Dù đã biết mình ở đâu, nhưng không thực phẩm, không nước uống, không vũ khí, họ không thể tồn tại độc lập.
Xét theo một góc độ nào đó, lũ Goblin này đã cứu họ khỏi cửa tử.
Tuy nhiên, lũ Goblin không đưa họ về ngay mà phái người leo lên kiến trúc căn cứ hình ngọn đồi.
Khi phát hiện đám thây ma đang chen chúc ở cửa căn cứ, chúng không hề sợ hãi mà còn phấn khích reo hò.
Rõ ràng, trong mắt những kẻ lượm ve chai này, mỗi xác sống là một đồng tiền vàng biết đi.
Tù nhân lạnh lùng quan sát mọi hành động của chúng để thu thập thông tin.
Họ thấy lũ Goblin khuân ra từ căn cứ không ít đồ nát, chủ yếu là các thiết bị hư hỏng và vật dụng kim loại.
Căn cứ Khu 91 có hơn ba mươi tầng, cao hàng trăm mét.
Lũ Goblin không thể dọn sạch nơi này trong thời gian ngắn, nhất là khi bên trong còn gần ngàn con thây ma.
Chúng quyết định để lại một phần nhân lực canh giữ "kho báu", rồi đưa đám tù nhân lên đường trở về bộ lạc trước.
"Hửm!"
Sau vài giờ di chuyển, Tần Luân khẽ nhướng mày, thốt lên một tiếng nhẹ.
Hắn nhận thấy lớp màng ánh sáng màu vàng cam bao phủ đại lục này đang tối dần từ phía đường chân trời.
Một vệt bóng tối dài dặc đổ xuống bên hông chiếc xe.
Một đại lục không có mặt trời, không có mặt trăng, vậy mà cũng phân chia ngày đêm rõ rệt!
Thú vị đấy!
Khóe môi Tần Luân dần hiện lên một nụ cười lạnh lẽo.
Trước khi bóng tối bao trùm hoàn toàn, đoàn xe đã về tới trại.
Đây là một "Thành phố xe" khổng lồ.
Vòng ngoài là những chiếc xe tải thùng lớn xếp thành tường thành, vòng trong là xe cỡ trung, chính giữa là khu lều trại và bãi trống sinh hoạt của tộc Lulu.
Mười hai kẻ ngoại lai bị chia tách ra.
Nhóm ba người của Tần Luân được chia một chiếc lều nhỏ.
Bên trong cực kỳ đơn sơ, dưới đất trải một tấm da thú không rõ chủng loại, góc lều chất đống đồ dùng sinh hoạt.
Điểm cộng duy nhất là không có mùi hôi hám.
Trời tối hẳn, doanh trại thắp sáng đèn lửa.
Một nữ Goblin mang đến cho họ một chiếc đèn bàn nhỏ hình cây dù, cùng một ít thức ăn dạng khoai tây nghiền và nước uống.
Khoai tây nghiền hơi mặn, nhưng với những kẻ đã đói lả cả ngày, họ nhanh chóng quét sạch.
"Tôi ra ngoài xem thử."
Tần Luân đứng dậy sau khi đã nạp đủ năng lượng. Chiếc lều hơi thấp khiến hắn phải khom lưng.
"Chúng ta có thể ra ngoài sao?"
Lâm Phong ngẩn người.
"Chúng có cấm không?"
Tần Luân cười nhạt.
"Đừng lo, tôi không sao đâu. Các anh có thấy thái độ của lũ Goblin này rất kỳ lạ không? Chúng ta không phải tù binh, cũng chẳng hẳn là khách. Việc chúng cưỡng ép mời mọc thế này chắc chắn có nguyên do..."
"Ngươi nói đúng, ta cũng có cùng suy nghĩ đó. Có vẻ tìm ngươi bàn bạc là một quyết định chính xác."
Lời Tần Luân chưa dứt, một giọng nói trầm thấp đã vang lên ngoài lều.
Một thân hình hộ pháp vén màn bước vào.
"Môn đồ..."
Lâm Phong biến sắc, định thốt lên nhưng kịp thời bịt miệng lại.
"Chào mừng."
Tần Luân nở một nụ cười hòa nhã với Môn đồ Hanssen.
"Hình như ngươi không bất ngờ về sự xuất hiện của ta."
Hanssen nhìn sâu vào mắt Tần Luân, đầy ẩn ý.
"Hiện tại không ai biết mục đích thực sự của lũ Goblin, mà chúng lại không hạn chế tự do thân thể, việc tìm người để trao đổi là lẽ đương nhiên."
Tần Luân thản nhiên đáp.
"Chỉ là tôi không ngờ người đó lại là tôi."
Hanssen nở một nụ cười khổ.
Gã cũng chẳng còn lựa chọn nào khác mới phải tìm đến kẻ như Tần Luân.
...
Đêm khuya, trong khi Tần Luân và Hanssen đang mật nghị, thì tại một lối thoát hiểm trong căn cứ Khu 91, đống xác thây ma bất ngờ ngọ nguậy.
Một cánh tay thanh mảnh thò ra từ khe hở giữa những cái xác.
Đống xác thối bị đẩy ra một cách chậm chạp.
Một bóng hình mảnh mai đầy máu me khó khăn bò ra ngoài.
Da thịt trên toàn bộ cơ thể không còn chỗ nào nguyên vẹn, trông chẳng khác gì một con búp bê vải rách nát.
Khi run rẩy đứng dậy, bóng người đó khẽ nghiêng mình.
Trên khuôn mặt đã bị thây ma gặm nhấm thành một chiếc đầu lâu kinh dị, đôi đồng tử lóe lên ánh xanh lục thê lương như lửa ma trơi.
Tay trái ả siết chặt một ống tiêm không mang ký hiệu X, tay phải nắm chặt con dao phẫu thuật sáng loáng.
"A... Joey Foster!"
Bóng người ngửa cổ lên trời.
Những dây thanh quản và chiếc lưỡi rách nát phát ra những âm thanh mập mờ, gào rú tựa như quỷ đói.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận