Đấu La Đại Lục.
Trong Võ Hồn Thành, trên một con phố sầm uất, náo nhiệt.
Một người đàn ông trung niên vẻ mặt đầy bất bình bước ra từ một ngôi tiệm nhỏ ven đường, miệng còn không ngừng lẩm bẩm đầy bực tức.
"Một cái hũ rách mà đòi mười vạn Kim Hồn Tệ?"
"Sao ngươi không đi cướp luôn đi!"
"Không, ngươi rõ ràng là đang cướp! Là lừa đảo!"
Tiếng la hét của gã rất lớn, thu hút sự chú ý của không ít người.
Cách đó không xa.
Hai thanh niên cũng bị kinh động, họ nhìn nhau, gã thanh niên có vẻ ngoài tà dị, tuấn mỹ mỉm cười nhẹ: "Hiếm khi có kẻ dám gây chuyện ở Võ Hồn Thành, coi như thêm chút gia vị cho cuộc sống tẻ nhạt này. Diễm, chúng ta qua xem thử."
"Đại ca, huynh đừng nói nữa. Cái hũ mười vạn Kim Hồn Tệ một cái, đệ cũng thấy hứng thú đấy, muốn xem bên trong có gì, cho dù được đúc bằng vàng ròng bạc trắng thì cũng đâu đáng giá mười vạn Kim Hồn Tệ chứ?"
Diễm cũng mỉm cười, trong mắt đầy vẻ tò mò.
Mà người được gã gọi là đại ca, trong giới trẻ ở Võ Hồn Thành này, chỉ có thể là Tà Nguyệt.
Diễm đi theo Tà Nguyệt đến bên đường, ngôi tiệm nhỏ kia đập vào mắt họ.
Ngoài tấm biển ghi năm chữ lớn 'Tiệm Hũ May Mắn' ra, trước cửa hai bên còn treo hai bức chữ, cũng rất thu hút ánh nhìn.
Bên trái: Dùng tay tạo tương lai.
Bên phải: Dùng tiền tạo niềm vui.
"Hơ hơ, cái tiệm này cũng thú vị đấy! Sao cho ta cảm giác như đang công khai hố tiền thế này?"
Tà Nguyệt cười nhẹ.
"Đi thôi đại ca, mau vào đi, đệ sắp không đợi được nữa rồi."
Diễm nói một câu, đã bước chân vào trong tiệm.
Trong tiệm, bài trí đơn giản.
Một cái quầy cũ kỹ, phía sau quầy là kệ hàng cao ngất.
Trên kệ, đặt từng cái hũ đen kịt cao chừng ba bốn mươi centimet.
Trong tiệm người không nhiều, cũng chỉ chừng năm sáu người.
Xem chừng cũng là vì tò mò mà vào xem cho biết.
Lúc này, có người hỏi: "Ông chủ, hũ này bao nhiêu tiền một cái vậy."
"Mười vạn."
"Mười vạn Đồng Hồn Tệ sao?"
"Mười vạn Kim Hồn Tệ!"
Nghe vậy, tim Tà Nguyệt thót một cái, thầm nghĩ: "Đúng là đi cướp thật mà..."
Theo bản năng nhìn về phía phát ra âm thanh, Tà Nguyệt phát hiện ra ông chủ của tiệm nhỏ.
Ngay bên cạnh quầy, ở một vị trí không mấy nổi bật, có một thanh niên mặc áo đen, vẻ ngoài bình thường, đang nằm thong dong trên chiếc ghế mây.
Thậm chí đối mặt với câu hỏi của mọi người, mắt cũng không thèm mở lấy một cái.
Hắn tên là Lâm Tiêu, là ông chủ của tiệm nhỏ này.
Đến từ Lam Tinh, xuyên không đến Đấu La Đại Lục một cách mờ mịt, lại càng mờ mịt hơn khi ràng buộc với 'Hệ Thống Hũ May Mắn'.
Theo quy tắc của hệ thống: Một cái hũ mười vạn Kim Hồn Tệ. Chỉ cần bán được một cái hũ là có thể nhận được một cái hũ có tỷ lệ nổ hũ gấp mười lần.
Hơn nữa, mỗi khi bán được một cái hũ còn có thể nhận được số điểm giao dịch tương ứng với giá trị, khi điểm giao dịch đủ nhiều, có thể mở khóa đạo cụ của thế giới mới.
Ví dụ như: Ác Ma Quả Thực của thế giới Hải Tặc, Đế Cụ của thế giới Akame, Dị Hỏa của thế giới Đấu Phá...
Mà thế giới Lâm Tiêu hiện tại đang ràng buộc là thế giới Dungeon & Fighter (DNF).
Đây là một thế giới trò chơi, chỉ cần là trang bị, đạo cụ trong trò chơi đều có thể mở ra từ trong hũ.
Ví dụ như: Vé Tăng Cấp, Vé Giác Tỉnh, Máy Cường Hóa Trang Bị...
Tất nhiên.
Những vật phẩm này đều được chuyển hóa thành đặc sắc của Đấu La:
Vé Giác Tỉnh, có thể làm cho Võ Hồn tiến hóa... ví dụ như làm cho Thất Bảo Lưu Ly Tháp tiến hóa thành Cửu Bảo Lưu Ly Tháp.
Máy Cường Hóa có thể tăng niên hạn Hồn Hoàn... ví dụ như Hồn Hoàn ngàn năm trước đây, Cường Hóa +1 có thể tăng thêm hai trăm năm niên hạn... cứ thế mà suy ra, tăng theo cấp số nhân.
Nhưng, những người đã từng chơi qua Dungeon đều có thể hiểu... cái thứ gọi là xác suất này... gacha xịt là chuyện thường ở huyện.
Vé Tăng Cấp có thể nâng cao cấp bậc Hồn Lực... ví dụ như Hồn Lực cấp một sau khi sử dụng có thể đạt đến cấp hai...
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận