Chẳng là lúc nãy khi vào cửa, Hàn Tuyết Kiều cố tình đứng chắn đường, khiến cánh tay hắn vô tình chạm phải khối "mềm mại" mê người kia.
Gã trai đang tuổi thanh niên khí huyết dạt dào làm sao chịu nổi sự cám dỗ này, đầu óc cứ thế đờ đẫn, hình ảnh nóng bỏng ban nãy cứ lởn vởn mãi không thôi.
Hàn Tuyết Kiều đứng sau cũng chỉ mỉm cười đầy ẩn ý rồi khép cửa lại.
Trong phòng, những cô gái khác đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ có mỗi Hàn Tuyết Kiều là chậm rãi mặc đồ, cũng chẳng thèm tránh né Trương Dương.
Cuối cùng dưới cái nhìn "sát khí" của Đường Hiểu Lộ, cô nàng mới ném cho Trương Dương một cái liếc mắt đưa tình rồi vào phòng trong thay quần áo.
Vừa vào phòng, Hàn Tuyết Kiều mới thở phào một hơi, mặt đỏ bừng lên.
Cô cũng chẳng hiểu mình bị làm sao, cứ hễ thấy Trương Dương là lại muốn trêu chọc hắn.
Nhưng hắn là bạn trai của bạn thân mình mà!
"Hừ, bọn họ cũng mới xác định quan hệ thôi, mình là cạnh tranh công bằng, đúng, chính là như vậy!", cô nàng tự tìm lý do trấn an bản thân.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, cô nàng mới lững thững bước ra.
Cả nhóm đang tán gẫu, thấy Tuyết Kiều đã sẵn sàng, Đường Hiểu Lộ liền đề nghị:
"Mai về rồi, hôm nay chúng ta đi núi Kỳ Duyên chơi đi!"
"Hừ! Cậu mà cũng nhớ là bọn mình mai đi cơ à? Bỏ rơi hội chị em để đi hưởng lạc một mình, đồ sắc nữ!"
Hàn Tuyết Kiều hậm hực vặn lại.
Đường Hiểu Lộ có chút ngượng ngùng, lần này cô cũng thấy mình hơi quá đáng khi để bạn bè tự chơi còn mình thì đi tận hưởng thế giới hai người với Trương Dương.
"Xin lỗi mà, Mộng Hàm, Ngọc Hồng, lần sau mình nhất định sẽ đền bù cho hai cậu thật xứng đáng."
"Thế còn mình? Cậu định bù đắp cho mình thế nào?"
Hàn Tuyết Kiều thấy mình bị ngó lơ liền không chịu.
"Được rồi, được rồi, hôm nay sẽ mời đại mỹ nhân họ Hàn ăn một bữa linh đình, chịu chưa?"
"Hừ, thế còn tạm được!"
Cô nàng họ Hàn hài lòng, nhưng chợt nhớ ra cả đám vốn dĩ đi ăn cùng nhau mà.
"A! Đường Hiểu Lộ, cậu xấu xa quá! Không tính, cậu và Trương Dương phải riêng mời mình một bữa nữa mới chịu!"
Cả hội được một phen cười nghiêng ngả trước sự "phản ứng chậm" của cô nàng.
Sau khi Đường Hiểu Lộ hứa hẹn đủ điều, cả nhóm mới bắt đầu khởi hành tới núi Kỳ Duyên.
Núi Kỳ Duyên là một danh thắng nổi tiếng ở Nam Tỉnh, cao hơn 800 mét, cảnh sắc thơ mộng, khách du lịch ra vào nườm nượp.
Cả nhóm vừa đi vừa nghỉ, mãi đến hơn một giờ chiều mới lên tới đỉnh.
"Mệt chết mất thôi! Trương Dương, sao anh chẳng đổ giọt mồ hôi nào thế?"
Hàn Tuyết Kiều nhìn gương mặt bình thản như không của Trương Dương, kinh ngạc hỏi.
Trương Dương hờ hững đáp:
"Ha ha, không có gì, lúc trước ở nhà làm ruộng còn mệt hơn thế này nhiều."
Thực tế với Trương Dương, ngọn núi cao chừng này nếu hắn chạy một mình thì chỉ mất khoảng mười phút là xong.
Vết thương của hắn từ hôm qua đã lành hẳn nhờ khả năng phục hồi thần kỳ của Máy Trao Đổi Năng Lượng.
Nếu không phải vì mai Đường Hiểu Lộ đi, hắn đã bắt đầu bế quan luyện Nội công rồi.
"Cảnh đẹp quá! Trương Dương, lần sau chúng ta lại tới đây nhé!"
Đường Hiểu Lộ nhìn xuống chân núi, đắm chìm trong cảnh sắc mây trời.
Trương Dương cũng thấy phong cảnh nơi này không tệ, lại gần nhà, liền sảng khoái gật đầu:
"Được, lần sau em nghỉ phép về, anh lại đưa em đi."
"Hừ! Kỳ nghỉ đông mình cũng sẽ tới, Trương Dương anh cũng phải đi cùng mình đấy nhé."
Hàn Tuyết Kiều thấy Đường Hiểu Lộ làm nũng thì trong lòng chợt dâng lên một chút ghen tị.
Đường Hiểu Lộ giả vờ không nghe thấy.
Là bạn thân nhiều năm, cô sao không hiểu tâm tư của Tuyết Kiều, nhưng Trương Dương là bạn trai của cô mà! Hừ, đồ ngực to!
Hàn Tuyết Kiều cũng biết mình hơi có lỗi với bạn thân, nhưng cô không kìm lòng được.
Cô nhận ra, có lẽ mình đã thực sự phải lòng gã họ Trương này rồi!
"Thôi được rồi, lần tới mọi người đến, tôi sẽ tháp tùng từ A đến Z, được chưa? Giờ thì xuống núi kiếm cái gì bỏ bụng thôi!"
Trương Dương bất đắc dĩ giải vây.
Thấy không khí có vẻ hơi "căng", Vương Mộng Hàm liền hưởng ứng: "Phải đấy, đói rụng rốn rồi, chúng ta xuống núi thôi!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận