Giữa hai thế giới không phải hoàn toàn không có khe hở, mà là một khoảng cách khó cảm nhận.
Từ chính khoảng cách đó, Hoàng Tuyền dường như đã nhìn thấy cái gì đó.
Gã đứng thẳng người, đột nhiên trong đầu một trận mê muội. Bất chợt, gã thấy một người đàn ông ở đằng xa đang nhìn chăm chú vào mình.
Người đàn ông đó cao hơn Hoàng Tuyền, cơ bắp trên người cứng rắn như sắt.
Đường nét trên mặt hắn như đao khắc rìu đục, mỗi một đường nét đều cứng cỏi. Bộ râu ngắn hơi lộn xộn, cấu thành một bức họa không thể xóa nhòa trong trí nhớ gã.
Điều đáng chú ý nhất chính là ánh mắt của người đó. Đó là đôi mắt không thể hình dung, trống rỗng, băng lãnh, lạnh nhạt, lãnh khốc. Bên trong đôi mắt ấy, chỉ có hủy diệt, là điểm kết thúc của mọi thế giới.
Giờ khắc này, trái tim Hoàng Tuyền như bị đè nén bởi một khối tảng đá lớn, nặng nề đến mức khó thở, khiến gã không thể hít lấy một hơi. Cảm giác vô lực không thể giãy giụa trong nháy mắt lan ra toàn thân, khiến gã như đặt mình trong cơn ác mộng sâu nhất.
Gã dốc sức hít thở, thế nhưng lồng ngực phập phồng, lại như không thể hít được nửa điểm không khí. Trong cơn ác mộng đáng sợ đó, vẫn tràn ngập một nỗi phẫn nộ không thể ức chế.
Nỗi phẫn nộ ấy cuộn trào trong lồng ngực, khiến gã muốn gầm thét, muốn lao tới, xé xác người kia ra từng mảnh. Thế nhưng cho dù đầy rẫy phẫn nộ, gã vẫn không thể thoát khỏi nỗi vô lực thâm trầm, một nỗi vô lực đến tuyệt vọng.
"Ngươi làm sao vậy? Tỉnh lại đi!"
Giọng thiếu nữ vang lên bên tai, từ yếu ớt dần trở nên rõ ràng.
Hình ảnh người đàn ông phương xa trở nên vặn vẹo, rồi chậm rãi biến mất. Hoàng Tuyền lúc này mới trở lại thực tế. Gã nhìn quanh, rồi nhìn thiếu nữ. Miệng nàng vẫn đang động, thế nhưng gã lại chẳng nghe thấy thanh âm gì.
"Ngươi không sao chứ? Sao đột nhiên lại ngã xuống?"
Thiếu nữ dìu gã tới dưới một gốc đại thụ, đỡ gã ngồi dựa vào thân cây.
Gã đưa tay sờ trán, chỗ đó đẫm mồ hôi, mái tóc dính bết vào trán. Gã vịn thân cây, chậm rãi đứng dậy. Lúc này, cảm giác vô lực giày vò trong cơn ác mộng mới dần mất đi, để gã lấy lại khả năng điều khiển thân thể.
Khóe miệng Hoàng Tuyền nhếch lên, coi như là một nụ cười, gã nói:
"Ta không sao."
"Chỉ là... hơi mệt chút thôi."
Thiếu nữ lộ vẻ nghi hoặc:
"Không được ăn no à?"
"Không phải. Không có gì, nhanh sẽ tốt thôi. Chúng ta đi thôi, chỉ là hiện tại nên đi chậm một chút."
Thiếu nữ gật đầu, tỏ vẻ săn sóc hiếm thấy:
"Được rồi, ta sẽ cố đi chậm nhất có thể. Trước khi đến khu vực săn bắn, ta sẽ kể cho ngươi một chút về kỹ xảo săn bắn. Đây đều là thứ cơ bản, ngươi chắc sẽ sớm học được thôi."
Hoàng Tuyền gật đầu, lặng lẽ theo thiếu nữ di chuyển trong rừng. Thiếu nữ không ngừng nói, thế nhưng gã chẳng nghe lọt câu nào. Hiện tại, ý thức của gã đã hoàn toàn bị hình bóng người đàn ông kia chiếm cứ.
Gã đã nhớ ra, người đàn ông này chính là kẻ thù không đội trời chung từ vạn năm trước. Thủ lĩnh tinh thần của phản quân, kẻ được xưng là "Người gần với thần nhất" trong ba ngàn tinh vực, kẻ sở hữu thân thể bất tử...
Thế nhưng, Hoàng Tuyền đột nhiên phát hiện, như thế nào cũng không thể nhớ ra tên của hắn. Nhưng những ký ức liên quan lại lần lượt xuất hiện.
Đó đều là những bức tranh rời rạc, không nhìn ra trình tự thời gian, nhưng dường như chẳng hề liên quan tới nhau. Phần lớn hình ảnh mơ hồ, chỉ số ít có thể phân biệt ra những tình tiết ý nghĩa.
Trong đó có một bức cực kỳ rõ ràng. Đó là một chiến trường, khắp nơi đều là thi thể.
Hoàng Tuyền nằm giữa đống thi thể đó, không thể cử động, ngũ quan dần mất đi. Cảm giác duy nhất còn lại là dòng máu vẫn còn ấm nóng liên tục chảy qua người. Đó là máu của chiến hữu, cũng là máu của kẻ thù, nay hòa làm một.
Ở phía xa, vài nhân vật thần bí mặc trường bào đen đang dần xa khuất. Một kẻ trong đó dường như cảm thấy ánh mắt của Hoàng Tuyền, đột nhiên quay đầu lại.
Trong một chớp mắt, trong ký ức Hoàng Tuyền chỉ còn lại cặp mắt kia, đôi mắt đầy vẻ tĩnh mịch.
Hình ảnh trong đầu dần mờ đi, trước mặt Hoàng Tuyền bỗng xuất hiện một bàn tay đang lay động lên xuống.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận