Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Đô thị
  3. Đô Thị Đại Cao Thủ (Dịch)
  4. Chương 26: Bạn gái từ trên trời rơi xuống 1

Đô Thị Đại Cao Thủ (Dịch)

  • 40 lượt xem
  • 1180 chữ
  • 2025-12-25 19:41:12

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Anh tên Trương Dương đúng không? Có thể tiết lộ chút đỉnh xem anh đang làm nghề gì không nào?"

Hàn Tuyết Kiều bị khí chất bất ti lẫm liệt, không kiêu ngạo không siểm nịnh của Trương Dương thu hút, bèn mở lời đầy quyến rũ.

"Trước kia tôi làm thuê ở Nam Thành, giờ thì... là một gã thất nghiệp lông bông thôi."

Trương Dương cố gắng nuốt nước bọt cái ực, chỉ sợ bị người khác phát hiện ra vẻ lúng túng.

Cái cô Hàn Tuyết Kiều này đúng là hàng cực phẩm, so với Đường Hiểu Lộ còn mặn mà hơn một phân.

Hàn Tuyết Kiều nghe Trương Dương tự nhận là kẻ vô nghề nghiệp thì cứ ngỡ anh đang giấu nghề, trong lòng không khỏi có chút hờn dỗi.

Cô nàng kéo tay Đường Hiểu Lộ nũng nịu:

"Tiểu Lộ, cậu xem nhà cậu kìa. Người ta hỏi han tử tế mà anh ấy chẳng thèm trả lời, còn đem cái mác thất nghiệp ra để tống khứ mình nữa."

"Đã bảo rồi, bọn mình chỉ là bạn học cũ thời cấp ba thôi! Đừng có nói lung tung!"

Đường Hiểu Lộ lén nhìn Trương Dương, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nụ cười nhàn nhạt thì đỏ mặt đáp.

Nếu là trước đây khi nghe người khác trêu chọc thế này, chắc chắn Đường Hiểu Lộ sẽ không đỏ mặt.

Khi đó Trương Dương còn khù khờ, lầm lì, vừa thấy cô là mặt đỏ tưng bừng.

Đâu có giống như bây giờ, khí chất phong thái trưởng thành, ung dung tự tại, khiến cô nhìn anh mà cũng thấy ngượng ngùng theo.

Mấy cô nàng thấy Trương Dương kiệm lời nên cũng không truy vấn nhiều, duy chỉ có Hàn Tuyết Kiều là không chịu buông tha.

Cô cứ bám lấy hỏi xem anh bắt đầu hẹn hò với Tiểu Lộ từ bao giờ?

Đã ra mắt phụ huynh chưa?

Dự định khi nào thì làm đám cưới?

Trương Dương cảm thấy đầu mình muốn nổ tung đến nơi.

Đường Hiểu Lộ ở bên cạnh thì cứ tủm tỉm cười, chẳng hề có ý định đứng ra giải vây.

Phải giải thích gãy lưỡi hồi lâu, Trương Dương mới khiến Hàn Tuyết Kiều tin rằng anh và Đường Hiểu Lộ chưa hề yêu đương.

Không phải Trương Dương vội vã phủ nhận mối quan hệ, mà là anh sợ nếu cứ để hiểu lầm này đi xa hơn, Hàn Tuyết Kiều sẽ lại hỏi mấy câu khiến người ta muốn độn thổ mất.

"Thế nghĩa là anh vẫn chưa có bạn gái hả? Thử cân nhắc em xem sao?"

Hàn Tuyết Kiều nửa đùa nửa thật ưỡn bộ ngực đầy đặn lên, giọng nói nũng nịu.

Nói xong, gương mặt cô thoáng hiện tia ửng hồng, thầm mắng:

"Trời ạ! Không lẽ mình phát xuân thật rồi sao!"

Trương Dương lúng túng không biết phải làm sao.

Anh thật lòng muốn gật đầu cái rụp, nhưng lỡ người ta chỉ đùa thì mình lại mất mặt quá.

May mà Đường Hiểu Lộ bên cạnh nhìn không nổi nữa, đứng ra giải vây:

"Trương Dương, đừng nghe cậu ta nói nhăng nói cuội. Cái con bé này chuyên môn thích trêu ghẹo người khác, mấy anh chàng sau này bị cậu ta chỉnh cho ra bã đấy!"

Đường Hiểu Lộ cũng chẳng hiểu tâm trạng mình lúc này là thế nào.

Vừa nghe Hàn Tuyết Kiều hỏi câu đó, cô chỉ cảm thấy một luồng ghen tuông đột nhiên dâng lên.

Chính cô còn chưa nói với Trương Dương lời nào bạo dạn như thế cơ mà!

Thực ra Trương Dương không biết, kể từ khi anh tu luyện võ học, trên người tự nhiên toát ra một luồng khí chất đặc biệt, cực kỳ thu hút những cô gái trẻ chưa trải sự đời.

"Ghét ghê! Ai bảo người ta đùa nào. Dương ca ca đừng sợ nha, chị sẽ thương anh thật lòng mà."

Hàn Tuyết Kiều nói xong cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Nhìn nụ cười đầy vẻ quyến rũ của cô nàng, Trương Dương phải lấy tay cấu mạnh vào đùi mình một cái, thầm gào thét trong lòng: "Đại tỷ à, ngực cô còn có thể rung mạnh hơn chút nữa được không! Ăn cái gì mà lớn thế hả?"

"Hừ! Trương Dương, chúng ta ra ngoài đi dạo thôi, mặc kệ cái đồ lẳng lơ này ở đây tự biên tự diễn!"

Đường Hiểu Lộ bắt đầu thấy hối hận vì đã dắt Trương Dương tới đây.

Không lẽ Hàn Tuyết Kiều lại trúng tiếng sét ái tình thật rồi? Trước đây cô nàng đâu có thế này.

Trương Dương có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ đến việc được đi dạo cùng đại mỹ nữ Đường Hiểu Lộ, anh liền sướng rơn mà đồng ý ngay.

Sau khi chào hỏi mấy mỹ nhân khác, Trương Dương vừa định rời đi thì lại bị Hàn Tuyết Kiều bám riết nửa ngày.

Cuối cùng, dưới điều kiện phải trao đổi số điện thoại và hứa sau này sẽ mời cô nàng đi ăn, anh mới "lạc hoang nhi đào" (chạy trốn thảm hại) được.

"Dương ca ca, nhớ gọi điện cho em nhé! Nếu không em sẽ đi tìm anh đấy!"

Hàn Tuyết Kiều ném cho anh một ánh nhìn oán trách, nũng nịu gọi với theo.

Bước ra đến ngoài phố, Trương Dương mới dám lấy tay quẹt vệt mồ hôi không tồn tại trên trán, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

"Trương Dương, cậu không giận chứ? Thực ra Tuyết Kiều chỉ đùa thôi, cậu đừng để tâm nhé."

Đường Hiểu Lộ cứ ngỡ Trương Dương khó chịu nên vội vàng giải thích.

"Làm gì có, chỉ là cô ấy nhiệt tình quá mức làm tôi đỡ không kịp thôi!"

Trương Dương vẫn còn cảm giác hãi hùng.

Hàn Tuyết Kiều đẹp thì đẹp thật, nhưng hình như đây mới là lần đầu họ gặp mặt mà.

"Hì hì, thực ra bình thường Tuyết Kiều cũng không vậy đâu. Chắc chắn là do cậu quá đào hoa nên mới dẫn dụ ong bướm đấy!"

Đường Hiểu Lộ phì cười.

Trương Dương nhìn Đường Hiểu Lộ đang cười tươi như hoa trước mặt, nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Thấy Trương Dương im lặng hồi lâu, Đường Hiểu Lộ ngẩng đầu lên thì thấy anh đang nhìn mình chằm chằm đến phát ngốc, không khỏi nũng nịu mắng:

"Hồn về đi kìa, nhìn người ta làm người ta ngại quá."

Trương Dương lập tức đỏ mặt, anh cũng không ngờ mình lại kém cỏi thế này, phen này đúng là mất mặt quá thể.

Đường Hiểu Lộ cũng thẹn thùng, bèn chuyển chủ đề:

"Trương Dương, cậu giờ thật sự không đi làm nữa sao? Thế cậu có định quay lại Nam Thành không?"

"Ừm, đợt trước vừa kiếm được một khoản nhỏ, định nghỉ ngơi một thời gian rồi tính tiếp!"

Trương Dương cũng không biết mình có quay lại Nam Thành nữa không, dù sao đã ở đó gần sáu năm, bảo đi là đi ngay thì cũng thấy luyến tiếc.

"Trương Dương, chuyện cậu vừa nói với Hàn Tuyết Kiều là thật chứ?"

Đường Hiểu Lộ đỏ mặt hỏi.

"Chuyện gì thật cơ?"

Trương Dương ngơ ngác.

"Đồ ngốc, thì là chuyện cậu bảo chưa có bạn gái ấy!"

Đường Hiểu Lộ hậm hực nhìn Trương Dương. Cái gã khờ này chắc chắn là cố ý mà, hừ!

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top