Gã cho người canh chừng mười mấy ngày vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.
"Báo ca, vài ngày nữa em phải đi rồi. Lần này về chỉ là để báo thù xưa và trả cái ơn cứu mạng năm đó của anh thôi!"
Lưu Chí Phi trầm giọng nói.
"Ngưu Oa, chú mày giờ đã là người của thế giới khác rồi, Báo ca biết chú có đại sự nên cũng không giữ. Cứ ở lại đây mấy ngày, đến lúc đi anh sẽ tiễn!"
Hắc Báo có chút không nỡ, nhưng gã biết Lưu Chí Phi và mình đã không còn chung một đẳng cấp nữa.
...
Trương Dương hoàn toàn không biết Hắc Báo đang cho người rình rập mình, cũng chẳng hay biết Nam Thành vừa xuất hiện một cao thủ thực thụ.
Hiện giờ, hắn đang đau đầu với một rắc rối khác!
Kẻ đang chòng chọc nhìn hắn không rời mắt chính là Diêu Phi – kẻ từng bị hắn đánh gãy tay lần trước.
Trương Dương vừa xuống xe đã nhận được cuộc gọi từ Hạ Hinh Vũ, nghe tin hắn về Nam Thành, cô nàng nhất định đòi đi đón.
Vừa hay Trương Dương cũng có việc cần nhờ vả "đại cảnh sát Hạ", thế là gật đầu đồng ý. Ai ngờ đâu, người tháp tùng cô nàng đến lại là Diêu Phi!
"Tôi cũng hết cách rồi, lúc tôi gọi điện thì hắn vừa khéo ở ngay cạnh. Nghe tin anh về, hắn cứ nhất định đòi theo cho bằng được, còn bảo nếu tôi dẫn hắn đi cùng thì sau này sẽ không bám đuôi tôi nữa! Rồi kết quả như anh thấy đấy..."
Hạ Hinh Vũ nhún vai đầy bất lực.
"Mày đến tìm tao báo thù à?"
Trương Dương chẳng ngại ngần gì, nếu cần hắn sẵn sàng cho gã công tử này "đo ván" thêm lần nữa cho yên tĩnh vài tháng.
"Không, không phải! Cao thủ... à không, Sư phụ! Xin ngài hãy nhận của đệ tử một lạy!"
Diêu Phi cuống cuồng lắc đầu, chân run rẩy như muốn quỳ xuống ngay lập tức.
Hạ Hinh Vũ bày ra bộ mặt "biết ngay mà", thở dài nói với Trương Dương:
"Thực ra gã này bản chất không xấu, chỉ là não bộ có chút... không bình thường! Hắn bám theo tôi không phải vì thích tôi đâu, mà vì đánh không lại tôi, nên muốn cưới tôi về nhà để sau này... tiện bề tập luyện..."
Nói đến đây cô nàng có chút bực mình, liếc nhìn Diêu Phi đầy ngán ngẩm.
"Đúng đúng, Sư phụ, người hiểu mà! Hê hê hê..."
Diêu Phi thấy không ai mắng mình liền đứng thẳng dậy, ném cho Trương Dương một cái nháy mắt "đàn ông với nhau ai chẳng hiểu", cười một cách vô cùng bỉ ổi.
Trương Dương nhìn gã hề trước mặt, thầm nghĩ lần trước sao mình không nhận ra gã là loại người này nhỉ!
"Đừng có gọi bừa, tôi nói nhận cậu làm đồ đệ bao giờ?"
"Sư phụ, người hãy nhận con đi! Lần trước dáng vẻ kiêu hùng, bất khuất của người đã in sâu vào tâm trí con, cái sự phi phàm của người..."
Chưa đợi gã lảm nhảm xong, Trương Dương đã chịu không nổi, xua tay cắt ngang:
"Chuyện đó để sau đi! Cảnh sát Hạ, tôi có việc muốn nhờ cô, có thể giúp tôi làm cái bằng lái được không? Tôi định mua xe, không có bằng đi lại bất tiện lắm."
Hạ Hinh Vũ định lên tiếng thì Diêu Phi đã nhanh nhảu cướp lời:
"Sư phụ! Cứ giao cho con, ba ngày sau con cam đoan người có xe mới xé tem lăn bánh trên đường luôn!"
Trương Dương có chút nghi ngờ nhìn sang Hạ Hinh Vũ.
Cô nàng bĩu môi đáp:
"Cứ để hắn làm đi, bố hắn từng là Cục trưởng Công an, việc này hắn lo là tiện nhất rồi."
Trương Dương dù không rõ bố Diêu Phi hiện giờ làm chức gì, nhưng từng là Cục trưởng thì nay chắc chắn chức quyền còn lớn hơn.
Nghĩ lại thì Diêu Phi này cũng khá "được", nếu là hạng công tử bột khác mà bị đánh gãy tay chắc chắn đã dùng quyền lực để trả thù rồi.
Diêu Phi tuy vẫn còn thói quan liêu nhưng so với đám con ông cháu cha khác thì tốt hơn vạn lần.
Nghĩ vậy, Trương Dương cũng không chấp nhặt chuyện cũ nữa:
"Vậy làm phiền cậu. Lúc nào rảnh tôi sẽ dạy cậu vài chiêu."
Diêu Phi nghe Trương Dương đồng ý dạy võ, mặt mày hớn hở như hoa nở mùa xuân:
"Sư phụ, con nhất định sẽ chăm chỉ học tập, ngày ngày tiến tới..."
Lần này đến lượt Hạ Hinh Vũ cắt ngang:
"Trương Dương, anh không được qua cầu rút ván nhé, tôi cũng muốn học!"
Diêu Phi lập tức ném cho Hạ Hinh Vũ một ánh mắt đầy oán niệm, nhìn đến mức cô nàng cũng thấy rợn cả tóc gáy.
Nhìn bộ dạng của hai kẻ này, Trương Dương chỉ biết dở khóc dở cười:
"Được rồi, được rồi, lúc đó hai người cùng qua. Có điều tôi chỉ biết mỗi một môn quyền pháp thôi, nếu không hợp ý thì tôi cũng chịu chết!"
Trương Dương xua tay.
Thiết Quyền của Trương Dương sắp đạt đến mức đại thành rồi, đem ra chỉ điểm cho hai con "gà mờ" này thì đúng là dư sức qua cầu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận