Hoàng Tuyền từ trên lưng thiếu nữ nhảy xuống.
Gã đưa mắt nhìn về phía trước. Trong tầm mắt gã là một mảnh rừng rậm chằng chịt. Hướng tay thiếu nữ chỉ tới, là một khu rừng rậm đặc biệt âm u.
Hoàng Tuyền nhanh chóng nhận ra sự bất thường.
Giữa những thân cây cổ thụ sừng sững, dây leo chằng chịt giăng lối. Những bộ rễ khổng lồ uốn lượn giữa không trung như những con mãng xà. Trong mắt gã, đây không chỉ là thiên nhiên, mà là hệ thống giao thông và các vọng gác tự nhiên.
Dưới mặt đất là những bụi cỏ dày đặc, xen lẫn bụi gai sắc nhọn. Chúng tạo thành bức tường ngăn cản mọi lối đi, ngay cả những sinh vật linh hoạt nhất cũng khó lòng luồn lách qua được.
Bụi cỏ gai có kích thước bằng ngón tay, gai nhọn mang màu sắc sặc sỡ lạ thường. Theo kinh nghiệm sinh tồn, những gì rực rỡ trong rừng rậm Vũ Lâm thường đi kèm với kịch độc.
Những bụi gai này chính là hàng rào tự nhiên. Những bụi cỏ dại len lỏi sinh trưởng giữa chúng cũng không hề tầm thường. Chúng sở hữu sức sống mãnh liệt, đủ sức tranh đoạt không gian sinh tồn với những bụi gai độc địa kia.
Khu vực này âm u, thiếu ánh sáng do tầng tầng thảm thực vật dày đặc bao phủ. Nếu nhìn từ bên ngoài, nó không có gì nổi bật, chủng loại cây cối cũng chẳng khác mấy so với những vùng Vũ Lâm khác.
Ba người vòng qua phiến khu vực này một đoạn ngắn. Thiếu nữ bất chợt rẽ hướng, chui vào dưới một vòm rễ cây khổng lồ.
Bên dưới rễ cây là lớp cỏ dày, hoàn toàn không có dấu hiệu của một lối đi. Thế nhưng, thiếu nữ vẫy tay ra hiệu, rồi biến mất hút vào trong đám cỏ. Hoàng Tuyền theo chân gã chui vào.
Khác với đám cỏ dại cứng như thép bên ngoài, mảnh cỏ ở đây mềm mại đến lạ thường.
Sau khi chui qua đoạn thông đạo dài vài mét, Hoàng Tuyền bước ra khỏi bụi cỏ. Trước mắt gã bỗng mở ra một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Đó là một thung lũng.
Ở trung tâm là một kiến trúc tựa đóa sen đang nở, phủ đầy dây leo. Xa xa nhìn lại, sắc xanh hòa quyện với những đóa hoa trắng muốt.
Giữa cốc có một đầm nước, mặt nước lăn tăn gợn sóng như hơi thở. Xung quanh thung lũng rải rác vài chục công trình kiến trúc với hình thù khác nhau, đa số đều có mái vòm trải dài xuống mặt đất.
Thung lũng chỉ rộng chừng mươi mét, nhưng lại tựa như một cõi riêng biệt.
Những tán cây khổng lồ bao bọc lấy thung lũng, tạo thành một khe hở tự nhiên cho ánh mặt trời chiếu rọi thẳng xuống. Nhờ vậy, cảnh sắc nơi đây tươi đẹp trái ngược hoàn toàn với vẻ âm u, mục rữa của khu rừng bên ngoài.
Vừa bước vào sơn cốc, Hôi Ưng, Phi Tiến và Diêu đều trở nên tỉnh táo, thư thái hẳn.
Còn Hoàng Tuyền, gã như vừa đặt chân vào một vùng đất tràn trề sinh khí. Toàn thân gã như miếng bọt biển khát khô, điên cuồng hấp thụ nguồn năng lượng xung quanh. Những tế bào trong cơ thể gã, vốn đã chết lặng, giờ đang dần hồi sinh.
Đột ngột, trong tai Hoàng Tuyền vang lên những âm thanh "cùm cụp" nhỏ nhặt. Trong tầm mắt gã bắt đầu hiện lên những đường cong dữ liệu hỗn loạn. Đây là dấu hiệu các thiết bị cơ khí siêu nhỏ trong cơ thể gã đang khởi động.
Đã trải qua một vạn năm, những thiết bị này vốn đã vượt xa niên hạn lý thuyết. Việc chúng còn có thể hoạt động là một kỳ tích.
Nhưng điều khiến Hoàng Tuyền chấn động không phải là máy móc tự khởi động.
Đó là nguồn năng lượng đang đánh thức chúng.
Những thiết bị cấy ghép này là tinh hoa công nghệ đỉnh cao của đế quốc thời bấy giờ. Dù là công nghệ cũ, nhưng với kích thước siêu nhỏ, chúng vốn không thể tự mang theo nguồn năng lượng độc lập.
Thứ đang thúc đẩy chúng không phải là năng lượng sinh học của Hoàng Tuyền, mà là Thánh Huy!
Thánh Huy là tuyệt mật kỹ thuật của đế quốc. Hầu hết mọi người chỉ biết đến cái tên, còn những người được tiếp xúc mới hiểu rõ đó là nguồn năng lượng đến từ "thạch Thánh Huy".
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận