Hắn đem tất cả số đá thô còn lại đi thu hồi, tổng cộng được hơn bốn trăm điểm năng lượng, nhưng Hệ thống vẫn im hơi lặng tiếng về việc thăng cấp.
Hắn cũng không vội mở thêm kỹ năng mới, vì "quý hồ tinh bất quý hồ đa", học mà không luyện thì cũng chỉ là hư danh.
Hơn nữa, hắn muốn để dành điểm cho những chức năng trung cấp sau này.
Sau khi dội vài thùng nước lạnh tắm rửa sạch sẽ và thay bộ đồ mới, Trương Dương thong thả sải bước về phía phố ẩm thực...
Tại đây, hắn chọn một nhà hàng trông khá sang chảnh, gọi một bàn đầy ắp thức ăn cùng hai chai bia rồi bắt đầu "đánh chén".
Cái bụng đói ngấu kết hợp với sức mạnh thể chất mới giúp Trương Dương có một tốc độ ăn kinh người.
Chỉ trong chớp mắt, cả bàn thức ăn đã sạch bách, khiến thực khách xung quanh đều há hốc mồm kinh ngạc.
Trong đầu họ đều chung một suy nghĩ: "Gã này chắc là quỷ chết đói đầu thai!"
Ăn no uống say, Trương Dương mặc kệ những ánh nhìn soi mói.
Dưới sự chào đón "Lần sau lại đến nhé" đầy niềm nở của ông chủ, hắn thanh toán rồi bước ra cửa với một cảm giác duy nhất: Có tiền thật là sướng!
"Có tiền đúng là làm đại ca mà. Nhớ lần trước tới đây gọi có hai món nhạt nhẽo, lão chủ này còn trưng ra cái bản mặt thối. Đúng là lòng người khó đoán!"
Hắn lẩm bẩm vài câu rồi định bụng ra về.
Đang lúc phân vân không biết ngày mai nên đi đổ thạch kiếm tiền hay ở nhà luyện võ, thì phía trước bỗng vang lên tiếng quát tháo:
"Đứng lại! Tên khốn kia!"
Trương Dương ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một mỹ nữ vô cùng gợi cảm đang đuổi theo một gã thanh niên đang cầm chiếc túi xách phụ nữ lao về phía hắn.
Hắn nhận ra ngay đây là một vụ cướp.
Theo bản năng, Trương Dương đưa tay ra, tóm gọn tên trộm vừa chạy đến bên cạnh mình.
"Thằng chó, mày chán sống rồi à!"
Tên trộm bị tóm, cố sức vùng vẫy nhưng rồi sớm nhận ra mọi nỗ lực đều vô vọng.
Cái gã trông có vẻ gầy gò, thấp bé trước mặt này lại có sức mạnh đáng sợ đến thế.
Hắn cảm thấy bả vai mình như bị một chiếc kìm sắt khổng lồ kẹp chặt, đau thấu xương.
Trong lúc túng quẫn, tên trộm rút từ túi quần ra một con dao bấm, đâm thẳng về phía cánh tay của Trương Dương.
Trương Dương còn chưa kịp phản đòn thì đã thấy tên trộm bị một cú đá từ một đôi chân thon dài bên cạnh đá bay vèo ra xa.
Hạ Hinh Vũ đang tức nổ đom đóm mắt.
Khó khăn lắm mới có được một ngày nghỉ, ai ngờ lại đụng ngay phải chuyện này!
Nếu không phải vì đang đi đôi giày cao gót chết tiệt kia thì làm sao cô để tên cướp chạy xa đến vậy được.
Trong lúc tức giận, cô vừa đuổi theo vừa tháo phăng đôi giày cao gót quăng đi đâu không biết!
Vừa thấy có người chặn được tên trộm, Hạ Hinh Vũ mừng rỡ:
"Phen này thì mày hết đường chạy nhé!"
Cô vội vàng lao tới, định bụng sẽ tẩn cho tên cướp một trận ra trò, đồng thời cảm ơn người tốt bụng đã giúp mình.
Nhưng chưa kịp nói lời cảm ơn, cô đã thấy tên trộm rút dao đâm người ta, còn cái tên "ngốc tử" kia thì vẫn đứng đực ra đó như trời trồng!
"Đồ ngốc! Anh định đút tay túi quần làm màu để chờ chết đấy à!"
Hạ Hinh Vũ hoàn toàn bị đánh bại bởi cái vẻ "cool ngầu" sai thời điểm của gã trước mặt.
Không suy nghĩ nhiều, cô tung một cú đá sấm sét về phía tên trộm!
Dao đã đâm đến nơi rồi mà vẫn bất động!
Nếu không nhờ cú đá vòng cầu đẹp mắt của cô, cánh tay gã này chắc chắn là phế rồi! Hạ Hinh Vũ chỉ biết câm nín.
"Đồ ngốc, chúng ta huề nhau nhé. Anh giúp tôi bắt trộm, còn tôi vừa cứu anh một mạng đấy!"
Hạ Hinh Vũ vừa thở dốc vừa bẻ ngoặt tay tên trộm đang nằm rên rỉ dưới đất ra sau lưng, khóa chặt bằng còng tay.
Nói xong, thấy Trương Dương vẫn im như thóc, cô ngẩng đầu lên thì phát hiện gã này đang dán chặt mắt vào chân mình, nhìn không chớp lấy một cái!
"Hừ! Đồ sắc lang, nhìn đi đâu đấy! Coi chừng rớt con mắt ra ngoài bây giờ!"
Trương Dương giật mình, mặt đỏ bừng đầy ngượng ngùng.
Thực ra hắn chỉ đang thắc mắc, đôi chân nuột nà gợi cảm thế kia sao có thể một cước đá bay một gã đàn ông nặng hơn nửa tạ được nhỉ?
Hắn ngước mắt nhìn người phụ nữ đang thở hồng hộc trước mặt.
Quả nhiên, nhan sắc của cô không hề thua kém đôi chân cực phẩm kia!
Mái tóc đen nhánh xõa tung sau màn rượt đuổi, đôi mắt sáng rực, sống mũi thanh tú, đôi gò má ửng hồng vì vận động mạnh.
Làn da trắng sứ mịn màng lấm tấm vài giọt mồ hôi càng khiến cô thêm phần quyến rũ!
Đặc biệt là lúc này, do cô đang thở dốc, "đôi gò bồng đảo" phập phồng khiến Trương Dương nhìn tới mức đỏ mặt tía tai!
Hạ Hinh Vũ phát hiện gã trông có vẻ chân chất này lại đang nhìn chằm chằm vào ngực mình, thiếu điều muốn chảy cả nước miếng, khiến cô tức tới mức đôi "thỏ trắng" trước ngực lại càng nhấp nhô dữ dội hơn!

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận