Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Đại Vương Tha Mạng (Dịch)
  4. Chương 8: Cứ thấy sai sai

Đại Vương Tha Mạng (Dịch)

  • 16 lượt xem
  • 1487 chữ
  • 2026-01-20 22:28:42

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Đêm tối như hũ nút, cách nhau mười mấy mét nên Lữ Thụ chẳng nhìn rõ mặt mũi đối phương ra sao, nhưng cậu vẫn cảm nhận được những khối cơ bắp đang căng như dây đàn, tư thế đứng kia cứ như thể sẵn sàng lao vào tẩn người ta đến nơi vậy.

Thế nhưng, thấp thoáng trong bóng tối, cậu đã thấy hai gã đó khoác chiếc áo gió đen bay phấp phới trong gió, khí trường tỏa ra giữa mùa đông rét mướt cứ như một bức tường vô hình, viết rõ bốn chữ: "Cấm người lạ gần".

Đám người kia hình như cũng chẳng rõ lai lịch của Lữ Thụ ra sao.

Giữa đêm hôm khuya khoắt tự nhiên có gã đứng lù lù trên nóc nhà, nhìn kiểu gì cũng thấy không bình thường...

Lữ Thụ do dự một chút rồi tính đường leo thang xuống lại cho lành.

Dù sao nhìn đối thủ có vẻ là dân chuyên nghiệp, mà cái hội đêm hôm không ngủ cứ thích nhảy qua nhảy lại trên nóc nhà thì chắc chắn là không bình thường rồi...

Và quan trọng nhất chính là... áo gió đen.

Cái màu này chạm đúng vào dây thần kinh của Lữ Thụ.

Tuy áo gió đen đầy người mặc, nhưng gặp đúng lúc này, đúng chỗ này, cậu không kìm được mà nhớ lại cảnh tượng lúc chiều.

Đối phương có vẻ không ngờ Lữ Thụ lại có phản ứng "tém" lại nhanh đến thế, nhất thời cũng đứng hình mất năm giây...

Không tém lại không được, Lữ Thụ tự hiểu cái nỗi khổ này.

Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ, giây phút cậu tiếp cận gần nhất với cái thế giới kỳ quái kia chính là lúc này đây.

Nếu bảo Lữ Thụ hiện giờ có gì khác biệt, thì đó là cái Hệ thống cửa hàng trong não, mầm cây trong lòng bàn tay, ngọn lửa nơi con tim và tinh đồ mờ nhạt trong lồng ngực.

Đào sâu hơn chút nữa thì có thêm cái thân xác vừa nốc Quả Tẩy Tủy.

Nhưng khổ nỗi trừ mấy thứ đó ra, cậu thực sự chẳng có tí kỹ năng chiến đấu nào!

Nghe thì có vẻ oai như cóc đấy, nhưng thật sự mà vác nhau ra đấm đá thì 100% cậu là cái loại vừa vào trận đã quỳ xuống xin tha ngay lập tức.

Ba cái chuyện tự tin lật kèo áp đảo đối thủ hoàn toàn không có trong từ điển của Lữ Thụ, ok?

Đánh không lại thì chạy, đó là chân lý.

Trời mới biết cái gã bị hốt đi ở hậu trường buổi xiếc chiều nay giờ ra sao rồi, Lữ Thụ chẳng muốn nếm mùi đó tí nào.

Cậu chẳng phải anh hùng hảo hán, cũng chẳng phải thiếu niên nhiệt huyết ôm mộng siêu nhân, cậu chỉ là một thằng học sinh cuối cấp đang bò sát miệng giếng, muốn ngó ra ngoài xem thế giới rộng lớn hơn một chút mà thôi.

Lữ Thụ còn phải nghiên cứu mấy cái bí mật trong người mình, còn phải chăm sóc Lữ Tiểu Ngư cho đến khi con bé đủ lông đủ cánh.

Cứ như anh trai bảo vệ em gái lớn lên vậy, cái kiểu "nuôi dưỡng loli" này nghĩ kỹ cũng thấy thú vị phết.

Dù rằng Lữ Tiểu Ngư chưa bao giờ thừa nhận tụi nó là anh em, mặc dù lúc đặt tên con bé vẫn cố tình lấy họ Lữ của cậu.

Thế nên, tối nay Lữ Thụ tuyệt đối không được để xảy ra chuyện, cậu còn bao nhiêu việc đại sự phải làm cơ mà.

Lữ Thụ ôm cái giỏ tre, lù lù bò xuống khỏi nóc nhà, sau đó nhìn hai gã đang đối diện với mình, hất hất cái đầu.

Đối phương hơi ngơ ngác, hất đầu là cái ý gì?

Lữ Thụ cũng cạn lời: Các huynh đài biến lẹ giùm cái, cứ đứng thù lù ở đây làm tôi rén vãi chưởng...

Cậu lại chỉ chỉ về hướng bọn họ định đi, ý bảo: "Mời các anh cứ tự nhiên, tôi nhường đường rồi đấy".

Lúc này, Lữ Thụ đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng chuồn lẹ, ai mà biết mấy lão này là giống ôn thần phương nào.

Đêm nay xảy ra quá nhiều chuyện quái đản, Lữ Thụ cảm thấy mình sắp không theo kịp tiết tấu rồi.

Đầu tiên là một mồi lửa đốt rực cả bầu trời Lạc Thành, sau đó lại đụng ngay hội áo gió đen lúc chiều.

Thế nhưng, Lữ Thụ đã nhường đường rồi mà đám kia hình như không định bỏ qua như vậy.

Từng bước một, tụi nó thận trọng tiến về phía Lữ Thụ, rồi tung mình điêu luyện nhảy qua hai cái nóc nhà.

Trong màn đêm tĩnh mịch, ánh trăng phản chiếu lên lớp tuyết trắng xóa trên mái nhà thành một màu bạc, tiếng chân giẫm lên tuyết kêu "răng rắc", những dấu chân đen ngòm hiện ra trông cực kỳ chướng mắt.

Mà này, cái gã này không liên quan gì đến vụ hỏa hoạn đấy chứ?

Lữ Thụ nhớ lại dáng vẻ lúc nãy của tụi nó, đúng là có hơi hướm giống dân đang chạy nạn!

"Cậu là ai?"

Một gã đứng trên nóc nhà nhìn xuống Lữ Thụ với ánh mắt dò xét, vạt áo khoác đen bay phần phật trong gió lạnh.

"Tôi sống ở đây, còn các anh là ai?"

Hai gã trên mái nhà nhìn nhau một cái: "Nửa đêm nửa hôm leo lên nóc nhà làm cái gì?"

"Tuyết rơi rồi... tôi lên thu củ cải khô..."

Lữ Thụ giơ giơ cái giỏ tre trong tay, gạt lớp tuyết bên trên ra, quả nhiên lộ ra một đống củ cải khô bên trong...

Hai gã trên nóc nhà nhìn nhau trân trối.

Cái đậu xanh rau má, lên đây để thu củ cải thật à?!

Tuyết ngừng rơi từ tám đời rồi mới nhớ ra đi thu đồ, thằng này không phải bị hâm hấp đấy chứ?!

"Về nhà đi, ở đây không an toàn đâu," một gã đứng trên nóc nhà lạnh lùng lên tiếng.

Lữ Thụ thầm chửi rủa trong lòng: Chính vì các ông ở đây tôi mới không an toàn đấy biết không?

Cậu ậm ừ một tiếng, quay người lôi chìa khóa ra mở cửa vào nhà luôn.

Mãi đến khoảnh khắc cậu tra chìa vào ổ mở cửa, áp lực từ trên đỉnh đầu mới đột ngột biến mất.

Thì ra đám kia đến tận lúc này mới chịu tin cậu là dân thường.

Lữ Thụ đóng cửa lại rồi thở phào nhẹ nhõm.

Cái thế giới này, đúng là loạn cào cào cả rồi.

Lúc nãy cậu vẫn hơi lo, ngộ nhỡ tất cả những gì đang xảy ra trong người mình bị bọn họ cảm nhận được thì tính sao?

Cậu lo lắng vì khi vụ hỏa hoạn bùng lên, cậu đã lờ mờ cảm nhận được hướng đó có gì đó sai sai.

Đó không phải là trực giác, mà là cảm giác, là một thứ gì đó hiện hữu thực sự.

Ngay giây phút này, ngọn lửa trắng trong tim cậu vẫn nhảy nhót không ngừng, tinh đồ chậm rãi vận hành theo một quỹ đạo thần bí.

Nếu bị phát hiện, e rằng cậu cũng không thoát khỏi cái kiếp bị hốt đi.

Nhưng xem chừng đám người kia không có khả năng này?

Hay nói cách khác, những thứ trong người cậu bọn họ không cảm nhận được?

Qua hai lần tiếp xúc, Lữ Thụ nhận ra đám này hành tung tuy quái dị nhưng hình như không phải hạng giết người không ghê tay, ít nhất là suốt quá trình vừa rồi, bọn họ không hề dùng vũ lực với cậu.

Lữ Thụ tựa người vào sofa suy tư, cái thế giới kia rốt cuộc là như thế nào nhỉ?

Lúc này, hai gã đang phóng đi xa khẽ trao đổi: "Chắc chắn thằng nhóc đó không có vấn đề gì chứ?"

"Không có bất kỳ dao động nào, là người thường."

"Thế thì tốt."

...

"Lữ Thụ, huynh vừa nói chuyện với ai ở ngoài thế?"

Lữ Tiểu Ngư lạch bạch đi dép lê từ trong phòng bước ra.

Lữ Thụ cũng chẳng biết giải thích với con bé thế nào, dù sao ngay cả mấy chuyện xảy ra với chính mình cậu còn chưa kịp kể cho nó nghe nữa là.

Cậu định bụng chờ thời cơ thích hợp sẽ khoe với con bé một chút, để nó biết anh trai nó bây giờ đã là người của "đẳng cấp khác" rồi, sau này bớt có cái kiểu không biết tôn trọng bề trên đi!

Không biết cái hệ thống này có cho thêm bí kíp tu hành nào khác không nhỉ?

Nếu có cái nào hợp với Lữ Tiểu Ngư thì cũng ổn áp phết.

Ngay lúc Lữ Thụ đang cân nhắc xem nên trả lời Lữ Tiểu Ngư ra sao, thì đột nhiên ngoài sân vang lên một tiếng "bịch" khô khốc, cứ như có vật gì nặng lắm vừa rơi xuống đất.

Lữ Thụ giật nảy mình quay ngoắt lại.

Đêm nay quá nhiều chuyện quái gở rồi, không thể không cảnh giác được.

Cậu rón rén tiến về phía cửa, ghé mắt nhìn qua lỗ mèo, ở ngoài sân... lại có một người đang nằm sấp trên tuyết!

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top