì để giữ người này lại, mà giữ lại cũng chẳng mang lại lợi lộc gì cho bản thân.

Dẫu cho hiện giờ bản thân cậu cũng đang nắm giữ một bí mật động trời, đã có thể chạm ngõ vào thế giới siêu nhiên kia, nhưng Lữ Thụ vẫn cảm thấy, bí mật này chỉ nên có cậu và Lữ Tiểu Ngư biết là tốt nhất.

Vốn dĩ đã lủi thủi một mình mà lớn lên đến năm 17 tuổi, trước đây bên cạnh cậu chỉ có Lữ Tiểu Ngư, sau này chắc cũng chẳng cần thêm cái gọi là "đồng đội" làm gì cho mệt.

Không phải Lữ Thụ lạnh lùng, mà là thế giới này vốn đã đủ lạnh lẽo rồi.

Lương Triệt muốn khóc mà không ra nước mắt, lảo đảo đứng dậy bỏ đi.

Đúng là đen như tiền đồ chị Dậu, tự nhiên rỗi hơi đâm đầu vào cái cổng nhà này làm gì không biết, đổi đại một nhà khác không phải là xong rồi sao?

Lữ Thụ nhìn theo bóng lưng Lương Triệt đã đi xa, nhưng điểm phẫn nộ từ gã vẫn cứ tăng đều đều theo đơn vị hàng chục, cảm giác lần này đúng là trúng đậm rồi.

Cậu cũng chẳng lo gã này rảnh rỗi quay lại báo thù, bản thân gã giờ như "ốc không mang nổi mình ốc", chạy trốn còn không kịp, lấy đâu ra hơi sức mà tính sổ với cậu?

Lữ Tiểu Ngư túm lấy vạt áo Lữ Thụ đi vào trong nhà: "Cái người lúc nãy là người diễn xiếc buổi chiều đúng không anh?"

"Chắc là hắn rồi."

Lữ Thụ gật đầu.

"Hắn bị bắt đi rồi mà, sao lại xuất hiện ở đây?"

Lữ Tiểu Ngư nghiêng đầu hỏi.

"Có lẽ là... vì tự do?"

Lữ Thụ suy nghĩ hồi lâu mới đưa ra được câu trả lời này.

Đối với cậu, nếu đặt mình vào hoàn cảnh của đối phương, chắc chắn cậu cũng sẽ tìm mọi cách để thoát ra thôi.

Trên đời này còn gì quan trọng hơn sự tự do chứ?

"Lúc nãy hắn định đốt anh đúng không?"

Lữ Tiểu Ngư lại hỏi.

"Có vẻ là vậy."

Lữ Thụ gật gù.

"Thế sao hắn lại thôi?"

"Chắc là... anh ta bị yếu sinh lực ấy mà..."

Lữ Thụ giải thích qua loa.

"Thế thì sau này anh chắc chắn không thức tỉnh nổi đâu, mà có thức tỉnh được thì cũng chẳng tích sự gì. Bởi vì anh còn yếu hơn cả hắn, yếu từ trong trứng yếu ra."

Lữ Tiểu Ngư khẳng định chắc như đinh đóng cột.

Mặt Lữ Thụ đen như nhọ nồi: "Mày bốc phét cái gì đấy? Anh mày có năng lực hẳn hoi nhé, anh thức tỉnh rồi!"

"Thật á? Đâu, làm tí cho em xem xem?"

Lữ Tiểu Ngư cười khẩy.

Lữ Thụ nghẹn họng trân trối.

Cậu lấy đâu ra năng lực gì cho con bé xem bây giờ, đã kịp tập tành gì đâu!

Lữ Thụ bắt đầu thẹn quá hóa giận: "Đi ngủ ngay! Đã bảo không cho ra mà cứ thích hóng hớt!"

"Hế hế."

Lữ Tiểu Ngư đáp lại bằng một điệu cười đầy khinh bỉ rồi đi thẳng.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top