Cự Nham cười lớn, giọng gằn lên:
"Ta thích kiểu này của ngươi. Đủ dã tính, đủ vị! Yên tâm đi, sau khi ngươi thua, từ giờ đến sáng mai ta sẽ không nghỉ ngơi. Ta chắc chắn sẽ gieo mầm vào bụng ngươi. Với ta, dù có chết dưới tay lũ quỷ ăn thịt người ngay sau đó, cũng chẳng có gì phải hối tiếc."
Sắc mặt Diêu tái mét, đôi mắt nàng rực lửa căm phẫn trừng nhìn Cự Nham, nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thốt nổi một lời đáp trả.
Trưởng lão chỉ biết thở dài, tuyên bố trận luận võ bắt đầu.
Cả hai rút lui về chuẩn bị. Theo quy tắc của bộ lạc, họ có khoảng nửa giờ.
Diêu tỉ mỉ chỉnh lại bộ giáp da, ép bản thân đạt trạng thái tối ưu. Trái lại, Cự Nham tỏ ra vô cùng khinh suất. Hắn thậm chí còn nốc cạn một bát rượu. Đó là loại rượu dành riêng cho các chiến binh sắp xuất chinh. Hắn còn chẳng thèm mặc giáp, nghênh ngang phô diễn sự chủ quan.
Luận võ bộ lạc dùng vũ khí gỗ, nhưng với sức mạnh của họ, uy lực chẳng kém gì vũ khí thép. Giáp da có thể chịu được vài đòn trúng hiểm, nhưng nếu không có giáp, e rằng chỉ một đòn là xương cốt tan tành.
Diêu chỉnh lại dây giáp, hít sâu một hơi. Nàng cố trấn tĩnh nhịp tim đang đập liên hồi.
Trận đấu này quá sớm, và hậu quả quá lớn. Thua cuộc, nàng sẽ bị Cự Nham kéo vào phòng.
Hắn đã tuyên bố, phải khiến nàng mang thai. Cả đêm đó, hắn sẽ không buông tha cho nàng. Với thể lực của Cự Nham, đó không phải là lời khoác lác.
Thiếu nữ còn quá trẻ, chưa từng trải qua tình cảnh này, khó tránh khỏi căng thẳng.
Lúc này, Hoàng Tuyền bước đến bên cạnh, trầm giọng hỏi:
"Còn nhớ những gì ta dạy chứ?"
Diêu gật mạnh đầu. Nhớ lại ba chiêu thức thần kỳ kia, lòng tin của nàng được khôi phục đáng kể.
Hoàng Tuyền nhìn nàng, chủ động tháo cây đao trong tay nàng xuống:
"Bỏ vũ khí xuống."
Diêu sững sờ:
"A! Cái này... thế này thì..."
Hoàng Tuyền xoay xoay cán đao, thản nhiên:
"Đây chỉ là luận võ, không phải sinh tử quyết chiến. Tên ngu xuẩn kia còn chẳng thèm mặc giáp, ngươi cầm đao sẽ giết chết hắn đấy."
Dứt lời, Hoàng Tuyền vứt cây đao sang một bên, bồi thêm câu nữa:
"Đương nhiên, cho dù hắn có mặc giáp, kết quả cũng vậy."
Tiếng Trưởng lão vang lên, trầm đục trong thung lũng:
"Song phương vào sân!"
Diêu mờ mịt bước tới sân bãi. Tay không đối đầu với Cự Nham, điều này vượt quá giới hạn chịu đựng của nàng.
Nhưng giờ phút này, nàng đặt một niềm tin mù quáng vào Hoàng Tuyền. Giống như một trực giác khó giải thích, nếu Hoàng Tuyền bảo nàng tay không, nàng sẽ làm theo.
Dân làng đã tụ tập đông đủ quanh khu đất trống, chờ đợi màn so tài.
Sân bãi chỉ là một khoảng đất bằng phẳng, bị dẫm đạp qua nhiều năm nên nén chặt lại.
Cự Nham đã đứng sẵn ở trung tâm.
Hắn cởi trần, để lộ lớp cơ bắp rắn chắc như thép nguội. Dáng người cao lớn, tay chân dài, cấu trúc cơ thể cân đối và uy mãnh. Chỉ cần nhìn hình thể, hắn đã áp đảo phần lớn thợ săn và chiến binh trong tộc.
Diêu bước vào sân, tiếng xì xào rộ lên. Không ai tin nổi thiếu nữ lại chọn cách tay không. Theo quy tắc, bước vào sân mà không cầm vũ khí đồng nghĩa với việc từ bỏ quyền sử dụng chúng.
