Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Đại Vương Tha Mạng (Dịch)
  4. Chương 4: Tai nạn và cái cây

Đại Vương Tha Mạng (Dịch)

  • 10 lượt xem
  • 1474 chữ
  • 2026-01-20 22:02:39

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lữ Thụ cũng chẳng hiểu vì sao mình mạng lớn đến mức không chết, thậm chí đến cảm giác đau đớn cũng không có.

Nhưng vết máu trên người là thật, dòng nhiệt lưu chảy trong cơ thể là thật, và cả cái hình xăm mầm cây trong lòng bàn tay cũng là hàng thật giá thật nốt.

Có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó mà chính cậu cũng không rõ, nhưng vấn đề là dạo gần đây cậu cứ mãi nghía mấy cái tin tức về các sự kiện dị thường, thậm chí còn mơ mộng mình cũng có năng lực như thế.

Ngay giây phút này, mọi dấu hiệu đều như muốn gào thét vào mặt cậu rằng: Cậu chắc chắn đéo phải người bình thường rồi!

Tâm trạng hiện tại của Lữ Thụ khá là hỗn loạn.

Một phần là dư chấn tâm lý sau tai nạn, dù gì bị một con xe tải to vật vã tông lật nhào thì ai mà chẳng rén.

Phần khác, sâu thẳm trong lòng cậu lại có chút "sướng thầm".

Tuổi trẻ mà, ai chẳng muốn mình là người đặc biệt.

Nếu mỗi thanh niên 17 tuổi đều được đứng trước sự lựa chọn có muốn sở hữu sức mạnh thần thông biến hóa hay không, thì cam đoan là 90% sẽ chọn "Có" ngay và luôn.

Và phần tâm trạng cuối cùng chính là... dù mình có bị làm sao hay không thì mình vẫn đang đi đúng phần đường đi bộ, ở đây lại không có đèn xanh đèn đỏ, thằng tài xế tông mình rõ ràng là sai lòi mắt ra rồi.

Tự dưng đêm hôm rảnh rỗi ra ngoài mua gói mì tôm cho Lữ Tiểu Ngư lại bị xe tải tông, cái lý lẽ này biết đi đâu mà đòi?

Tình huống này mà không tranh thủ "ăn vạ" một vố thì có lỗi với thiên hạ quá không?

Mà cũng chẳng gọi là ăn vạ, cậu bị tông thật mà, hàng thật việc thật hẳn hoi.

Chỉ có một vấn đề... liệu vết thương trên người cậu có giám định ra được không?

Sau khi dòng nhiệt lưu kia chạy qua, cậu cảm nhận rõ mồn một là cơ thể mình đang khỏe re như văng vẳng tiếng nhạc sàn, cực kỳ bình thường.

Thế thì nếu vào bệnh viện, bên kia phát hiện cậu hoàn toàn vô sự, vậy vụ bồi thường này còn diễn tiếp được không đây?

Chưa kể, cảnh tượng người biểu diễn ban ngày bị tiêm thuốc mê mang đi vẫn còn lù lù trước mắt.

Nếu tới bệnh viện, rõ ràng bị tai nạn mà lại chẳng sứt mẻ miếng nào, vạn nhất sự bất thường của cơ thể bị phát hiện, liệu cậu có bị "bế" đi không?

Lúc này Lữ Thụ bắt đầu lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bị bắt đi, và cũng lo nếu mình biến mất thì Lữ Tiểu Ngư bơ vơ không nơi nương tựa phải làm sao?

Nếu hôm nay không tận mắt chứng kiến mọi chuyện ở hậu trường buổi xiếc, có lẽ cậu đã "điếc không sợ súng" mà vào bệnh viện kiểm tra rồi, nhưng khổ nỗi cậu lại thấy mất rồi.

Rõ ràng lúc này có thể khiến công ty bảo hiểm của đối phương nôn ra một khoản tiền bồi thường khổng lồ, giúp mình dựa vào đó mà bước lên đỉnh cao nhân sinh, vậy mà Lữ Thụ lại phải chùn bước.

Đã không đi được quy trình bồi thường chính thống, thì phải dùng "quy trình tiểu ngạch" thôi...

"Anh bạn, anh gặp chuyện lớn rồi đấy!"

Lữ Thụ lồm cồm bò dậy từ mặt đất.

Gã tài xế nhìn thấy Lữ Thụ mặt mũi đầy máu đứng dậy thì hồn xiêu phách lạc, thế quái nào mà vẫn đứng dậy được!

Gã lập tức muốn quất ngựa truy phong, cảnh tượng này mẹ nó quá quái dị rồi!

"Công chuyện hay tư chuyện đây..."

Thế nhưng Lữ Thụ mới nói được nửa câu, gã tài xế đã hét thảm một tiếng: "Ma quỷ ơi!", rồi chẳng nói chẳng rằng cắm đầu chạy thẳng, bỏ lại con xe ngay tại trận.

Lữ Thụ lặng người đứng nguyên tại chỗ...

"Cái đệt mợ..."

Cậu lau vết máu trên mặt, trố mắt nhìn bóng dáng gã tài xế chạy mất hút, thế này thì đòi bồi thường ở cái xó nào nữa.

Lữ Thụ quay người bỏ đi, thực sự là cảnh tượng người biểu diễn xiếc bị bắt ban ngày quá dọa người, ai biết được lát nữa có "ai đó" xuất hiện ở đây không?

Vốn định về nhà ngay, nhưng nghĩ lại cậu vẫn đi tiếp về hướng siêu thị, khu vực này vào tối mùng ba Tết cũng chỉ có mỗi cửa hàng của lão Trương Đông Lai là còn mở cửa.

"Ông chủ, một gói mì bò kho"

Lữ Thụ mặt đầy máu đưa ra tờ năm tệ.

Ông chủ siêu thị trung niên Trương Đông Lai nhìn Lữ Thụ với ánh mắt đầy nghi hoặc và hãi hùng...

Lữ Thụ lấy hai gói mì bò kho trên kệ rồi đi thẳng, cậu cũng tự biết bộ dạng mình giờ trông chẳng khác gì nhân vật trong phim kinh dị.

Tuyết vẫn rơi, những bông tuyết bay qua ánh đèn đường vàng vọt trông giống như một thước phim quen thuộc.

Lữ Thụ bước đi trên lớp tuyết mỏng, để lại một chuỗi dấu chân dài.

 Tuyết trắng, đất đen, ánh đèn vàng và bầu trời đêm sâu thẳm, trông vừa đột ngột vừa hài hòa một cách lạ kỳ.

Bất chợt cậu quay đầu nhìn lại đoạn đường vừa đi qua, dường như từ đây, cuộc đời cậu đã bắt đầu có thứ gì đó không còn như trước nữa.

...

"Lữ Thụ! Anh bị làm sao thế này!"

Khoảnh khắc Lữ Thụ mở cửa nhà, Lữ Tiểu Ngư hoảng hốt hỏi.

Cũng tại đống máu me trên người cậu quá bắt mắt, vừa nãy đi trên đường gặp hai người khách qua đường, bọn họ cũng bị dọa cho suýt tè ra quần, chạy xa cả cây số.

"Không sao, bị xe tông trúng thôi, cơ mà không bị thương,"

Lữ Thụ giải thích.

Lữ Tiểu Ngư nhìn Lữ Thụ như nhìn một thằng thiểu năng, máu me đầy người thế kia mà gọi là không bị thương?!

"Thế là anh tông chết con xe của người ta đúng không?! Nên nó mới chảy nhiều máu thế này chứ gì?!"

Mặt Lữ Thụ lập tức đen xì như đít nồi: "Cái gì mà anh tông chết con xe, có biết nói chuyện không hả! Anh đi tắm đây, em tự nấu mì mà ăn... nấu luôn cho anh một bát!"

Cậu chẳng buồn giải thích thêm với Lữ Tiểu Ngư, vì cậu thừa biết chuyện này có giải thích bằng niềm tin.

Dòng nước nóng xối thẳng vào người, Lữ Thụ đứng dưới vòi hoa sen tự kiểm điểm lại mình, hơi nước bốc lên mù mịt phủ kín tấm gương trong nhà vệ sinh.

"Chả thấy khác mịa gì"

Lữ Thụ lầm bầm.

Lúc này cơ thể cậu vẫn y như cũ, ít nhất là nhìn từ bên ngoài thì chẳng có gì thay đổi.

Nếu không phải trong lòng bàn tay xuất hiện thêm hình xăm mầm cây, có lẽ cậu sẽ thực sự nghĩ rằng mọi chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ giữa ban ngày.

Lữ Thụ nhìn chằm chằm vào dấu ấn mầm cây màu trắng nhạt, đột nhiên trong não cậu mở ra một giao diện: Menu chính.

Dưới Menu chính còn có ba lựa chọn: Cửa hàng mua sắm, Trung tâm rút thưởng, Hồ sơ thu nhập.

Lữ Thụ nhấn mở Cửa hàng trong tâm trí, trong danh sách chỉ có duy nhất một món hàng là đang sáng đèn, mấy thứ khác đều xám xịt, ngay cả là cái gì cũng nhìn không rõ.

Mà cái thứ có thể mua được này trông cứ linh dị kiểu gì ấy.

Quả Tinh Thần, giá bán: 1000.

Phía dưới cửa hàng là một dòng chữ nhỏ: Số dư: 697.

Lữ Thụ hơi nghệch mặt ra, con số 697 này là thế quái nào?

Đơn vị tiền tệ trong cửa hàng này là gì?

Sao cậu lại có số dư trong đó chứ?

Đúng lúc này, số 697 bỗng nhiên nhảy một cái, biến thành 701!

Lữ Thụ nhớ ra ngoài Menu chính còn có mục Hồ sơ thu nhập, cậu vội vàng nhấn vào xem, bên trong toàn là chi tiết thu nhập.

Cảm xúc tiêu cực từ Trương Đông Lai, +1, +5, +1, +1...

Cái thứ này hình như tăng liên tục, nhưng cái "cảm xúc tiêu cực từ Trương Đông Lai" là sao?

Trương Đông Lai chẳng phải là lão béo chủ siêu thị kia à?

Chẳng lẽ vì mình mặt mũi đầy máu dọa lão sợ hú hồn, nên cảm xúc tiêu cực của lão biến thành thu nhập của mình?

Nói thế thì chẳng phải đây chính là thuộc tính của Đại Ma Vương trong truyền thuyết sao: người khác càng sợ thì mình càng mạnh?

Chỉ có điều người ta mạnh lên trực tiếp, còn mình thì phải đi mua đồ để cày cấp?

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top