Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Đệ Nhất Hầu (Dịch)
  4. Chương 2: Chương đệm : Phong Tử Quỷ

Đệ Nhất Hầu (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 1089 chữ
  • 2026-01-28 23:09:28

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nơi đó trống ra một khoảng, chỉ có duy nhất một người: lông mày trắng, râu dài, mình khoác đạo bào, tay cầm mộc kiếm bằng gỗ đào, chạy vòng quanh một cái cây nhỏ tán lá xum xuê.

Lúc thì trợn mắt sải bước nhanh, lúc lại nhắm mắt rung người, đạo bào rộng thùng thình phấp phới.

Đột nhiên, một tiếng quát vang lên, mộc kiếm chém thẳng về phía cái cây.

Dù chưa chạm tới, nhưng một tiếng "oành" nổ ra, quả cầu lửa bùng lên thiêu rụi cái cây nhỏ trong nháy mắt.

Xung quanh vang lên những tiếng kinh hô, rồi sau đó là tiếng hoan hô như sấm dậy.

“Mộc tinh đã bị thiên hỏa tru diệt!”

“Pháp thuật của Ngũ đạo nhân thật cao cường!”

Giữa tiếng hoan hô, các vị bô lão trong thôn được dìu lên trước, liên tục thi lễ cảm tạ vị đạo sĩ đang đứng uy nghiêm.

Tuy nhiên, cũng có không ít người thắc mắc, tại sao một cái cây nhỏ nhìn bình thường thế kia lại là yêu quái?

Nghe thấy câu hỏi, một người dân bản địa nở nụ cười thâm sâu: “Bởi vì ban đầu, ở đầu ruộng này không hề có cây.”

Mọi người nhìn kỹ lại, quả nhiên ngoài cái cây đang bốc cháy kia, trên ruộng chỉ toàn hoa mầu, tuyệt không có cây cối nào khác.

Đêm sau ngày Thiên cẩu thực nhật, một người đàn bà tỉnh giấc đi vệ sinh thì nghe thấy tiếng động trong sân.

Bà thấy một bóng người đang lén lút bên chuồng gà, liền hô hoán bắt trộm. Đèn đuốc nhà hàng xóm sáng lên...

“Tên trộm kia mình trần như nhộng, gầy trơ xương, da xám xịt, tay chân như cành khô, tóc xanh dài chấm đất, miệng dính đầy máu tươi, đang nuốt sống con gà.”

“Bị phát hiện, con quỷ kia liền chồm tới phun một ngụm khí vào người đàn bà, bà ấy lăn ra chết ngay tức khắc.”

“Hàng xóm gõ chiêng đuổi Thiên cẩu, lại có chó săn lao vào cắn xé con quỷ trắng. Nó bỏ chạy mất dạng khỏi thôn. Dân làng run rẩy không dám truy đuổi, đợi đến sáng men theo vệt máu mà tìm, liền thấy một cái cây nhỏ mọc lên ở đầu ruộng.”

“Mọi người lại gần xem, trên thân cây vẫn còn vết thương do chó săn cắn, máu vẫn đang rỉ ra.”

Theo lời kể, đám đông co vai rùng mình, một lần nữa nhìn về phía đầu ruộng.

Cái cây đã bị thiêu gần rụi, lá non cuốn đen, thân cây cháy khô, thấp thoáng dáng vẻ của một con người.

Quả nhiên là Mộc tinh.

May mà có Ngũ đạo nhân, nếu không cả thôn này sớm muộn gì cũng bị tàn hại.

“Sách cổ gọi thứ này là Phong Tử Quỷ (Quỷ cây phong).”

Người nói lời này đang đứng trên con đường mòn cách đó không xa.

Đó là một tăng nhân trẻ tuổi, vận tăng bào xanh đã cũ sờn.

Hai bên đường cây cối rậm rạp, ánh nắng lốm đốm rơi xuống khiến diện mục của gã trở nên mơ hồ, như được phủ một lớp bụi trần.

Gã chống gậy đứng đó, nhìn xuống cánh đồng từ trên cao.

 Trong tầm mắt của gã, đám đông hỗn loạn và cái cây cháy đen kia hòa thành một thể.

“Mộc hòa thượng từng thấy qua quỷ này sao?”

Có người lên tiếng hỏi.

Người này ngồi trên tảng đá ven đường, là một trung niên phú gia béo tròn, trông chẳng giống tăng cũng chẳng giống đạo.

Nghe chuyện quỷ dưới chân núi, gã không hề lộ vẻ sợ hãi, đôi mắt nhỏ híp lại cười tủm tỉm.

Mộc hòa thượng nhìn xuống núi, nắng nhạt nhảy múa trên vai: “Quỷ quái chỉ tồn tại trong sách vở.”

Ý là nhân gian không có quỷ quái?

Phú gia thích thú hỏi:

“Hòa thượng không tin trên đời có thần quỷ thì còn làm hòa thượng làm gì, bái Phật để làm chi?”

Mộc hòa thượng nhàn nhạt đáp:

“Bần tăng không phải không tin trên đời có quỷ thần, mà là Quỷ, Quái, Thần so với Người cũng chẳng có gì khác biệt, đều có sinh tử luân hồi, có mệnh định sẵn, hà cớ gì phải bận tâm.”

Phú gia càng thêm khó hiểu: “Nhật thực, thần quỷ, yêu quái đều không đáng bận tâm, vậy thứ gì mới đáng để tâm đây?”

Mộc hòa thượng ngẩng đầu, gậy gỗ trong tay chỉ về phía trước: “Những thứ Li Mi Võng Lượng (Yêu ma quỷ quái) không nên tồn tại trên đời này.”

Phú gia nhìn theo hướng gậy chỉ.

Tầm mắt gã xuyên qua biển người, dừng lại ở cuối con đường mòn bên mép ruộng.

Nơi cuối đường có hai bóng người đang đi tới, một cao một thấp.

Dường như để tránh ánh nắng gắt gáp, cả hai đều mặc hắc bào đen tuyền, một người đội đấu lạp hắc dầu, người còn lại tay cầm một chiếc hắc tản (ô đen).

Nhìn từ trên cao, so với đám đông tụ tập như kiến cỏ kia, hai người này giống như hai con kiến lạc đàn cô độc.

Dường như cảm nhận được ánh mắt nhìn về phía mình, hai người đang đi bỗng dừng bước.

Dưới ánh nắng chói chang, cánh đồng rộn ràng tiếng huyên náo như sóng lúa trập trùng.

Đám đông vừa mới thoát khỏi sợ hãi bắt đầu thỏa sức xả nỗi lòng, kẻ thì kể chuyện mắt thấy tai nghe, kẻ tranh nhau xem gốc cây cháy, kẻ thành kính bám theo đạo sĩ để cầu phúc.

Tuyệt nhiên không một ai để ý đến hai người ở cuối con đường nhỏ.

“Tiểu thư, để tôi qua xem có chuyện gì.”

Người đàn ông đội đấu lạp ngẩng đầu, lộ ra gương mặt trẻ tuổi cương nghị dưới vành nón.

Anh ta thu hồi tầm mắt, nhìn về phía người đang che ô đen.

Chiếc hắc tản không hề nâng lên, ngược lại còn hạ thấp xuống vài phân.

Giữa mùa hè tháng Sáu, chiếc ô đen che khuất dung nhan, áo choàng đen che giấu thân hình: “Không cần.”

Tiếng nói phát ra là của một nữ tử.

Nhìn từ xa, hai người dường như cùng lúc dừng lại, nhưng thực tế là nữ tử này dừng chân trước, người đi theo mới dừng lại sau.

Cô xoay người nhìn về phía cánh đồng.

Nơi đó huyên náo nhiệt thành, là cảnh tượng hiếm thấy trên suốt chặng đường đã qua, hẳn là cô thấy hiếu kỳ.

Thế nhưng cô lại từ chối dò xét, cũng chẳng muốn biết nơi đó đang xảy ra chuyện gì.

Người đàn ông cung kính đáp lời. Nữ tử che ô lại nhấc bước đi tiếp, sự náo nhiệt đằng kia đối với cô như không tồn tại.

...

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top