Mọi người thở dài, cho rằng nàng đã chấp nhận buông xuôi. Kết cục đã rõ: nàng sẽ bị kéo vào phòng, bị gieo mầm, rồi biến thành vật sở hữu của Cự Nham.
Cự Nham nheo mắt:
"Ngươi bỏ cuộc rồi sao?"
Diêu đáp lạnh lùng:
"Tất nhiên là không. Ta đến để đánh bại ngươi."
Cự Nham cười lớn, tiếng cười đầy sát ý:
"Xem ra ta không nên hành hạ ngươi, có lẽ ngươi mới chịu ngoan ngoãn."
"Ai mới là kẻ bị hành hạ, chưa chắc đâu."
Hai bên đối đầu gay gắt. Cự Nham gồng mình, dồn sức vào một đòn quyết định. Ngay khi hắn chuẩn bị vung đao, Diêu chợt bước lên.
Trong chớp mắt, nàng biến mất.
Khoảng cách mười mét bị xóa sạch. Diêu xuất hiện trước mặt Cự Nham, chân đạp đất, lực truyền từ bàn chân, eo, hông rồi bộc phát qua nắm đấm, oanh thẳng vào bụng hắn. Sau đó, nàng lùi lại vị trí cũ trong chớp mắt.
Cự Nham bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá ven thung lũng, gục xuống không gượng dậy nổi.
Trong mắt mọi người, Diêu chỉ thoáng rung động, rồi Cự Nham bay đi.
Tốc độ quá nhanh, không ai nhìn kịp chuyển động của nàng. Diêu xuất chiêu rồi lui về, vẫn đứng nguyên vị trí đó.
Cự Nham giãy giụa, cơ bắp trên người co giật liên hồi. Mồ hôi vã ra như tắm, hắn đau đớn tột cùng, mặt tái mét vì hổ thẹn.
Đòn đó của Diêu đã làm lệch toàn bộ nội tạng của hắn. Cố gắng đứng dậy, Cự Nham phun ra một ngụm máu tươi.
Dân làng chết lặng. Đại trưởng lão cũng bối rối, chưa biết có nên tuyên bố kết thúc hay không.
Cự Nham gầm lên, gắng gượng đứng dậy:
"Lại đây! Ta chưa thua!"
Hắn lảo đảo tiến về phía Diêu. Nàng hơi ngẩn người, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Cự Nham, nàng cắn răng bước lên.
Diêu lại lao tới, rồi lùi lại. Một cú va chạm nhẹ, Cự Nham lại bay ngược ra sau, nằm bẹp dưới đất, không còn cách nào bò dậy.
Đại trưởng lão bước đến kiểm tra. Ông thở phào nhẹ nhõm. Diêu không dùng lực đánh vào đòn thứ hai, chỉ đơn giản là húc bay hắn, nếu không, xương sống hắn đã gãy đôi.
Trưởng lão quay sang Diêu:
"Đánh ta một quyền thử xem."
"A?" Diêu kinh ngạc.
"Không sao, cứ dùng cách vừa rồi."
Trưởng lão có uy quyền tối thượng trong tộc. Diêu ngần ngại rồi tiến tới, tung một quyền vào bụng ông.
Nàng định nương tay, nhưng cơ thể dường như tự vận hành. Những tuyến hồng ngoại tinh vi trong cơ thể nàng đồng loạt kích hoạt, lực lượng khủng khiếp bùng nổ.
Một quyền xé gió.
Nhưng quyền của nàng không chạm tới Trưởng lão. Ông dùng tay trái chặn lại, Diêu cảm thấy mình như đâm vào bùn nhão, rồi một luồng phản lực đẩy văng nàng ra ngoài.
Diêu kinh ngạc. Đây là võ kỹ thượng thừa, chẳng phải Trưởng lão đã yếu đến mức không thể chiến đấu sao?
Đại trưởng lão thở dốc, mặt tái nhợt:
"Già rồi, chẳng làm gì được nữa. Diêu, lại đây."
Ông cầm tay nàng, quan sát thật kỹ, rồi giơ cao tay nàng, dõng dạc tuyên bố:
"Diêu đã đạt được sức mạnh của Đá Sinh Mệnh! Bộ lạc chúng ta, sắp có một Đại võ sĩ!"
Cả thung lũng chấn động trong tiếng hoan hô.
Diêu đứng giữa đám đông, ngỡ như đang mơ. Trở thành chiến binh đã là giấc mơ, huống hồ là Đại võ sĩ.
Nhưng giờ đây, giấc mơ đó đã thuộc về nàng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận