“Lữ Thụ, sao em cảm thấy anh chẳng biết mệt là gì thế nhỉ?”
Khi hai người đắp xong người tuyết và quay vào trong nhà, Lữ Tiểu Ngư có chút thắc mắc.
Bình thường Lữ Thụ ra ngoài mua túi gạo mười cân thôi cũng đã thở không ra hơi rồi.
Lữ Thụ tự ngẫm lại, hình như đúng là bản thân đã có sự thay đổi rất lớn.
Trong tiểu thuyết hay viết kẻ có căn cốt tốt mới tu luyện nhanh, giờ mình đã ăn Quả tẩy tủy, chẳng lẽ tính là đã có căn cốt xịn rồi sao?
Nghĩ đến đây Lữ Thụ tự cười một mình.
Cậu còn chẳng biết cái thế giới dị năng kia rốt cuộc là cái mô tê gì mà đã bắt đầu mơ mộng hão huyền rồi.
Ai mà biết tương lai thế nào, thôi thì nước đến đâu phèn theo đến đó vậy, trước mắt cứ phải nghiên cứu tiếp cái hệ thống mới nhận được này đã.
Vào đến phòng, Lữ Thụ nằm ườn trên sofa, hớn hở nghịch điện thoại.
Lữ Tiểu Ngư tò mò liếc qua nhưng chẳng thấy gì: “Lữ Thụ, anh đang làm gì đấy?”
“Chat chít thôi.”
Lữ Thụ tiếp tục dán mắt vào màn hình.
“Cho em xem với.”
Lữ Tiểu Ngư gạt tay Lữ Thụ ra, vừa vặn thấy cậu đang gửi WeChat, trên cửa sổ trò chuyện hiện rõ ba chữ: Chai trôi dạt.
Lữ Tiểu Ngư bĩu môi khinh bỉ: “Lữ Thụ, không ngờ anh lại chơi cái trò chai trôi dạt này đấy!”
Lữ Thụ lười chẳng buồn giải thích với con bé, cậu nhặt tiếp một cái chai: “Có anh trai béo lùn dễ thương nào ở đây không?”
Đối phương: “Anh trai cao to đen hôi có lấy không?”
Lữ Thụ: “Bạn là béo lùn thật à?”
Đối phương: “Ừ.”
Lữ Thụ: “Đã béo lùn lại còn không chịu giảm cân, còn có tâm trạng ở đây nhặt chai à?!”
Đối phương đần mặt ra luôn! Cái thằng này bị hâm à?!
Còn Lữ Thụ thì hớn hở nhìn vào nhật ký thu nhập: [Điểm phẫn nộ từ Lư Mạnh Vũ +50...]
Được đấy, thu hoạch khá khẩm phết.
Lữ Thụ sướng rơn, cái trò này kiếm điểm phẫn nộ nhanh thật!
Bảo đi dọa người thì Lữ Thụ chưa có manh mối gì, chứ bảo làm sao để người ta sinh ra oán hận thì cậu đúng là bậc thầy trong những bậc thầy!
Lại nhặt thêm một cái chai nữa, đối phương vừa vào đã hỏi: “Không ngủ được, ai có ‘phim’ gì hay không gửi xem tí.”
Lữ Thụ: “Tôi có đây, quay cận cảnh phần ngực cực nét nhé.”
Đối phương: “Gửi mau đi, chúc hảo hán cả đời bình an!”
Lữ Thụ lên mạng tìm một tấm ảnh chụp X-quang lồng ngực rồi gửi thẳng qua.
Đối phương: “???”
[Điểm phẫn nộ từ Lý Minh Nhạc +20...]
Lữ Thụ ôm chiếc điện thoại "thần thánh" nội địa mà năm ngoái cậu đã cắn răng bỏ ra mấy trăm tệ để mua, chơi đến quên trời đất.
Tạm thời chưa cần biết đống thu nhập này cuối cùng có thể mua được gì hay quay trúng cái gì, nhưng lúc này Lữ Thụ đang thấy sướng tê người.
Cảm giác như tài năng của mình cuối cùng cũng có đất dụng võ một cách quang minh chính đại vậy... nếu cái trò này cũng được coi là tài năng...
Từ khi rời cô nhi viện đến nay, Lữ Thụ học tại cấp ba trường Ngoại ngữ Lạc Thành cũng đã được hai năm.
Đến giờ cậu vẫn không có quá nhiều bạn bè, nguyên nhân có lẽ là vì tính cách có chút "không đứng đắn", nói câu nào là muốn làm người ta nghẹn họng câu đó...
[Điểm phẫn nộ từ Tri Vi +1...]
Hê hê, Lữ Thụ cũng lạy cái tên này luôn, thù dai gớm thật.
Thường thì cậu cũng chẳng thèm bận tâm xem lời mình nói ra có gây ức chế hay không, thói quen rồi...
Nhìn thấy một buổi tối mà sắp gom đủ 700 điểm phẫn nộ – mức đỉnh cao nhất từ trước đến nay, trong khi một viên Quả tinh thần là 1000 điểm.
Lữ Thụ cũng muốn nếm thử xem cái quả đó có tác dụng gì, nhưng lại nghĩ mình còn chưa biết cách tu hành, chẳng rõ thứ đó dùng thế nào, lại còn không biết có hạn sử dụng không, để lâu có hỏng không nữa.
Trước mắt có vẻ chỉ có Quả tẩy tủy là có ích nhất với cậu, điều đó đồng nghĩa với việc quay thưởng là có lợi nhất.
Rốt cuộc quay thưởng sẽ ra được cái gì?
Liệu có mấy thứ như bí kíp không?
Nghĩ đến đây, lòng Lữ Thụ nóng bừng lên.
Cậu đã đoán được, thứ mình sở hữu có lẽ không giống với người khác.
Dẫu sao lúc trước để tìm kiếm thân thế, cậu đã tra cứu vô số tài liệu trên mạng, nhưng chưa từng ai biết cái vật trên cổ cậu là cái gì, nó giống như một thứ độc nhất vô nhị vậy.
Hơn nữa trong những bản tin video kia, có người nói là năng lực đột ngột xuất hiện, có người nói là sau khi bị kích động mạnh mới thức tỉnh.
Cũng có người quay được cảnh đạo sĩ đứng trên đỉnh núi hít hà mây mù và tinh hoa nhật nguyệt.
Có thể thấy, cách thức đạt được năng lực của mỗi người hình như đều không giống nhau.
Nhưng xem ra, rõ ràng đã có người đi trước mình một bước.
Lữ Thụ rất muốn biết liệu hệ thống này có ban cho cậu công pháp tu hành không, có thế cậu mới bước được bước đầu tiên vào thế giới mới.
Tuy nhiên, nếu thực sự là do linh khí phục hồi, thì những người kia dù có đi trước cậu cũng chắc chẳng chênh lệch quá nhiều, dẫu sao thời gian xuất hiện các sự kiện dị thường cũng mới chỉ vài tháng mà thôi.
Nuốt Quả tẩy tủy vào, dường như cũng chỉ mới bước được nửa bước. Không có phương pháp tu hành, mọi thứ cũng chỉ là dã tràng xe cát mà thôi.
Gom đủ 700 điểm phẫn nộ, Lữ Thụ đuổi Lữ Tiểu Ngư về phòng mình, sau đó quyết định "tất tay" luôn, quay liên tiếp 7 lần!
Vẻ mặt Lữ Thụ không cảm xúc nhìn vòng quay hiện ra 5 lần "Cảm ơn bạn đã tham gia", mặt cậu đen thui như đít nồi luôn rồi.
Người ta thức tỉnh là có năng lực luôn, cái thuộc tính truyền thuyết "bị kích động là thức tỉnh năng lực mạnh mẽ" đúng là làm người ta thèm thuồng mà.
Mẹ kiếp, mình bây giờ cũng đang bị kích động đây này, nhưng là bị cái hệ thống mà mình coi như bảo bối này nó "kích" cho phát điên thôi.
Người ta bị kích động thì có năng lực, mình bị kích động thì chỉ nhận được "Cảm ơn bạn đã tham gia".
Thế nhưng vận đen không đeo bám Lữ Thụ mãi.
Lần thứ sáu: Quả tẩy tủy!
Vừa nhìn thấy nó, Lữ Thụ đã rơi vào trạng thái cực kỳ phấn khích.
Tác dụng của thứ này là không cần bàn cãi, việc nó xuất hiện viên thứ hai chứng tỏ tỷ lệ ra cũng không thấp, và cũng có nghĩa là cái "căn cốt" mà cậu tự suy diễn ra có thể tiếp tục được nâng cấp?
Lần thứ bảy, thứ xuất hiện trên vòng quay lại là một trang giấy vàng kim, trên đó viết những thứ mà Lữ Thụ quen thuộc đến mức không thể quen hơn, quen đến nỗi cậu thậm chí còn bật hát thành lời...
“Một vì sao lấp lánh, trời đầy những ngôi sao nhỏ...”
Lữ Thụ: ???!
Cái quái gì thế này?!
Ai có thể nói cho tôi biết đây là cái thứ chết tiệt gì không?!
Tôi vất vả nửa đêm nhặt biết bao nhiêu cái chai, ném bao nhiêu cái chai, cái ông cụ thu mua chai phế liệu cũng chẳng chăm chỉ bằng tôi đâu, kết quả quay thưởng lại ra cái trò này á?
Mẹ kiếp, cũng may là nỗi uất ức của chính mình không biến thành điểm phẫn nộ cho hệ thống được, không thì tôi đã thiên hạ vô địch rồi nhé!
Lữ Thụ lúc đó đờ người ra luôn, cậu thấy mình đang bị kích động cực độ rồi đây, sao vẫn chưa thức tỉnh năng lực đi?
Cái hệ thống này sinh ra là để trêu ngươi cậu đúng không?!
Chắc chắn là thế rồi!
Nhưng khi nhìn xuống dưới, lời bài hát hình như có chút khác biệt.
Một vì sao lấp lánh, trời đầy những ngôi sao nhỏ.
Bay xa ngoài khói mây, như kim cương sáng ngời đêm đen.
Thái dương cháy rực rồi vụ trụ im lìm, hoàng hôn tắt lịm tinh hà chẳng còn trong.
Đêm dài thăm thẳm biết tìm đâu lối nhỏ, cho đến khi khúc trường ca rực lửa vang lên.
Lữ Thụ thử hát hết cả đoạn, trang giấy vàng kia cũng chẳng có gì thay đổi.
Cậu nghiêm túc đọc lại một lần, vẫn không có phản ứng gì.
Dù lời có khác thật, nhưng dù khác thế nào đi nữa thì đây vẫn là "Ngôi sao nhỏ" mà thôi, Lữ Thụ cầm trang giấy vàng trong tay, cạn lời không còn gì để nói.
Đúng lúc này, Lữ Tiểu Ngư ở phòng bên cạnh đột nhiên hét lớn qua vách tường: “Lữ Thụ, Lữ Thụ, tuyết ngừng rơi rồi!”
Lữ Thụ chợt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này trên bầu trời sau cơn mưa tuyết, ánh sao rực rỡ như một dải ngân hà lộng lẫy.
Trong đêm đen tĩnh mịch, ánh sao bạc xuyên qua lớp kính cửa sổ trong suốt chiếu vào trong phòng. Trang giấy vàng kim kia theo ánh sao rọi xuống bỗng bùng cháy lên ngọn lửa trắng rực rỡ.
Ngọn lửa ấy nhảy nhót như những năm tháng nóng bỏng và dồi dào nhất.
Trang giấy vàng tan biến trong lửa thành đống tro tàn trắng tinh, rồi đống tro ấy bay thẳng vào mầm cây trong lòng bàn tay Lữ Thụ, hòa làm một.
Lữ Thụ chợt có cảm giác, có lẽ lúc này nếu cậu hát lại bài "Ngôi sao nhỏ" khác thường kia, sẽ có chuyện chẳng hề tầm thường xảy ra.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận